Chương 1076: Thật Nhàm Chá

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 1076: Thật Nhàm Chá

Chuyện ở Giang Nam đã truyền đến Lương Châu, Trình Đại Lôi mặc dù muốn trợ giúp Lý Hành Tai, nhưng cũng là ngoài tầm tay với. Thế là suy nghĩ biện pháp này, khiến cho dư luận xôn xao, đem Lý Tinh đính chặt tại Dương Châu.

“Nói như thế, tình thế ở Lạc Phượng thành xem như ổn định.”

Trong thư phòng, Trình Đại Lôi đã chuyển tin tức mà hắn nhận cho Thôi Bạch Ngọc.

Thôi Bạch Ngọc nhìn qua một lần, chậm rãi gật đầu: “Lý Hành Tai có thế lực của đảo bàn cờ tương trợ, xem như đi một nước cờ tốt, Lý Tinh chí lớn nhưng tài mọn, thua ở trong tay Lý Hành Tai cũng coi như hợp tình lý.”

Bây giờ đế quốc, bắc địa bị Nhung Tộc xâm lược, Giang Nam Lý Tinh cùng vừa trải qua một trận ác chiến với Lý Hành Tai. Tại các châu khác trong đế quốc cũng không có nghĩa là yên bình. Giữa các chư hầu không ngừng va chạm lẫn nhau, ai ai cũng giương cung bạt kiếm, chỉ là không có ủ thành đại chiến mà thôi.

Bên ngoài Lương Châu, gió thổi thứ phía, nhưng Lương Châu lại gió êm sóng lặng.

Lương Châu vốn rất hoang vắng, nội bộ cũng không mâu thuẫn gì, Kinh Châu giáp với Lương Châu đã trở thành ốc không mang nổi vỏ. Kinh Châu, Ích Châu bây giờ cũng không dám đem xúc giác vươn tới nơi này. Thứ nhất là vì Lương Châu thật sự không có gì để cướp, thứ hai, đối mặt với ác tặc như Trình Đại Lôi, mọi người vẫn nên bớt trêu chọc hắn thì tốt hơn.

Do nguyên nhân này mà trong lúc đế quốc lâm vào nước sôi lửa bỏng thì Trình Đại Lôi dư lực phái ra một đạo nhân mã, làm nên một hồi sóng gió tại Dương Châu.

“Lấy tình huống hiện tại, Lý Tinh sẽ tiếp tục giằng co với Lý Hành Tai. Liên tiếp hạ được hai tòa thành trì Long Khê cùng Chung Ly, Lý Hành Tai cũng cần một chút thời gian tiêu hoá. Mà trong khoảng thời gian này, e rằng Lý Tinh cũng sẽ không làm gì Lý Hành Tai.” Thôi Bạch Ngọc nói.

Trình Đại Lôi gật gật đầu: “Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, tình thế tịa Giang Nam sẽ duy trì như thế, dưới mắt chính là tình hình chiến đấu Trường An như thế nào.”

Lúc Lý Hành Tai đang chiến đấu với Lý Tinh, bao gồm các chư hầu cũng đanh đánh tới đánh lui trong đế quốc, đơn giản là ngươi tiêu diệt ta, hay là ta tiêu diệt ngươi, sau này người ngồi trên ghế Rồng là họ Triệu Tiền Tôn hay Chu Ngô Trịnh, kỳ thức đều có gì khác biệt.

Mấu chốt là kết quả của cuộc chiến tranh tại Trường An, cuối cùng ai sẽ là người nắm quyền trên đại lục này, một khi để Nhung Tộc lên nắm quyền, vậy kết quả chắc chắn sẽ rất khác biệt.

“Sau một kỳ ngủ đông, Nhung Tộc rục rịch, căn cứ vào tình thế trước mắt để phỏng đoán, nói không chừng bọn hắn đang chuẩn bị cho vòng công thành tiếp theo.” Thôi Bạch Ngọc dừng một chút: “Hoặc có lẽ bây giờ đã đánh lên.”

Trình Đại Lôi có chút im lặng, lưỡng địa cách biệt tương đối xa, tin tức qua mười mấy ngày mới nhận được. Có đôi khi vừa nhận được chiến báo chiến tranh nổ ra, mà trên thực tế, nơi khởi nguồn chiến đấu đã quyết ra thắng bại.

Nhung Tộc trải qua mùa đông an ổn, không có phát động cuộc chiến công thành quy mô lớn. Nguyên nhân cũng là vì thành Trường An kiên cố, Nhung Tộc không thể dễ như trở bàn tay mà đánh xuống.

