Chương 1085: Toàn Thắng
“Trình Vương Gia, thuộc hạ từ trước đến nay đối với ngài nói gì nghe nấy, nhưng tại sao hưng binh phạt ta, làm cho bách tính gặp nạn.”
Trình Đại Lôi nghe thấy Tiền Thông Ngọc gọi hàng, cũng tiến lên phía trước hai bước, vừa vẹn nghe được câu này: ““Họ Tiền , bớt nói nhiều lời, ngươi cùng Bạch Không Tập và Tôn Biệt Sơn tạo phản, bây giờ sự tình đã bại lộ.”
“Ai nha nha, thuộc hạ oan uổng.” Tiền Thông Ngọc lớn hô gọi nhỏ: “Chuyện mà Vương gia nói, thuộc hạ hoàn toàn không biết gì cả.”
Trình Đại Lôi bĩu môi: “Nói như thế hóa ra là ta oan uổng cho ngươi sao, vậy thì tốt, mau mở cửa thành ra, ta vào thành hỏi cho rõ.”
“Vương Gia phân phó, thuộc hạ không dám không nghe theo.” Tiền Thông Ngọc đáp: “Bất quá vương gia cho đại quân vây dưới thành, nếu như thuộc hạ mở cửa, sợ đại quân sẽ giết tới.”
“Ngươi đây là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.” Trình Đại Lôi quát: “Ngươi có thể hỏi thăm một chút, danh tiếng trên giang hồ của ta như thế nào, nói là làm, lời hứa ngàn vàng.”
“Đương nhiên, đương nhiên.” Tiền Thông Ngọc nói: “Không bằng Vương Gia lui đại quân lại, Vương Gia tự mình vào thành, thuộc hạ dọn xong tiệc rượu, chiêu đãi Trình Vương Gia thật tốt.”
Hai người một trên đầu tường, một dưới thành, lời qua tiếng lại, thi đua mồm mép, nhưng riêng phần mình đều đang giả vờ hồ đồ. Đã là binh lâm thành hạ, giương cung bạt kiếm, sao còn có tâm tư đứng đây nói nhảm.
Trình Đại Lôi cũng không phải là không hạ được Hạo Giáp thành, bất quá cái giả bỏ ra lớn. Huống hồ, không nhất thiết phải tử chiến. Hạo Giáp thành không có trợ giúp, lại bị vây thành một vòng, thiếu chỗ dựa, sau đó việc phá thành chỉ là vấn đề thời gian.
Tiền Thông Ngọc cũng chưa chắc muốn chết, ông ta không có dũng khí ngọc đá cùng vỡ. Nhưng nguyên nhân không chịu đầu hàng, kỳ thực rất đơn giản, chính là không tin Trình Đại Lôi.
Quá trình tạo phản quá rõ ràng, cho nên nếu rơi vào tay Trình Đại Lôi, lấy tính cách tàn bạo của hắn, còn không phải bị hắn thiên đao vạn quả, chết không có chỗ chôn.
Thế nhưng, trong lòng ông ta cũng rất rõ, liều chết tiếp cũng sẽ không có kết quả gì tốt. Nhưng làm thế nào để giải quyết hậu quả thì ông ta lại không chủ ý, bất quá chỉ là dự định chống đỡ một ngày tính toán một ngày.
Sau khi chiếm được Vũ Uy thành, Tần Man mang theo Man Tự Quân đuổi tới nơi đây. Triệu Tử Long cũng cầm xuống Kim Thành, sắp xếp người tiếp quản liền suất quân đuổi tới đây. Như thế, chỉ còn một mình Trình Đại Lôi là chưa hạ được thành Hạo Giáp.
Sau khi phá thành sẽ có rất nhiều chuyện cần phải xử lý. Tiếp quản thành trì, an bài tù binh, vận chuyển lương thảo, luận công hành thưởng...... Nhưng Trình Đại Lôi bị hãm ở Hạo Giáp thành cho nên mọi thứ vẫn chưa được giải quyết.
“Đại đương gia, chúng ta cường công cướp thành. Ngài hạ mệnh lệnh, Man Tự Quân phụ trách tổng tiến công, trước hừng đông ngày mai sẽ cầm xuống Hạo Giáp thành.” Tần Man nói.
“Thật vất vả mới bồi dưỡng được Man Tự Quân, nếu là tổn thất người, chẳng lẽ ngươi không đau lòng.” Trình Đại Lôi khoát khoát tay: “Có thể không đánh mà thắng, cũng không cần hi sinh quá nhiều.”
