Chương 1088: Liên Minh Không Bề
Quan Ngư ở trong đại trướng, Liếc nhìn bản đồ bố phòng của liên quân vừa mới vẽ xong. Toàn bộ doanh địa giống như hình quạt, tất cả nhà đều có phân giới rõ ràng.
“Đại ca, ngươi đến xem, nếu Nhung Tộc muốn cướp trại, mọi người còn chưa kịp thành lập phòng tuyến thống nhất, thì sợ đã bị Nhung Tộc thừa lúc?”
“Lần này rời Lương Châu lấy ngươi làm soái. Trong lòng ngươi nên có chủ ý.” Lưu Bi thán một tiếng: “Mặc dù là chư hầu liên quân, chỉ sợ ai ai cũng đều có tính toán, ai chịu đem binh quyền nhường cho người khác nắm giữ. Chúng ta không phải cũng giống nhau sao?”
“Nhưng liên quân như thế này thật sự có một điểm đồng lòng chiến đấu.” Quan Ngư nói.
“Nhưng tình thế như thế, cũng không phải ai có thể thay đổi .” Lưu Bi nói: “Chúng ta làm tốt chuyện của chúng ta, thời cơ không đúng liền rút về Lương Châu, bằng năm trăm người chúng ta cũng không đủ khả năng ngăn cơn sóng dữ.”
“Khởi bẩm tướng quân, Dự Châu vương sai người đưa hai mươi đầu dê béo tới.” Lúc này có thủ hạ báo tới.
Lưu Bi cùng Quan Ngư liếc nhau, đều cảm giác kỳ quái. Bọn hắn cùng Dự Châu Vương Lâm Đào cũng không có giao tình gì, tại sao đối phương lại tặng lễ vật cho mình?
“Bẩm tướng quân, Duyện Châu vương đưa mười vò rượu ngon mười đến.”
“...... Thanh Châu Vương đưa một ngàn mũi tiễn.”
“Giang Nam Vương......”
Một tiếng lại một tiếng báo, Quan Ngư cùng Lưu Bi đi ra đại trướng, chỉ thấy viên môn phía trước đã chất đầy các vật phẩm. Có dê béo, rượu ngon gấm vóc.
Mọi người ngàn dặm đến Kinh Châu, thụ các loại khổ sở, ủy khuất nhất chính là bụng của mình. Dọc theo đường đi, đồ ăn rất kém, bây giờ lại nhận được thu hoạch ngoài ý muốn. Đám người đều hưng phấn đến mổ heo làm thịt dê, chuẩn bị đánh một trận.
Quan Ngư cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, thầm nghĩ chẳng lẽ mình hiểu lầm danh tiếng của đại đương gia. Tình hình trước mắt có vẻ nhân duyên của đại đương gia cũng coi như không tệ.
Quan Ngư không biết dụng ý của các chư hầu. Mà sau khi Từ Khang trở về đại doanh, liền đem miêu tả sinh động một trận chiến tiêu diệt Nhung Tộc của Quan Ngư.
Sau khi liên quân thành trận, bọn họ cũng đã tiếp xúc với Nhung Tộc, nhưng có thể nói là thất bại thảm hại. Bình thường muốn bắt được một hai Nhung Tộc, tìm hiểu tình báo của địch nhân đã là chuyện khó như lên trời. Liên quân hạ trại ở chỗ này, không dám tiến đến gần tiền tuyến, cũng gì vì kiêng kị.
Nếu thật sự đến gần Nhung Tộc, thì mọi người là đổi thủ của đối phương sao?
Có Quan Ngư xuất hiện, liền toàn diệt một đội trăm binh Nhung Tộc, đây có thể nói là hoàn toàn thắng lợi.
Trong lòng Quan Ngư quả thực không rõ ràng, quân đế quốc đã bị Nhung Tộc khi dễ thảm đến cỡ nào.
Mà tất cả các nhà nhao nhao đưa lễ vật tới, lễ vật không nhẹ không nặng, chính là biểu lộ thái độ của mình. Thứ nhất, mọi người muốn tạo dựng mối quan hệ tốt với Lương Châu, thứ hai, Quan Ngư chỉ dẫn theo năm trăm người, rõ ràng không được Lương Châu coi trọng, nếu như có thể thì kéo đến trận doanh của mình.
Nấu dê mổ trâu vui vẻ, vô luận như thế nào cũng phải là no bụng trước.
