Chương 1071: Chiến Trường Đẫm Máu
Hồ Bình Lục diễn ra một hồi kịch chiến, Lý Hành Tai dẫn đầu đội ngũ tiến vào chiến trường, hắn lấy lấy một thanh thiết thương làm vũ khí, xông vào trận địa sa trường.
Người chỉ huy dẫn đầu xung kích sẽ ảnh hưởng rất lớn đến sĩ khí của binh lính. Huống chi bọn hải tặc này cũng đã quen giết người trên biển, bây giờ Lý Hành Tai xung phong đi đầu, đương nhiên người người đều tranh nhau chen lấn.
Từ Vấn Thiên bảo hộ ở xunh quanh Lý Hành Tai, Lý Hành Tai có thể ngông cuồng nhưng hắn cũng phải hết sức cẩn thận. Lý Hành Tai là nguyên soái quân đoàn, nếu như có sơ xuất thì trận chiến này dù thắng cũng mất đi ý nghĩa.
“Đại vương, ngài bảo trọng thân thể, chuyện trảm tướng phá địch đã có thuộc hạ đến làm.” Từ Vấn Thiên muốn bảo vệ Lý Hành Tai, một thân bản sự không thi triển được, bây giờ cũng có chút bực bội.
Lý Hành Tai gạt máu trên mặt, thiết thương đâm vào tim địch, lập tức rút ra, tìm địch tái chiến.
Lúc này Lý Hành Tai đã giết đỏ cả mắt, trong miệng quát: “Nói lời vô dụng làm gì, nếu ngươi có bản lĩnh, thì giết thêm mấy tên khôi giáp, ta nhất định sẽ nhớ công của ngươi.”
Binh Giang Nam giàu có, ngay cả binh lính bình thường cũng có trang phục riêng, nhưng khôi giáp thì chỉ có tướng lĩnh mới mua nổi, cho nên có thể chém được nhiều tướng lĩnh thì chính là lập được công lớn trên chiến trường.
Từ Vấn Thiên đúng là có tâm lập công, thế nhưng hắn biết phân biệt nặng nhẹ, vô luận như thế nào thì tính mạng của Lý Hành Tai càng quan trọng hơn, cho nên hắn không dám mạo hiểm mà tiếp tục đi theo phía sau Lý Hành Tai, tùy thời chuẩn bị ra tay.
Ngư Vô Song, Mộc Bạch Thạch cầm đầu Hải tặc cũng lâm vào giữa chém giết. Ngư Vô Song mặc dù là nữ nhân nhưng quanh năm phiêu bạt trên biển, tuyệt không phải là nhân vật chưa từng thấy qua máu tươi. Nàng lấy khăn đen quấn mặt, cầm song đao trong tay, lao vào chiến trận chém giết.
Dù như thế, chiến trường chân thật cũng sẽ khác với các trận chiến giữa phỉ tặc trên biển. Nàng, bao quát cả hải tặc đều chưa từng trải qua các trận chiến đấu quy mô lớn.
Bọn hắn từng giết người, cũng đã nhìn thấy người chết, nhưng tuyết đối chưa từng thấy qua máu thịt bay lung tung, chi phân ly, ngũ tạng từ trong bụng chảy ra.
Mùi máu tươi xông thẳng vào mũi, ánh lửa đập vào mắt, trong đêm rét lạnh khiến cho tay cầm đao của Ngư Vô Song cũng khẽ run rẩy.
Nếu như không phải phe mình chiếm ưu thế tuyệt đối, Giang Nam Binh đã giống như chó nhà có tang phân tán bốn phía, thì tình thế trên chiến trường sẽ chuyển sang phương hướng nào, ai cũng khó mà nói.
Ánh mắt của Ngư Vô Song rơi vào thân Lý Hành Tai, trong ấn tượng của nàng, những vương công quý tộc cao cao tại thượng không bụng phệ thì cũng tay chân vô dụng.
Nhưng khi gặp được Lý Hành Tai, đối phương đã đánh vỡ định kiến bên trong lòng nàng.
Vô luận như thế nào, Lý Hành Tai đủ để có thể xưng tụng anh tuấn, cho dù hơi cà thọt, nhưng vẫn rất phong nhã. Hắn một thân nho sinh trường bào, yêu bội đoản đao, quả nhiên là công tử tuấn tú.
Tuy nhiên trên chiến trường, hắn lại đổi thành một con người hoàn toàn khác, tay cầm thiết thương chém giết ngang dọc trên chiến trường, toàn thân trên dưới đẫm máu tươi, dưới chân lội ra một con đường máu.