Tần Man chỉ có nhấn diệt chiến ý trong lòng mình, hết thảy nghe theo Trình Đại Lôi sắp xếp.
Lúc nào thì Hạ Giáp thành có thể bị phá, đây chủ yếu là xem thái độ hàng của Tiền Thông Ngọc, nhưng Kim Thành cùng Vũ Uy thành còn có rất nhiều chuyện phải xử lý, lửa sém lông mày, một khắc cũng không thể chờ.
Trình Đại Lôi gửi một phong thư khuyên hàng với Tiền Thông Ngọc, sau đó đem đại trướng làm chỗ làm việc tạm thời. Thôi Bạch Ngọc, Hòa Thân cùng Dương Quốc Trung đều được khẩn cấp điều động tới.
Quan Ngư mang một số lượng lớn tướng sĩ, nhưng may mắn là đa phần quan văn đều ở lại Lương Châu. Tiếp quản hai tòa thành trì, người dưới trướng của Trình Đại Lôi vẫn đủ.
Tù binh ba, năm vạn người, rất nhiều binh sĩ phổ thông đều không có tâm phản kháng Trình Đại Lôi. Cho nên xử lý tù binh cũng coi như thuận lợi. Tháo dỡ cơ sở ban đầu và tổ chức bọn hắn thành các quân doanh khác nhau.
Tôn Biệt Sơn chết ở trên chiến trường, Bạch Không Tập tạm thời cầm tù, lưu lại chờ xử lý.
Khó giải quyết nhất chính là gia quyến lớn nhỏ của bọn họ. Bất quá, Trình Đại Lôi cũng không phải chim non mới ra đời, dĩ nhiên có kinh nghiệm trong việc xử lý những vấn đề này.
Một ít người giải vào đại lao, tạm thời nhốt lại. Một số người đi khỏi Lương Châu, bây giờ thế đạo binh hoang mã loạn, người cô đơn rời đi Lương Châu, người không có tạo hóa, thì chờ lấy bọn hắn chính là một chữ "chết".
Nữ nhân và trẻ em thì được phân cho các tướng lĩnh lập công trong trận chiến này.
Sau khi Trình Đại Lôi đưa thư khuyên hàng, Tiền Thông Ngọc cũng gửi thư hồi đáp. Trong thư nói đến khẩn thiết, nói là đối với Trình Đại Lôi trung thành tuyệt đối, thật sự là do bị Bạch Không Tập cùng Tôn Biệt Sơn dụ dỗ.
Đến bây giờ Trình Đại Lôi đã dò hỏi rõ ràng, chủ mưu chính là Tiền Thông Ngọc.
Trong thư nói tới nói lui, chính là hỏi Trình Đại Lôi, sau khi bọn họ đầu hàng thì hắn sẽ xử lý bọn họ như thế nào.
Đối với gia quyến của Tôn Biệt Sơn cùng Bạch Không Tập, Trình Đại Lôi đều dự định thủ hạ lưu tình.
Điều mà Tiền Thông Ngọc mong muốn là có thể sắp xếp thích đáng cho gia quyến của mình, không bị binh sĩ quấy rối. Cho dù là giam lỏng, cũng có người phụng dưỡng.
Trình Đại Lôi trực tiếp từ chối, có thể không thương tổn đến một nhà lớn nhỏ của ông ta, nhưng phải giáng chức xuống dân, tự lực cánh sinh, giống như những người bình thường ở Lương Châu.
Tiền Thông Ngọc từ nhỏ cẩm y ngọc thực, nghĩ đến việc sau này phải đi làm khổ lao giống như dân đen thì ông ta lại đau đón hơn là chết.
Song phương đàm luận tới đàm luận đi, Trình Đại Lôi lại mở ra điều kiện, cho phép nhà ông ta có thể rời Lương Châu nếu muốn.
Tiền Thông Ngọc đã có mấy phần động tâm, nhưng nghĩ lại, bây giờ thế đạo binh hoang mã loạn, nếu như trên đường gặp phải sơn tặc cường đạo, vẫn là không thể thoát một chữ "chết".
Trước đây Tống Bá Khang chết như thế nào? Tiền Thông Ngọc có thể nhớ tinh tường.
Cuối cùng ông ta vẫn là đáp ứng bị giáng chức thành dân thường, mở cửa thành ra, ở cửa thành quỳ xuống nghênh đón Trình Đại Lôi vào thành.