Lúc này, phía trước đại doanh xuất hiện một bóng người. Hắn khập khiễng tới, nhìn thấy Quan Ngư, Lưu Bi, Trương Phì thì mở miệng thở dài: “Ôi, lần này Trình Đại Lôi ra tay rất hào phòng a.”
Lý Hành Tai .
Lưu Bi cùng Quan Ngư đã gặp hắn một lần, lập tức mời hắn vào đại trướng.
Lần này đi ra ngoài, chỉ có Quan Ngư lộ tên họ thật, những người khác đều ẩn tính giấu tên. Nếu để cho mọi người biết, thủ hạ tinh nhuệ của Lương Châu đều đang ở đây, vậy nói không chừng các lộ chư hầu sẽ trước tiên liên thủ tiêu diệt bọn hắn.
Bọn người bên phía Quan Ngư hơn phân nữa đều biết Lý Hành Tai. Cho dù có vài người chưa thấy mặt, nhưng nghe ngóng qua lại cũng biết Lý Hành Tai là người thế nào.
Lý Hành Tai là nhân vật không câu nệ tiểu tiết, hắn chào hỏi từng người một, mặc kệ nhận biết hoặc không quen biết. Tất cả mọi người cảm giác như đón gió xuân, dù sao cũng là người đi ra từ Cáp Mô trại, cho nên đều có cùng niềm vinh hạnh.
Một đường đi vào đại trướng, Lý Hành Tai tự mình ngồi, không hề xem bản thân là người ngoài.
“Trình Đại Lôi quả nhiên là tu hành đến nhà rồi, lấy tính cách của hắn vậy mà không đến tham gia náo nhiệt, ngược lại phái các ngươi tới.”
“Đại đương gia vốn định tới, nhưng bị chúng ta cản lại, bằng không lần này tới vẫn là đại đương gia.” Lưu Bi nói.
“Thì ra là như thế, chẳng thể trách đâu.”
“Vương Gia, tình huốnh hiện tại như thế nào rồi?” Quan Ngư nói.
“Ai, biết các ngươi bây giờ là mắt mù tai điếc, cho nên ta mới cố ý đến đưa cho các ngươi chút tình báo.”
Quan Ngư đánh cờ hiệu Lương Châu vương, các lộ chư hầu liền đưa lễ vật tới, lấy đó làm hảo ý. Nhưng tất cả đều bảo trì khoảng cách, không muốn quá thân cận với bọn hắn. Nếu không phải Lý Hành Tai tới, thì Quan Ngư muốn tìm hiểu tình hình nơi đây, quả nhiên là một chuyện không dễ.
Lý Hành Tai dừng một chút, sau đó đơn giản nói lại tình hình ở chỗ này.
Lần này liên minh kháng Nhung, do Dự Châu vương triệu tập, sau đó các lộ chư hầu hưởng ứng kêu gọi. Mọi người đều hiểu đảo lý môi hở răng lạnh, cho nên dù như thế nào cũng không thể để cho Nhung Tộc tiến vào nội địa Trung Nguyên.
Liên quân bao gồm Dự Châu, Duyện Châu, Từ Châu, Thanh Châu, Ký Châu, U Châu, Tịnh Châu tạo thành. Đây là chư hầu phía bắc, chư hầu phía nam thì có Giang Nam Lý Tinh, Tiêu dao vương Lý Hành Tai. Mà các chư hầu từ Giao Châu, Ích Châu bởi vì duyên cơ đường xa nên không tham gia vào liên quân này.
Bọn họ ở chỗ xa xôi, đều là nơi hiểm yếu có thể thủ, Nhung Tộc cho dù chiếm lĩnh Trung Nguyên, cũng không uy hiếp được bọn hắn. Cho nên có thể gối cao không lo, không tới góp chân vào vũng nước đục lần này.
Nhưng chư hầu bắc địa lại không có phần may mắn này, một khi Nhung Tộc công phá Trường An và mở rộng các xúc tu đến Trung Nguyên thì nhất định sẽ uy hiếp địa bàn của bọn hắn.
Ai cũng biết Nhung Tộc khó đánh bại, ai cũng biết tình thế trước mắt nguy cấp, nhưng không ai chịu xuất toàn lực. Bọn họ đều ngóng trông người khác chịu chết, về phần mình có thể nhặt được công lao.