Chương 1087: Đại Doanh Liên Minh
Quan Ngư, Trương Phì, Cao Phi Báo và những người khác đều đã từng giao thủ với Nhung Tộc, biết rõ ưu và nhược của kẻ địch. Nhưng Đan Hùng Tín, Sử Văn Cung thì còn chưa gặp mặt trực tiếp với Nhung Tộc, do đó phải để cho bọn hắn chân chính hiểu rõ Nhung Tộc là dạng tồn tại như thế nào.
Đem đội ngũ chia làm ba nhánh, Đan Hùng Tín lĩnh một chi ngăn cản chính diện, Hoa Vinh mang theo binh sĩ đánh tan cánh phải, Quan Ngư thì mang theo một nhóm người du tẩu ở ngoại vi, chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào.
Đan Hùng Tín đã sớm suy nghĩ cơ hội lập công, bây giờ có cơ hội nghênh chiến, lập tức mang theo đại đội xông tới giết. Hai chi đội ngũ giống như dòng lũ đụng vào nhau. Nhung Tộc từ trước đến nay cường hãn, nhưng lần này lại bị đánh tan từ chính diện.
Đan Hùng Tín, Sử Văn cung, người người có dũng khí kiên cường. Mặc dù Nhung Tộc cường hãn, nhưng cũng chỉ ở trình độ bình thường, lúc đánh từ phía chính diện, bọn hắn căn bản không phải địch thủ của Đan Hùng Tín.
Hoa Vinh cũng xông ra, một bên trùng sát, một bên tay xách trường cung, bắn liên châu tiễn, đầu tiên bắn chết quan chỉ huy của đối phương.
Nhung Tộc mặc dù dũng mãnh, nhưng vẫn có lúc sụp đổ. Sau khi quan chỉ huy bị giết chết, bọn hắn đã dự định chạy trốn. Một bên chạy trốn, một bên bắn tên giết địch, tìm kiếm cơ hội phản công, đây chính là thủ đoạn mà Nhung Tộc thường dùng.
Nhưng lần này, chiến thuật của bọn hắn không thể thi triển. Quan Ngư chặn đánh trên con đường lui, hắn còn chưa hạ lệnh thì Trương Phì đã lao ra chém giết.
Đây mới thật là một đấu một vạn.
Ô Chuy Mã, trượng tám mâu, một người tựa hồ liền có thể tiêu diệt cả đội kỵ binh của Nhung Tộc. Sau lưng Cao Phi Báo, Cao Phi Hổ đều tranh nhau chen lấn. Nếu để Trương Tam Gia tung ra uy phong, bọn hắn liền mất cơ hội giết địch.
Trận chiến này bắt đầu rất gấp mà kết thúc cũng nhanh chóng. Hơn một trăm binh dĩ, gần như đều bị tiêu diệt ngay tại chỗ.
Kết thúc trận chiến, Quan Ngư bưng chén rượu vừa rồi lên…
Rượu vẫn còn ấm.
Sau khi trận đấu này kết thúc, lấy Quan Ngư cùng Lưu Bi làm trung tâm, mọi người tập hợp lại để phân tích thắng thua của trận chiến.
Đây là truyền thống có từ thời Cáp Mô trại, mọi người cùng chung sức, chung lòng học tập trong chiến đấu, chiến đấu học tập, từ bên trên hướng phía dưới bồi dưỡng sức mạnh cho lứa sau.
Một số người có thể trưởng thành nhanh chóng đều nhờ vào truyền thống này. Giờ đây, ngay cả những người không biết chữ như Cao Phi Báo, Đan Hùng Tín cũng có thể nghiến răng suy nghĩ về các chiến lược chiến thuật.
Lúc này, một tướng sĩ ôm quyền chắp tay nói: "Cảm ơn chư vị ra tay trượng nghĩa, tại hạ là Từ Khanh từ Thanh Châu, xin hỏi tôn tính đại danh của hảo hán.”
Từ Khang là người dưới trướng của Thanh Châu Vương, giáo úy du kích, phụ trách tìm hiểu quân tình. Tuy y không phải là nhân vật chủ yếu của Thanh Châu, nhưng vẫn là người được Thanh Châu Vương điểm mặt, bồi dưỡng trong lớp tướng lĩnh trẻ tuổi.
Lần này ra ngoài thi hành nhiệm vụ, vô tình đụng phải tiểu đội của Nhung Tộc cho nên mới phát sinh ra trận chiến này. Bị Nhung Tộc đuổi cùng giết tận, tổn binh hao tướng nghiêm trọng. Nếu không phải gặp được Quan Ngư thì sợ kết quả là toàn quân chết hết.