Đang lúc thất thần, một thanh trường mâu đâm về Ngư Vô Song, nàng phản ứng không tính chậm, nhanh chóng né tránh công kích của kẻ địch. Theo sát lấy, thành trường mâu thứ hai đâm tới, ngắn ngủi trong nháy mắt đã có bốn năm người bao vây lấy Ngư Vô Song.
Nàng dù sao cũng là thân nữ nhi, khó tránh khỏi bị người lấy cường khinh nhược, tấn công về phía nàng để đột phá vòng vây.
Ngư Vô Song hai mặt thụ địch, dù cho công phu cao, cũng như cá bơi sa lưới, đem hết khí lực, vẫn không tránh thoát. Nàng dùng song đao đón đỡ, muốn chém giết ra một con đường sống, nhưng bao vây lại càng ngày càng chặt chẽ, để lại cho nàng càng ngày càng ít cơ hội sống.
Lưới đánh cá dần dần nắm chặt, nàng đã từ từ tiếp cận ngạt thở.
Đang lúc này, một thanh thiết thương đâm tới, lập tức đâm thủng lưới đánh cá, tạo ra một cái lỗ thủng lớn. Lý Hành Tai một thương đâm giết một người, hai ba bước đi tới bên cạnh Ngư Vô Song.
“Cô nương tốt, bây giờ cũng không phải lúc ngủ gà ngủ gật.” Nói chuyện, Lý Hành Tai một thương xuyên qua lồng ngực của một tên Giang Nam Binh.
Lý Hành Tai thì không cần phải nói, mấu chốt là phía sau hắn còn có Từ Vấn Thiên cầm đại phủ trong tay, vung mạnh một cái liền có thể chặt kẻ địch thành hai đoạn.
Ngư Vô Song trốn ở sau lưng Lý Hành Tai, bây giờ vẫn đang thở hồng hộc, lòng còn sợ hãi. May mà Lý Hành Tai xuất hiện kịp thời, bằng không một mạng của mình thật sự phải để lại chỗ này.
Loạn chiến chém giết quả nhiên khác với ăn cướp trên biển, đây là mặt đối mặt chém giết huyết nhục, càng trực tiếp cũng càng thêm đẫm máu.
Lý Hành Tai vỗ vỗ bờ vai của nàng, nói: “Cô nương tốt, không cần sợ, cứ nhìn bản vương đánh giết bọn hắn.”
Biểu hiện của Lý Hành Tai xác thực quá chói mắt, có Từ Vấn Thiên hộ giá, hắn cũng không cần sợ hãi. Cái gọi là súng bắn chim đầu đàn, hắn chói mắt như thế, tất nhiên sẽ hấp dẫn nhiều kẻ địch hơn.
Có câu nói là bắt người trước hết phải bắt ngựa, bắt giặc trước bắt vua. Lúc này, có người hô to lên: “Hắn chính là Tiêu dao vương, ai giết được hắn thì nhất định lập công, thưởng lớn.”
Tại trong loạn chiến, âm thanh này đã chỉ rõ phương hướng cho Giang Nam Binh. Mọi người bắt đầu tấn công về phía Lý Hành Tai, hai mắt thấm huyết, nhìn chằm chằm Lý Hành Tai.
Lý Hành Tai bước ra một bước về phía trước, lạnh giọng quát lên: “Ta là Tiêu dao vương, đầu của ta ở ngay chỗ này, có bản lĩnh tới lấy?”
Sát uy lạnh thấu xương, bước chân tiến tới của đối phương vậy mà chậm lại. Ở thời điểm này, một đám người cư nhiên bị một người hù sợ.
Lý Hành Tai hít sâu một hơi, trong miệng thốt ra một chữ: “Giết.”
Âm thanh rơi xuống đất, Lý Hành Tai xung phong đi đầu trước tiên trùng sát ra ngoài, nhóm Hải tặc giống như một bầy ong đi theo phía sau hắn. Đối mặt với đám lang hổ này, Giang Nam Binh run lẩy bẩy, không cần biết ai hô to nhất mà lựa chọn xoay người bỏ chạy.
Sĩ khí của Giang Nam binh đã triệt để bị đánh tan.
Sau đó, bọn hắn không còn ra vẻ chống cự, người người chỉ lo chạy trốn, kẻ rớt xuống nước, kẻ lao vào đao của hải tặc.