Chương 1079: Tặng Lễ Vật

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 3 lượt đọc

Chương 1079: Tặng Lễ Vật

Sau khi Quan Ngư dẫn người rời đi, mặc dù nói có Hỉ Tự Đội của A Hỉ nắm chắc tình báo, nhưng vừa đi vừa về không tiện, đối với chuyện này, Trình Đại Lôi cũng không ôm quá nhiều hy vọng.

Là phúc là họa, đều do bọn hắn tự mình quyết định.

Sau khi để bọn hắn rời đi, Trình Đại Lôi cho rằng công việc của mình sẽ loạn cả lên, nhưng kết quả phát hiện, sự thật cũng không phải như thế.

Vốn dĩ Lương Châu bây giờ cũng không có chuyện gì, chằn qua chỉ có luyện binh, thao luyện binh sĩ. Quan Ngư dẫn quân rời đi, công việc chủ yếu của Lương Châu đều đặt ở trên chuyện này, cũng không cần Trình Đại Lôi nhúng tay.

Hắn đi dạo một vòng trong phủ thành chủ, quan văn quan võ đều đầy đủ, cho nên mọi chuyện hết thảy đều ngay ngắn rõ ràng.

Ngày thứ hai, Trình Đại Lôi và Từ Thần Cơ cùng nhau đi thị sát các thành trì ở Lương Châu.

Năm tòa thành ở Lương Châu: Lương Châu, Sóc Phương, Vũ Uy, Hạo Giáp, Kim Thành, lại thêm Cầm Xuyên Quan do Trình Đại Lôi tự mình mở rộng, hết thảy là 6 tòa thành trì.

Tuy nhiên trên thực tế, Trình Đại Lôi chỉ khống chế Lương Châu, Sóc Phương, Cầm Xuyên Quan, còn ba tòa thành trì khác mặc dù đã quy thuận Trình Đại Lôi nhưng vẫn không nằm trong tay Trình Đại Lôi.

Cầm Xuyên Quan khai thác quặng sắt, bí mật nghiên cứu chế tạo đủ loại vũ khí. Sóc Phương phụ trách làm ruộng, mùa màn gần đây nhất sắp đến kỳ thu hoạch, liền có thể cung ứng toàn bộ tiêu hao của Lương Châu. Về phần Lương Châu là trung tâm quyền lực, dự trữ rất nhiều binh mã và tài vật tại Lương Châu.

Trình Đại Lôi cùng Từ Thần Cơ dùng thời gian ba ngày để đi hết ba tòa thành, xem như hiểu được thực lực trước mắt của Lương Châu.

Mặt ngoài tổng binh lực là mười vạn người, binh lực hạch tâm là 3 vạn, thật ra, thực lực chân chính có thể sử dụng mười phần đáng sợ. Cho nên nếu ai muốn đánh chủ ý lên Lương Châu, đoán chừng….chỉ có chết.

“Đại đương gia, phía trước không xa chính là Hạo Giáp thành, sắc trời không còn sớm, không bằng chúng ta nghỉ ngơi một đêm tại Hạo Giáp thành.” Từ Thần Cơ nói.

Trình Đại Lôi lắc đầu: “Thôi, trở về Lương Châu thành.”

Hai người cưỡi ngựa song hành, Từ Thần Cơ nói: “Đại đương gia còn chưa tin bọn hắn?”

Tiền Thông Ngọc , Bạch Không Tập , Tôn Biệt Sơn là ba vị thành chủ tại cảnh nội Lương Châu, mối quan hệ giữa ba người này và Trình Đại Lôi thật ra không tệ, trên danh nghĩa là đồng minh, xưa nay cũng sẽ tiễn đưa chút vàng bạc châu báu tới, dưới tình huống bình thường, Trình Đại Lôi đều vui vẻ nhận.

Thế nhưng, bọn hắn đã từng phản bội Tống Bá Khang, khó nói về sau sẽ không phản bội Trình Đại Lôi. Nếu có ngoại địch xâm lấn Lương Châu, bọn hắn chính là sự tồn tại mà Trình Đại Lôi lo lắng nhất.

Ba thành chủ Vũ Uy, Hạo Giáp, Kim Thành, nếu như liên hợp lại thì đó là sức mạnh không thể khinh thường. Có câu nói, bên giường sao có thể để cho người khác ngủ yên.

Lần này phái Quan Ngư mang theo đội quân tinh nhuệ ra Lương Châu, Trình Đại Lôi chưa hẳn không có thăm dò ý tứ của 3 người.

Lương Châu trống rỗng, hiện tại còn không phải cơ hội tốt để giết người soán vị sao? Nếu như muốn liên thỉ thì liền nhanh chóng động thủ, lưỡi búa của bản đương gia rất lâu rồi chưa có uống máu.

