Chương 1084: Nắm Chắc Phần Thắng
Khuôn mặt của Triệu Tử Long bình tĩnh như thường, một đường chém giết về phía trước, Long Tự Quân ở sau lưng xông tới, chém binh sĩ của kẻ địch thành hai khúc.
Một trận chiến dưới thành Lương Châu đã định được người chiến thắng.
......
Trận chiến giữa Tần Man cùng Bạch Không Tập cũng chuẩn bị kết thúc.
Bộ binh chém giết với bộ binh, không có kỵ binh đụng độ khiến cuộc chiến càng thêm thảm liệt, càng thêm huyết tinh.
Thân ở trong loạn chiến, kẻ địch gần như không chỉ ở chính diện mà còn ở bên trái, bên phải, ở khắp mọi nơi. Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, chỉ cần hơi lơ là liền sẽ bị đao xuyên thủng, mặc cho ngươi có ba đầu sáu tay, bản lĩnh to lớn thì đều phải chôn xác ở sa trường.
Bạch Không Tập chỉ huy bộ binh trợ giúp Tôn Biệt Sơn, mang theo rất nhiều khí giới công thành, nếu sự tình có rủi ro, Tôn Biệt Sơn vào thành không được thì bọn gã cũng đã chuẩn bị kỹ càng cường công Lương Châu thành.
Không ngờ, chính gã lại gây ra rủi ro.
Tần Man mai phục trên đường, suất lĩnh phục binh tấn công. Song phương tiếp xúc, ngay từ đầu Bạch Không Tập đã rơi vào hỗn loạn. Trận chiến đấu này nói một cách thực lòng thì Tần Man đã mài đao rất lâu cũng đợi rất lâu.
Trận pháp Hoa Mai trải rộng, số lượng được hợp nhất và phân chia, biến chiến trường trở thành cối xay thịt. Diện tích thương vong bên phía địch rất lớn, từng mảng người chạy tán loạn.
Bạch Không Tập không phải Tôn Biệt Sơn, gã sinh ra đã là cẩm y ngọc thực, được gia tộc bồi dưỡng đi đến một bước hôm nay. Thường thường chiếm lĩnh vị trí có lợi nhất, nơi có nhiều chất béo và ít nguy hiểm. Đồng thời cũng là người không xuất lực nhưng vẫn có thể thu được công lao lớn.
Gã không có thực lực chỉ huy toàn quân như Tôn Biệt Sơn, cũng không có dũng khí dùng cứng đối cứng. Khi thấy tình thế phe mình bất lợi, gã đã bắt đầu suy nghĩ, phải chạy trốn như thế nào.
Người chỉ huy của một quân đã như vây, huống chi là thủ hạ tầng dưới chót. Mọi người bị đánh tơi bời, vứt bỏ áo giáp, binh khí, chỉ hận cha mẹ không sinh thêm hai cái chân, chạy không đủ nhanh.
Chiến cuộc nghiêng về một bên, Man Tự Quân vững vàng chiếm thế thượng phong.
Tần Man ngồi trên lưng ngựa, cầm đại thương trong tay, đội thân vệ vây quanh, chém giết trong loạn chiến. Ánh mắt liếc thấy Bạch Không Tập chuẩn bị đào tẩu.
Một ngựa đi đầu, rất nhanh liền vọt tới sau lưng Bạch Không Tập, thân thể như núi, cánh tay như vượn, dễ như trở bàn tay hất Bạch Không Tập văng xuống ngựa.
Bị quăng mạng xuống đất, Bạch Không Tập choáng váng đầu óc, mơ hồ không biết xảy ra chuyện gì. Chờ gã lấy lại tinh thần thì đã thấy một thanh trường thương đặt ở trên bả vai mình.
“Tần tướng tha mạng, Tần tướng tha mạng.” Bạch Không Tập quỳ trên mặt đất kêu la om sòm.
Tần Man vốn định thuận tay làm thịt gã, dù sao Trình Đại Lôi cũng không phân phó muốn bắt sống. Nhưng không ngờ tới Bạch Không Tập vậy mà không có cốt khí như thế.
Hắn hậm hực thu hồi trường thương, trong miệng quát to một tiếng: “Người đâu, trói lại.”
Sau khi chủ soái bị bắt, đám binh sĩ còn lại liền triệt để mất đi ý chí chiến đấu. Nhao nhao buông binh khí xuống, quỳ xuống đất cầu xin tha thứ.
