Chương 1072: Không Chung Chí Hướng

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 1072: Không Chung Chí Hướng

Tại lúc tờ mờ sáng, trận chiến đấu này đã chuẩn bị kết thúc. Lúc này sắc trời vẫn chưa sáng hẳn, Lý Hành Tai xách theo trường thương, bắt đầu dò xét chiến trường.

Có địch nhân trọng thương giả chết liền bị bổ thêm một đao, có người quỳ gối cầu xin tha thứ liền thu làm tù binh. Chiến đấu đã kết thúc, toàn bộ Giang Nam Binh bị đánh tan, bên phía hải tặc cũng thiệt hại không nhẹ. Bọn hắn phần lớn là lần đầu tiên tham dự chiến đấu khốc liệt như thế, có rất nhiều người thậm chí là té ngã trên đất lúc bị người một nhà giẫm chết.

Trước mắt có một số kẻ đang bận bịu tìm kiếm chiến lợi phẩm, từ trên tử thi tìm được mấy thứ đánh giá thì liền cười ha ha.

Lý Hành Tai lạnh lùng nhìn một màn này, cũng không ngăn cản, đương nhiên cũng không ngăn cản được. Bây giờ đám người này vẫn chưa phải lính của mình, nếu như mình mạnh tay giết một hai tên làm gường thì nói không chừng bọn hắn sẽ hiệp lực chặt mình.

Bây giờ hắn đứng ở chỗ cao nhất trong hồ Bình Lục, chính là trên lầu gỗ mà Trần Thủy Hưng ở trước đó, đánh giá chiến trường.

Đám hải tặc cao hứng bừng bừng, nhưng Lý Hành Tai còn chưa có tư cách vui vẻ. Chiến đấu ở hồ Bình Lục đã kết thúc, chính mình đã chiếm giữ ưu thế, nhưng ưu thế tuyệt không thể tương đương với chiến tranh thắng lợi, kế tiếp còn có rất nhiều chuyện phải làm.

“Lục vương tử.” Mộc Bạch Thạch xuất hiện sau lưng Lý Hành Tai.

Lý Hành Tai xoay người, trên mặt gạt ra nụ cười, nói: “Hóa ra là Mộc Tướng quân, tới tới tới, bị thương sao?”

“Đa tạ vương gia mong nhớ, tại hạ vô sự, bất quá là trầy ngoài da, cũng không quan trọng .”

Lý Hành Tai hài lòng nhìn Mộc Bạch Thạch, nói: “Trận chiến này có thể thắng lợi, Mộc Tướng quân có công đầu.”

Mộc Bạch Thạch hai tay nâng quyền: “Vương gia quá khen, tất cả đều là Vương Gia chỉ huy, nếu không phải Vương Gia xung phong đi đầu, bọn thủ hạ sao có thể anh dũng giết địch.”

“Ngày hôm trước không hòa thuận, còn xin Mộc Tướng quân không cần để ở trong lòng, chỗ đắc tội, tiểu vương ở đây bồi tội với Mộc Tướng quân.”

“Ấy da da, thực sự là tội của tiểu nhân, phải để tiểu nhân bồi tội với Vương gia mới đúng.”

Hai người nhìn nhau, đồng thời cất tiếng cười dài.

Hai người sóng vai đứng ở phía trước cửa sổ lầu gỗ, nhìn chăm chú hồ Bình Lục mới trải qua đại chiến. Trận chiến ngày hôm nay thật sự không dễ dàng, nhưng bởi vì giành được chiến thắng không dễ dàng cho nên hiện tại mới có cảm giác vinh dự.

Vẫn có thể nghe thấy mùi máu tươi, mùi khét lẹt do lương thảo bị thiêu đốt. Mộc Bạch Thạch mùi khét lẹt, lại cảm thấy có mấy phần chung chí hướng với Lý Hành Tai.

Tuổi tác của gã không lớn, cũng tưởng tượng cảnh chinh chiến sa trường, thiết lập công lao sự nghiệp. Khúc mắc nho nhỏ với Lý Hành Tai, gã cũng không quả để tâm. Mà đối với cách làm người của Lý Hành Tài, gã còn có mấy phần bội phục.

Suy bụng ta ra bụng người, nếu như đem chính mình đặt vào vị trí của Lý Hành Tai, liệu có giống được như hắn, xả thân quên chết, đặt mình vào nguy hiểm?