Chung quy vẫn nhờ công lao của Lý Nhạc Thiên, hắn tự mình leo lên đầu thành, tử chiến với Nhung tộc. Điều này đã cổ vũ sĩ khí của tướng sĩ thủ thành, có thể đồng tâm như vậy mới khiến cho Nhung tộc kiêng kị.

Nhưng, suy cho cùng vấn đề cuối cùng vẫn là lương thảo.

Trường An có hơn trăm vạn binh dân, nếu có trợ giúp còn dễ nói, nhưng nếu không nhận được trợ giúp, mà tiếp tục giằng co như vậy, thì kết quả cuối cùng không có gì khác là cùng Nhung Tộc ngọc đá đều bị đốt cháy.

“Trong khoảng thời gian này mở rộng lính, tổng binh lực của Lương Châu đã đạt đến 10 vạn. Chỉ bất quá lương thảo hơi eo hẹp, căn bản không thể so sánh với tiêu hao trước đó của Cáp Mô trại.” Thôi Bạch Ngọc hồi báo tình huống trước mắt của Lương Châu: “Nếu duy trì lương thảo thì cũng có thể chống đỡ được một năm, đợi sau khi thu hoạch ngũ cốc vào mùa thu thì lương thảo không trở thành vấn đề lớn.”

Đối với những thứ này, Trình Đại Lôi đã biết. Thế cục của đế quốc đã đi đến tình trạng bây giờ, động một tí chính là ném vạn người vào chiến trường, cho nên binh lực ban đầu của Trình Đại Lôi không đủ dùng. Trong mùa đông này, Trình Đại Lôi mở rộng số lượng binh lính, trước mắt binh lực đã có thể duy trì khoảng 10 vạn.

Mà việc giao cho bọn người Bạch Nguyên Phi cũng không phải không có hiệu quả. Dưới tác dụng của bọn họ, không ngừng có lưu dân tụ hợp vào Lương Châu. Đợi một thời gian, bọn hắn sẽ trở thành lực lượng cường đại nhất của Lương Châu.

Chỉ bất quá cần một chút thời gian.

Trình Đại Lôi trầm tư phút chốc, nói: “Hôm nay cứ như vậy đi, ngươi đi xuống nghỉ ngơi trước, chuyện còn lại ngày mai bàn tiếp.”

Thôi Bạch Ngọc cáo từ rời đi. Cho tới bây giờ, Trình Đại Lôi đã có thể tin tưởng Thôi Bạch Ngọc, nàng không cần ở trong phủ thành chủ nữa, mà đã có một viện lạc cho riêng mình. Ba nha hoàn trước kia đi theo nàng, đến hiện tại vẫn tiếp tục ở bên cạnh hỗ trợ.

Có Thôi Bạch Ngọc trợ giúp, rất nhiều chuyện liền trở nên thuận tiện. Nàng ta có thể xử lý đủ loại chuyện một cách ngay ngắn rõ ràng, , giúp Trình Đại Lôi tiết kiệm được nhiều phiền phức.

Sau khi Thôi Bạch Ngọc rời đi, Trình Đại Lôi ngồi một hồi trong thư phòng rồi cũng đi ra ngoài.

Mùa đông vẫn chưa kết thúc, thời tiết có chút rét lạnh. Đương nhiên, với công phu của Trình Đại Lôi, hắn vẫn có thể chống cự được, thời tiết như vậy không làm gì được hắn.

Nhìn cây hòe trơ trọi trong sân, Trình Đại Lôi nhẹ nhàng phun ra một ngụm trọc khí.

Thành thật mà nói, tình hình Lương Châu hiện tại khá tốt, muốn binh có binh, muốn lương có lương. Ai dám tấn công Lương Châu Trình Đại Lôi cũng chắc chắn để cho đối phương thừa hứng mà đến mất hứng mà về.

Hảo sơn hảo thủy...... Thật nhàm chán.

Bởi vì tin tức lạc hậu, biết rõ các nơi trên đế quốc đã đánh nhau loạn xạ nhưng thời điểm này, Trình Đại Lôi lại không thể làm gì. Khi hắn lấy được tình báo, đối phương đã đánh xong. Có đôi khi, đối phương đã đánh xong, hắn ở đây còn không có nhận được tình báo.

Trình Đại Lôi không duyên cớ có một loại lo nghĩ, suy nghĩ làm những gì, lại phát hiện cái gì cũng làm không được.

Bây giờ cảnh nội Lương Châu, người người đều muốn chiến, ngay cả Trình Đại Lôi cũng như vậy, cho nên chẳng thể trách những người khác.