Chương 1078: Quan Ngư Lĩnh Quâ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1078: Quan Ngư Lĩnh Quâ

Tình huống thật dĩ nhiên không phải như thế, đế quốc tàng long ngọa hổ, vẫn có cao nhân. Lần này trong liên quân chư hầu, cả hai bên tham chiến bao gồm thiết kỵ của Nhung tộc và đội quân tinh nhuệ của đế quốc. Chưa nói tự mình tham dự một trận chiến liền có thể mở mang chút kiến thức, mà còn có thể để cho bọn hắn biết chiến tranh chân chính là như thế nào, chớ có khinh thường anh hùng thiên hạ.

Trình Đại Lôi trầm mặc phút chốc, do dự nói: “Mấu chốt là trong lòng ta còn có một nghi vấn, từ trước đến nay, giữa các chư hầu đều chưa bao giờ tin tưởng lẫn nhau, bọn họ đều hận không thể tiêu diệt đối phương. Thế nhưng lần này tại sao lại đoàn kết như vậy, vừa hô liền có người ứng, làm ra một liên quân chư hầu, ta không biết liệu trong đó có bẫy rập gì hay không?”

“Bẩm đại đương gia, thuộc hạ đã nhận được tình báo, chuyện này còn có chút quan hệ với Bạch Nguyên Phi.” A Hỉ nói.

“Ồ, có quan hệ với hắn sao?” Trình Đại Lôi kỳ quái hỏi.

Chuyện phải bắt đầu từ lúc Bạch Nguyên Phi trộm kỳ, hắn trộm Hỏa Diễm Kỳ của Nhung Tộc, treo trên tường thành Trường An, đều này đã làm tăng nhuệ khí của đế quốc, diệt uy phong của Nhung Tộc.

Trải qua chuyện này, người trên giang hồ đều phấn chấn tinh thần. Cái gọi là người giang hồ chính là tận đáy lòng vẫn còn tin vào trung thần hiếu tử. Sau khi Bạch Nguyên Phi làm ra chuyện này, mọi người đều cảm thấy đế quốc đang trong thời khắc tiêu vong, cho nên chính mình có thể xuất ra một phần lực, để lại câu chuyện cho hậu nhân.

Thế là từ Giang Nam đến Giang Bắc, từ trên đất liền đến hải đảo, giang hồ thiên hạ đã liên hợp lại, tạo thành liên minh giang hồ, quyết định ăn thua đủ với Nhung Tộc.

Chuyện này rất được lòng bách tính, ngay cả phỉ tặc cũng nguyện ý xuất lực vì nước. Thế nhưng những chư hầu cao cao tại thượng kia lại chỉ an phận một góc, mặc kệ sống chết của dân chúng.

Chư hầu trời năm đất bắc có chút ngồi không yên, nếu để mất lòng dân thì quả là một tổn thất lớn. Hơn nữa, một khi Trường An thực sự bị Nhung Tộc đánh bại, tất cả mọi người đều không có lợi.

Cho nên Dự Châu Vương Lâm Đào đứng đầu hô hào liền nhận được hồi đáp. Mà một khi có càng nhiều người tham dự thì vị trí thủ lĩnh của liên minh chư hầu sẽ càng trở nên hấp dẫn.

Giang Nam Lý Tinh chính vì điểm này mới chạy đến gia nhập làm đồng minh, mà đối thủ cũ của gã là Lý Hành Tai cũng tham gia vào liên minh lần này.

“Đại đương gia, chúng ta phải quyết đoán, nếu tiếp tục trì hoãn thì trận chiến liền đánh xong rồi?” Lưu Bi thúc dục.

Trình Đại Lôi nhìn về phía hắn, nói: “Được rồi, lần này sẽ do Quan Ngư Quan Tướng quân lĩnh quân, Lưu Quân Sự phụ tá hắn. Các võ tướng cấp trung tá úy trở lên sẽ được chọn để thành lập quân, chức vị chính tạo thành quân, phó chức lưu thủ, nhân số......”

Trình Đại Lôi ngừng lại: “Không thể vượt qua năm trăm người.”

Trình Đại Lôi dự định trà trộn vào, tính toán đi xem chút náo nhiệt, giết thời gian, kết quả chính mình lại lưu thủ Lương Châu thành, xử lý công việc thường ngày.