“Lương Châu Quan Ngư.” Quan Ngư chắp tay một cái: “Tới đây để tham gia liên minh kháng Nhung, tình huống hiện tại của Kinh Châu như thế nào rồi?”
Nghe Quan Ngư tự giới thiệu, vẻ mặt Từ Khang lập tức thay đổi, trong lòng khiếp sợ nhưng không nói gì. Thế nhưng đám người hầu cận sau lưng lại không có vẻ tự giác tốt như vậy, lập tức nghị luận ầm ĩ.
“Nguyên lai là người Trình Đại Lôi, chẳng thể trách......”
“Không biết Trình Đại Lôi có tới không......”
Từ Khang khoát tay ngăn cản bọn thủ hạ nghị luận, sau đó ôm quyền nói với Quan Ngư: “Không biết Trình Vương Gia đã tới chưa?”
“Vương gia nhà ta đang ở Lương Châu.” Quan Ngư nói: “Đại doanh của liên minh đang ở chỗ nào?”
“Bẩm báo tướng quân, đại doanh liên quân ở cách đây ba mươi dặm về phía đông năm, mọi người đều đang đợi chư vị.”
Nói xong, Từ Khang trở mình lên ngựa, triệu tập bọn thủ hạ phi tốc rút lui, một cái chớp mắt liền không thấy bóng dáng.
Cao Phi Báo nhìn bóng lưng của đám người, bất mãn nói: “Người này quả nhiên không biết nói lý, chúng ta tốt xấu cũng cứu bọn hắn một mạng, nhưng không ai muốn dẫn đường cho chúng ta?”
Quan Ngư bất động thanh sắc, hắn mặc dù không hay qua lại với bên ngoài, nhưng đại khái có thể đoán được ấn tượng về Trình Đại Lôi trong lòng thế nhân. Đoán chừng......không có mấy người chịu dính líu quan hệ với Trình Đại Lôi.
Sau khi đám người dùng cơm xong, liền tiếp tục gấp rút lên đường. Một đường còn không ngừng thảo luận trận chiến với rồi với Nhung Tộc.
Nhung Tộc giỏi bắn cung, cưỡi ngựa khỏe, lúc đối mặt với kẻ địch cũng không sợ chết. Mặc dù bọn họ chỉ mới tiêu diệt một tiểu đội của Nhung Tộc, nhưng không hề có ý khinh thường đối phương.
Hôm nay gặp phải chỉ có trăm người, nếu hơn vạn Nhung Tộc đều có dạng sức mạnh như vậy thì mọi người nên đối phó như thế nào. Một khi số lượng hai bên lên đến hàng vạn, thì đây không phải một cuộc chiến mà một hoặc hai vị tướng có thể điều khiển.
Không mất nhiều thời gian cho cuộc hành quân 30 dặm, đến chạng vạng tối, mọi người đã đến trại liên quân.
Chỉ thấy lều vải liền với lều vải, liếc mắt nhìn qua, trùng trùng điệp điệp một mảnh.
“Nhị gia, muốn thông báo bọn hắn một tiếng hay không?” Sử Văn Cung nói.
Quan Ngư nghĩ nghĩ, nói: “Từ Khang hẳn đã đem tin tức truyền đi, chúng ta cũng tiết kiệm phiền phức, chọn đất hạ trại qua đêm.”
Quan Ngư là nhân vật mắt cao hơn đầu, mười mấy lộ chư hầu chẳng ai đáng để hắn bỏ vào mắt. Lần này các lộ chư hầu Vương tề tụ, thân phận của mình không cùng bậc với bọn hắn, cho nên nếu bị khiêu khích châm chọc thì liệu mình có nhẫn nhịn được hay không?
Bởi vậy Quan Ngư dứt khoát không gặp mặt bọn hắn, chính mình đứng trên cao nhìn xung quanh, tìm vị trí thích hợp để hạ trại. Bọn hắn có thể tự tới gặp mình, nếu như bọn hắn không tới, chính mình cũng tiết kiệm phiền phức.
Một nhóm người hạ doanh trướng, đào đất nấu cơm, đào mở rãnh thoát nước; Mặt khác phái ra nhân thủ, điều tra tất cả tình huống của các doanh.
Khi dựng doanh trại xong, trời đã tối, người phụ trách tình báo cũng đã quay về.