Chương 1077: Liên Minh Chư Hầu
“Đại đương gia, đại đương gia......”
Đang lúc này, A Hỉ đi tới, sau khi Trình Đại Lôi thấy hắn thì bản thân liền lên chút tinh thần.
A Hỉ phụ trách công tác tình báo, mỗi lần y tới, đều sẽ mang theo những tin tức mới nhất. Mặc dù những tin tức này, Trình Đại Lôi có thể không dùng đến, nhưng hoặc ít hoặc nhiều còn có thể nắm được chút ít thông tin.
“Tin tức lần này là nơi nào?”
“Trường An.” A Hỉ nói: “Nhung Tộc bắt đầu một vòng công chiến, không có chiếm được tiện nghi. Bây giờ bắc địa chư hầu dự định tổ chức một chi liên quân, đi trợ giúp Trường An. Dự Châu Vương Lâm Đào gửi cho Đại đương gia một phong thư.”
Trình Đại Lôi cầm lấy thư, thông tin liên quan đến Lâm Đào, hắn cũng biết chút ít, trước đó còn từng quen biết.
Lần này liên minh Chư Hầu chính là do Lâm Đào triệu tập, mấu chốt là sau khi Nhung Tộc không hạ được Trường An, liền bắt đầu xâm lược bốn phía, vơ vét lương thảo.
Bắc địa chư hầu sống yên ổn nghĩ đến ngày gian nguy, cảm thấy Trường An một khi bị công phá, chính mình tựa hồ cũng không chiếm được chỗ tốt. Thế là lấy Dự Châu vương, Duyện Châu vương cầm đầu chư hầu vương triệu tập bắc địa chư hầu, tạo thành một liên quân chư hầu, cùng trợ giúp Trường An.
Lại không nghĩ tới, sau khi thả tin tức ra, Giang Nam Lý Tinh, Đông Hải Lý Hành Tai đều nguyện ý gia nhập vào. Thế lực của đội liên minh chư hầu liền trở nên hùng vĩ.
Bởi vì Lương Châu có khoảng cách xa nhất, lúc tin tức truyền đến nơi này thì liên minh chư hầu đã tạo thành một đại quân.
“Đại đương gia, chúng ta muốn góp tràng náo nhiệt hay không?”
Trình Đại Lôi nhíu mày trầm tư, lấy tính tình của hắn, đương nhiên là dự định tham gia náo nhiệt. Nhưng tình huống của Lương Châu, cũng không thích hợp hành quân quy mô lớn.
Thân là chủ nhân của Lương Châu, Trình Đại Lôi cũng cần phải cân nhắc toàn bộ.
Trong đại sảnh, Trình Đại Lôi, Lưu Bi, Từ Thần Cơ, A hỉ và những người khác đều tập trung lại.
Sau khi A Hỉ lấy được tin tức, Trình Đại Lôi lập tức cho gọi những nhân vật quan trọng tại Lương Châu để cùng nhau thương lượng.
Bọn họ bắt đầu thảo luận về tin tức mới nhất, thương nghị xem phe mình có nên tham gia vào liên minh chư hầu hay không.
Nhưng vấn đề đã được thông qua một cách nhất trí với rất ít cuộc thảo luận. Trong tình hình hiện tại, tất cả mọi người ở thành Lương Châu đều đang nghĩ đến chiến tranh. Không chỉ Tần Man, Trương Phì và những người khác không chịu ngồi yên mà ngay cả bản thân Trình Đại Lôi cũng kích động muốn thử.
Sau khi xác định được điểm này, mọi người lại thảo luận về vấn đề tiếp theo: Phải đi như thế nào?
Lần này trở về quan nội tham gia náo nhiệt, dù chỉ là giả vờ giả vịt, cũng cần phái ra một chi đội ngũ. Nhưng đường hành quân dài, lương thảo phải cung ứng như thế nào mới là vấn đề lớn.
Trong thời đại bây giờ, vượt núi băng đèo hành quân đường dài vốn là chuyện vô cùng phiền phức.
“Đại đương gia, chúng ta có thể cướp nha.” Cao Phi Báo nói.
Trình Đại Lôi lườm hắn một cái: “Một người hai người còn dễ dàng, nhưng đội ngũ hơn nghìn người, đi đâu cướp cho bọn hắn?”
Cao Phi Báo không nói gì, im lặng.
“Không bằng mỗi người mang theo một chút lương khô, một người mang theo mười ngày lương khô, đại khái không có vấn đề gì.” Trương Phì.
Trình Đại Lôi lại một lần nữa lắc đầu: “Lần này đi hơn nghìn dặm đường, nhân số càng nhiều, tốc độ đi đường nhất định bị kéo chậm. Dựa vào lương khô tự mình mang theo, căn bản không làm được.”