Hắn cùng Từ Thần Cơ bận rộn cả ngày, nhưng bên người lại không mang theo thị vệ. Một là kẻ tài cao gan cũng lớn, hai cũng là người dẫn dụ người khác đến ám sát mình.

Bất quá làm cho người tiếc nuối, cho tới bây giờ cũng không có ai mắc câu, Trình Đại Lôi không biết là nên cao hứng, hay là nên thất vọng.

Trước khi trời tối, Trình Đại Lôi cùng Từ Thần Cơ về tới Lương Châu thành. Vừa tới phủ thành chủ, liền phát hiện Ngô Dụng đợi ở nơi đó.

“Ờ, xảy ra chuyện gì, có việc gấp?” Trình Đại Lôi kỳ quái nói.

“Cũng không phải chuyện gì gấp gáp, là Tiền Thông Ngọc phái người đưa tới một phong thư, nói muốn dâng lên cho đại đương gia một đại lễ, , ở đây chỉ là danh mục quà tặng, lễ vật sẽ đưa đến sau, còn xin đại đương gia khai ân vui vẻ nhận.”

“Vô duyên vô cớ lại tặng quà cho ta, có tật giật mình sao?” Trình Đại Lôi mở danh mục quà tặng, lần này lễ vật mà Tiền Thông Ngọc dâng lên vô cùng phong phú, bây giờ Trình Đại Lôi cũng coi như là hạng người ăn qua thấy quan, nhưng vẫn cảm thấy giật nảy cả mình.

Một bạch ngọc mỹ nhân, hai thanh vàng bạc như ý, vô số tơ lựa, mấu chốt còn có bốn mỹ thiếp.

Trình Đại Lôi nhíu mày, suy nghĩ ý tứ của Tiền Thông Ngọc, tựa hồ ẩn ẩn ngộ được cái gì.

“khi nào thì bọn hắn đến?” Trình Đại Lôi hỏi.

“Đại khái ba năm ngày, bọn hắn chỉ chờ đại đương gia gật đầu, bằng không cũng không dám tới.”

Trình Đại Lôi cười lạnh một tiếng: “Trừ Tiền Thông Ngọc ra, Bạch Không Tập cùng Tôn Biệt Sơn gần đây có động tĩnh gì không?”

“Phần lễ vật này chính là ba người bọn họ cùng gom góp, nói là cảm tạ đại đương gia che chở, không có đại đương gia chiếu cố, nào có bọn hắn hôm nay.”

“Rất tốt, rất tốt.” Trình Đại Lôi gật đầu nói: “Hồi đáp lại, nói ta cho phép, để bọn hắn tranh thủ đem lễ vật tới.”

Đến hôm nay, bên ngoài Lương Châu thành, một chi đội ngũ đang tiến gần về phía bên này. Đội ngũ ước chừng hơn trăm người, mấy chiếc xe ngựa lôi kéo lễ vật, người cầm đầu thân mặc hoa phục, cưỡi ngựa cao to, không phải người bên ngoài, mà chính là thành chủ Tôn Biệt Sơn của Kim Thành.

Từ xa đến gần, dần dần tới gần Lương Châu thành. Chỉ thấy cửa thành mở rộng, mấy tên quân coi giữ thành đang tụ lại chơi xúc xắc.

Thời tiết rất tốt, dương quang phổ chiếu, bọn hắn tựa ở dưới cửa thành, một cỗ hương vị lười biếng trên thân.

Mắt thấy đội xe này tới gần, bọn hắn cũng không giữ vững tinh thần. Chỉ chờ Tôn Biệt Sơn đi tới trước cửa thành, mới có một người lười biếng đứng lên, chỉnh lại mũ trên đầu.

“Các ngươi từ đâu tới?”

Tôn Biệt Sơn ngồi trên ngựa, ôm quyền nói: “Mỗ là thành chủ Kim Thành, có một nhóm lễ vật đưa cho Lương Châu vương, trước đó đã đưa qua danh mục quà tặng.”

Người này liếc mắt nhìn, khoát tay một cái nói: “Được rồi đi vào đi.”

Tôn Biệt Sơn mặc dù không phải thân tín của Lương Châu, nhưng ít ra cũng là người đứng đầu một thành, có thể ngồi ngang hàng với Trình Đại Lôi. Nhưng quân coi giữ thành này, thậm chí trên vẻ mặt cũng không dành cho gã một sự tôn kính nào, như thể trong mặt hắn, Tôn Biệt Sơn chỉ là nhân vật tôm tép không có gì quan trọng.

Tôn Biệt Sơn không tỏ vẻ gì, nhưng bọn thủ hạ thiếp thân của gã đã bắt đầu bất mãn: Lương Châu thành cũng quá xem thường người.

Tôn Biệt Sơn khoát khoát tay, ra hiệu bọn hắn không thể lỗ mãng. Gã đánh ngựa xuyên qua cửa thành, đội xe tặng quà một đường theo ở phía sau.