Ngoại trừ những người chạy thoát, hoặc là bị chém giết tại chỗ thì tù binh bắt được hơn vạn. So sánh với Triệu Tử Long, chiến thắng của Tần Man hết sức dễ dàng, bản thân gần như không tốn nhiều sức lực.
Hắn thu trận hình, để lại một nhóm người tạm giam tù binh, sau đó mang theo đám người còn lại tiến về Vũ Uy thành.
Sau khi trời sáng, đuổi tới Vũ Uy thành, dùng Bạch Không Tập làm áp chế, mở cửa thành ra. Trước giữa trưa, liền chiếm lĩnh Vũ Uy thành.
Triệu Tử Long bẻ gãy nghiền nát kẻ địch, Tần Man thắng dễ như trở bàn tay. Bên trong ba lộ đại quân thì tình hình chiến đầu của Trình Đại Lôi lại gian nan nhất.
Hắn thống lĩnh Ngư Tự Quân tiến đánh Hạo Giáp thành.
Công thành chưa bao giờ là một chuyện dễ dàng, mà đối thủ của hắn, cũng hơi khó chơi.
Lần tiến trình khởi binh tạo phản, Tiền Thông Ngọc là chủ mưu, lấy thanh thế lớn như lại xuất ít lực.
Tiền Thông Ngọc có xuất thân từ thương nhân, nhất là tinh thông tính toán. Từ lúc bắt đầu cuộc chiến, ông ta đã tính toán sau khi diệt trừ Trình Đại Lôi thì ai sẽ là chủ nhân của Lương Châu.
Tiền Thông Ngọc, Bạch Không Tập, Tôn Biệt Sơn đều coi thường lẫn nhau. Không có Trình Đại Lôi, bọn hắn cũng chưa chắc sẽ đoàn kết nhất trí.
Mà ông ta cũng đang tính toán bảo tồn thực lực như thế nào, nếu như tạo phản không thành công, chính mình phải lấy gì để đối diện với Trình Đại Lôi.
Lần này, ba nhà tạo phản, quả nhiên làm ra không ít mưa gió, nhưng đi gấp gáp như vậy lại bị dập tắt hoàn toàn trong một đêm. Ngược lại cũng không tạo ra chút ảnh hưởng nào đối với Trình Đại Lôi, mà còn bị Trình Đại Lôi triệt để coi như một lần luyện binh.
Ban đêm, đại quân tập trung dưới Hạo Giáp thành, hai đội quân trên bộ và dưới nước bắt đầu bày ra tư thế sẵn sàng tấn công.
Tiền Thông Ngọc mong mỏi cùng trông mong, nhưng không có trông được tin tức tốt Lương Châu thành bị công phá, ngược lại đợi được đại quân đến công thành.
Sau khi biết được tin tức, Tiền Thông Ngọc gần như ngã khỏi ghế. Ông ta biết Trình Đại Lôi khó đối phó, cho nên dùng thái độ thấp thỏm để đối mặt với một trận chiến này. Mặc dù chờ ở Hạo Giáp thành nhưng trái tim lại khồng ngừng phanh phanh bồn chồn.
Mặc dù sớm đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng ông ta vẫn không ngờ Trình Đại Lôi kiên cường như thế. Thủ đoạn lôi đình, Tiền Thông Ngọc chưa hiểu rõ chuyện xảy ra như thế nào, thì đại quân đã đến sát dưới thành.
Cái gì mà trầm mê tửu sắc, cái gì mà không ôm chí lớn...... Tiền Thông Ngọc hoài nghi Tôn Biệt Sơn có phải mù mắt hay không. Nếu như Trình Đại Lôi thật sự sa vào tại trong tửu sắc, thì làm sao có thể điều động đại quân nhanh như vậy.
Bây giờ Tiền Thông Ngọc bị vây ở trong Hạo Giáp thành, hoàn toàn không biết bên ngoài như thế nào. Bất quá đoán chừng tình huống của Tôn Biệt Sơn cùng Bạch Không Tập cũng sẽ không quá tốt. Bây giờ ông ta ỷ vào thủ thành kiên cố, bằng không sợ đầu đã lăn xuống đất.
Trình Đại Lôi đã thử hai lần công thành, cảm giác có chút khó giải quyết. Liền hạ lệnh binh sĩ lui xuống, hạ trại bên ngoài thành trì, bày ra chiến trận vây thành.
Sau khi trời sáng, Tiền Thông Ngọc leo lên thành lâu, nhìn binh mã mọc lên như rừng dưới thành, trong đó dễ thấy nhất chính là Trình Đại Lôi trước đại trướng.