Tất cả mọi người đều là người trẻ tuổi, Lý Hành Tai có thể làm được chuyện mà mình không làm được, đây đã đáng giá để bội phục.

“Vương gia, sau này cần dùng tại hạ thì vương gia cứ tùy tiện phân phó?”

Câu nói này chính là ý tứ thần phục, hôm nay biểu hiện của Lý Hành Tai đủ làm gã khuất phục.

Lý Hành Tai gật gật đầu, nhưng lại lắc đầu, miệng nói: “Đáng tiếc a đáng tiếc......”

Mộc Bạch Thạch ngẩng đầu, khó hiểu nói: “Vương gia đáng tiếc cái gì?”

Lý Hành Tai không nói một lời, lướt qua người Mộc Bạch Thạch, Mộc Bạch Thạch hoang mang xoay người, đã thấy một thanh đoản đao đâm tới, trực tiếp đâm vào cổ họng của gã.

Thi thể của gã im lặng ngã xuống, Lý Hành Tai yên lặng rút đao ra, lau vết máu dính trên đoản đao.

Phụ thân Mộc Trường Xuân của Mộc Bạch Thạch chết ở trong tay Lý Hành Tai, chuyện này Mộc Bạch Thạch tạm thời không biết mà thôi. Cho dù bây giờ gã có bao nhiêu khâm phục đối với Lý Hành Tai thì thù giết cha không thể giấu được, cũng không thể xóa được.

Cho nên Lý Hành Tai sớm đã có tâm giết Mộc Bạch Thạch, giết xong cũng giải quyết được mọi chuyện. Mộc Bạch Thạch chỉ cho là một hồi huyết chiến, liền có thể cùng Lý Hành Tai thiết lập cảm tình chiến hữu, nhưng Lý Hành Tai tuyệt sẽ không chung chí hướng với gã.

Giết Mộc Bạch Thạch, nói gã đã trúng ám tiễn, chết ở trên chiến trường, đoán chừng cũng sẽ không có người truy cứu.

Mà không chỉ Mộc Bạch Thạch phải chết, thân tín của Mộc gia trên Bạch Ngư đảo, một người cũng không thể chạy thoát.

Một cuộc thanh trừng quyền lực, làm sao có thể nói là hào hoa phong nhã, hai tay không dính máu tươi.

Lúc này, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Lý Hành Tai vừa mới lau sạch sẽ máu trên đao, còn chưa đứng lên, nghe được âm thanh, bỗng nhiên ngẩng đầu.

Ngư Vô Song ngây người đứng ở cửa ra vào, cả người bị trấn tại chỗ, không thể mở miệng nói chuyện.

Nàng cũng không biết nghĩ như thế nào, khi dọn dẹp xong chiến trường, phát hiện không nhìn thấy Lý Hành Tai cho nên mới đi tìm.

Nhưng không ngờ, vừa vặn nhìn thấy Lý Hành Tai giết người. Lý Hành Tai tại sao lại giết người, nàng hoàn toàn nghĩ mãi mà không rõ. Nhưng Lý Hành Tai có thể giết Mộc Bạch Thạch, vậy tại sao không thể giết chính mình?

Người trẻ tuổi nhu hòa đã không còn nữa, bây giờ đôi mắt nhìn chằm chằm mình chính là của một nam nhân máu lạnh. Không phải nàng không muốn di chuyển mà là do nàng không dám chuyển động dưới ánh mắt sắt lạnh của đối phương. Tựa như mình chỉ cần hơi nhúc nhích thì hắn sẽ lập tức giết mình.

Lúc này, Lý Hành Tai đứng lên, từng bước từng bước tới gần Ngư Vô Song. Trái tim của Ngư Vô Song giống như bị nắm chặt, hô hấp tựa hồ cũng đình chỉ. Khoảng cách giữa Lý Hành Tai càng ngày càng gần, biểu hiện trên mặt cũng càng ngày càng nhu hòa, cuối cùng hai người mặt đối mặt, có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.

Lý Hành Tai cười cười, vỗ nhánh cỏ khô trên vai của nàng, rồi thoáng đi ngang qua cô.

Tại thời khắc này, Ngư Vô Song suýt nữa tê liệt ngã xuống trên mặt đất, lúc này mới nhận ra lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Nàng quay đầu lại, nhìn Lý Hành Tai vẫn phong độ nhanh nhẹn như cũ, thế nhưng đằng sau nụ cười đó, dường như có một vực thẳm không thể nhìn thấy đáy.