“Nếu phái người vận chuyện lương cho bọn họ?” Từ Thần Cơ hỏi.
“Cung ứng cho đội ngũ một ngàn người, thì cũng cần phải dùng một ngàn người vận chuyển lương thảo, mà vì bảo đảm con đường hầu cẩn suôn sẻ, cũng phải cần một ngàn người nữa.” Trình Đại Lôi cười khổ một tiếng, bây giờ cũng là thúc thủ vô sách.
Hiện tại trên đế quốc, chiến tranh đều diễn ra như vậy. Cho nên không có người tìm tới gây phiền phức cho Trình Đại Lôi cũng là chuyện dễ hiểu, chưa chắc là sợ Trình Đại Lôi mà là thật sự không chịu nổi tiêu hao như thế.
Trình Đại Lôi cảm giác có chút đau đầu, tay nâng lấy cằm ngồi ở chỗ đó, suy nghĩ miên man.
“Đại đương gia, chuyện này bàn sau cũng không muộn, nhưng quan trọng là phái ai đi?” Từ Thần Cơ nói.
Trình Đại Lôi nhìn một vòng xung quanh, gật đầu nói: “Như thế nào...... Tự đề cử mình a.”
Âm thanh rơi xuống đất, trong đại sảnh lập tức giống như ong vỡ tổ. Mọi người khiêm nhường lẫn nhau, chỉ nói Lương Châu đang lúc cần người, thực sự không thể rời bỏ ca ca, mấy việc nhỏ không quan trọng thì cứ giao cho tiểu đệ làm.
Trình Đại Lôi nhìn một màn này, nếu mặc bọn hắn ầm ĩ ầm ĩ thì một năm nửa năm cũng ầm ĩ không ra kết quả.
Hắn lấy tay gõ gõ bàn, nói: “Được rồi, được rồi, an tĩnh một chút.”
Đám người dần dần an tĩnh lại, ánh mắt nhìn Trình Đại Lôi, nhìn hắn quyết đoán như thế nào.
“Liên quân chư hầu chỉ là việc nhỏ, an nguy của Lương Châu mới là chuyện lớn. Chúng ta phải để lại một nhóm người, xử lý chuyện của Lương Châu, chứ không thể tất cả cũng đi tham gia náo nhiệt, còn Lương Châu thì từ bỏ.”
Đám người xì xào bàn tán, Trình Đại Lôi tạm thời không nói gì, mặc cho bọn hắn nghị luận. Liên quan tới ứng cử viên sẽ mang quân ra Lương Châu, Trình Đại Lôi kỳ thực đã có dự định. Đầu tiên Lưu Bi, Ngô Dụng là những người không thể đi, dạng đại tướng như Trương Phì, Quan Ngư, Tần Man cũng phải ở lại lưu thủ Lương Châu thành. Nói tới nói lui, người có thể đi chỉ có đám người Đan Hùng Tín và Hoa Vinh.
“Đại đương gia, không biết ngài có nghĩ tới hay không.” Lưu Bi đột nhiên nói: “Kỳ thực chỉ cần ngài ở lại tọa trấn Lương Châu thì Lương Châu sẽ không xảy nhiễu loạn, thủ hạ huynh đệ được thả ra ngoài cũng sẽ mở mang tầm mắt.”
“Đúng vậy, đại đương gia lúc nào cũng rời Lương Châu, cho nên lần này đến phiên chúng ta đi ra ngoài xem thử.” Cao Phi Hổ gân giọng nói: “Rất lâu rồi chưa có rời khỏi Lương Châu, ta cũng quên mất bên ngoài có bộ dáng như thế nào rồi.”
Trong đại sảnh lập tức kêu loạn một mảnh, vừa rồi là tranh cãi còn bây giờ thì có chung một mối thù, đem đầu mâu nhắm thẳng vào Trình Đại Lôi.
Ách......Tại sao lại có cảm giác tự đào hố chôn mình.
“Được rồi, được rồi, yên tĩnh một chút yên tĩnh một chút.” Trình Đại Lôi gõ mạnh lên bàn.
“Đại đương gia, tướng sĩ Lương Châu chúng ta muốn đả khai nhãn giới, không thể là kẻ ngu dốt mà ngồi trông trời trông đất.” Lưu Bi khẩn thiết nói.
Trình Đại Lôi hung ác trừng về phía hắn, trong lòng cũng cảm thấy bất đắc dĩ. Bởi vì, lời của Lưu Bi không phải là không có đại lý.
Binh tướng Lương Châu đều trưởng thành tại Lương Châu, từ trước đến nay luôn khắc chế công kích, chiến tất thắng, chớ nói đến binh sĩ tầng chót mà ngay cả Trình Đại Lôi cũng có cảm giác muốn xem ai là địch thủ trên thiên hạ.