Mà vấn đề lương thảo cũng không phải là không thể giải quyết, chỉ cần số lượng người không quá nhiều thì vấn đề tiêu hao lương thảo cũng không lớn. Cùng lắm thì ven đường ăn cướp, một mực cướp đến dưới chân Trường An.

Tin tức truyền đến tất cả các thành ở Lương Châu, quan lại các thành đều thể hiện sức mạnh chưa từng có, chỉ dùng thời gian một ngày, bọn hắn liền phân xong danh sách, đội ngũ tề tựu tại Lương Châu.

Đội ngũ này lấy Quan Ngư làm soái, Lưu Bi là Quân sư, Trương Phi làm phụ trợ, ngoài ra các nhân vật cấp trung thượng còn bao gồm Đan Hùng Tín, Sử Văn Cung , Hoa Vinh, Chu Thương phối hợp với nhau, tạo thành đại đội ngũ.

Một đám người tinh nhuệ được Trình Đại Lôi cực khổ gom góp trong mấy năm nay đều đã có mặt đông đủ. Thay vì nói họ là lính tác chiến thì chẳng bằng nói là một đoàn sĩ quan khảo sát tiền tuyến.

Lúc sắp chia tay, Trình Đại Lôi lại có cảm giác lưu luyến không rời. Nếu như những người này có chuyện gì thì thật sự là tổn thất không thể cứu vãn.

“Quan Tướng quân, lời ta nói ngươi nhớ kỹ chưa? Những người này là tinh hoa của Lương Châu, ngàn vạn lần đừng có bại lộ thân phận của bọn hắn, đoạn mất nhân tài của Lương Châu chúng ta.”

Quan Ngư gật đầu đáp ứng: “Thuộc hạ ghi nhớ trong lòng.”

“Bọn họ đều có tính tình ngang bướng, không phải nói Quan Tướng quân trấn không được bọn hắn, mà là dọc đường nhất định không được quá nuông chiều.”

“Thuộc hạ nhớ kỹ.”

Quan Ngư hơi không kiên nhẫn nghe Trình Đại Lôi lải nhải, ta cũng không phải đứa trẻ ba tuổi, đối với mấy lời phân phó dài dòng như vậy, còn không phải là xem thường mình sao.

Trình Đại Lôi còn chuẩn bị nói cái gì, chỉ thấy Quan Ngư vung tay lên, nói: “Đại đương gia, mọi việc Quan mỗ đều đặt ở trong lòng, tuyệt không để cho đại đương gia thất vọng.”

Trình Đại Lôi liếc mắt nhìn đội quân tinh nhuệ do chính mình bồi dưỡng, không thể làm gì thở dài: “Chỉ mong như vậy thôi.”

Quan Ngư vung tay lên: “Xuất phát.”

Ngư Tự Kỳ bên trên không trung, người người mang theo binh khí lương khô, xuất phát về hướng đông. Nhìn bóng dáng đang dần đi xa của bọn họ, Trình Đại Lôi chợt nhớ tới một chuyện chưa kịp phân phó, hắn muốn đuổi theo nhưng lại phát hiện Quan Ngư đã đi xa.

“Đại đương gia, ngươi quên chuyện gì?” Từ Thần Cơ nói.

“Ai, ta xưa nay làm người có chút càn rỡ, ở bên ngoài đắc tội không ít người, Quan Ngư ra ngoài làm việc, cũng không thể quá phách lối.” Trình Đại Lôi thở dài.

“Đại đương gia yên tâm, Quan Tướng quân là người phúc hậu, không giống với ngươi.”

“Hắn phúc hậu sao......”

Trình Đại Lôi lắc đầu, đột nhiên có chút không quá lạc quan đối việc chuyến đi này của Quan Ngư. Bất quá, dù cho bên ngoài là đầm rồng hang hổ, hắn cũng phải để cho bọn họ xông pha ra ngoài một lần. Có lẽ sẽ có ít người chết trên đường, nhưng đây là chuyện không có biện pháp, đánh trận nào có chuyện bất tử. Bây giờ chỉ chết một ít, nhưng trên chiến trường sau này phải chết đến mấy ngàn.

“Đại đương gia, ngươi cũng đừng quá lo lắng, Quan Tướng quân sẽ không xảy ra chuyện, đầu tường gió lớn, chúng ta trở về thôi.” Từ Thần Cơ nói.

Trình Đại Lôi gật gật đầu, một già một trẻ đỡ nhau đi xuống thành lâu.

......