Chương 1094: Hai Quân Giằng Co

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1094: Hai Quân Giằng Co

Hai cánh quân bắt đầu tỏa ra, bao vây phía ngoài, đè ép đội kỵ binh của Nhung Tộc, Nhung Tộc gần như là hai mặt thu địch.

Lý Hành Tai đứng trên cao nhìn ra xa, thu hết một màn nay vào mắt. Mà các chư hầu khác cũng bắt đầu chú ý đến trận chiến này.

Mặc dù gặp nhung thì lùi, nhưng trong đó không thiếu người có kiến thức có bản lĩnh. Đến bây giờ bọn họ đã không thể không lau mắt mà nhìn Quan Ngư, cũng không vì hắn nhỏ tuổi mà khinh thường.

Thật ra chiến thuật của Quan Ngư cũng không phức tạp, dùng hố bẫy ngựa hạn chế địch nhân, dụ Nhung Tộc vào thông đạo, hai cánh quân bắt đầu bao vây…Một trận hình túi đơn giản.

Nhưng việc nhỏ mới nhìn thấy bản lĩnh lớn, việc huy động binh lính và kiểm soát thời gian cho thấy chỗ bất phàm của Quan Ngư. Trong đội hình túi đơn giản, một số người sẽ bị đối phương chọc thủng chỉ với một lần tấn công, nhưng những chiếc túi mà Quan Vũ đã tạo ra hoàn toàn có thể cuốn gọn năm ngàn người vào bên trong.

Một khi người đã vào trong túi, thì ngay cả sức mạnh to lớn của trời cũng không thể sử dụng được. Trên thực tế, một đội bị bỏ vào túi thì cũng không giống như vậy.

Nhung Tộc Hồ Bộ trứ danh giảo hoạt. Bọn hắn am hiểu đánh du kích, đem kẻ thù đang lúc chạy trốn đùa bỡn ở trong lòng bàn tay.

Thế nhưng, hồ ly giảo hoạt cũng không đấu lại thợ săn giỏi.

Quan Ngư là con cá lớn, cũng là thợ săn giỏi.

Thác Bạt Trường bắt đầu rút lui, muốn thoát khỏi trận hình túi. Dù sao đây cũng không phải là nhân mã của mình, hơn nữa nhân thủ không đủ, cho nên Quan Ngư không muốn liều mạng với đối phương, hắn cố ý thả ra một vết rách, để kẻ địch chạy đi.

Thác Bạt Trường rút khỏi chiến tuyến, lần này thứ mà bọn hắn đụng vào không phải là đám chuột nhắt mà là tảng đá rắn chắc, đụng đến vỡ đầu máu chảy.

Gã đứng ở bên ngoài khu vực chiến đấu, trong mắt bốc hỏa nhưng lại không dám tấn công.

Quan Ngư cũng có chút không hài lòng, nói: “Chư hầu khác còn đang nhìn hí kịch sao, định lúc nào mới động thủ?”

Thích Kế Quang đáp: “Tạm thời không có động tĩnh, vẫn án binh bất động như cũ.”

Quan Ngư đè xuống nộ khí trong lòng, nói: “Thông báo bọn hắn, sĩ khí của quân địch đang yếu, lúc này tiến công, nhất định có thể đánh tan quân địch. Trận sau còn có ba ngàn Nhung binh đang chạy tới, nếu như để cho bọn hắn hai quân tụ hợp, sợ chúng ta không chống đỡ được bao lâu.”

Tinh thần của đối phương đang xuống thấp, phe mình chẳng lẽ không phải như thế. Mặc dù nhân mã do Thích Kế Quang dạy dỗ ra đều có tính kỷ luật nghiêm ngặt, nhưng ưu điểm cũng chỉ có như vậy. Nếu như đây là Ngư Tự Quân của Quan Ngư dạy dỗ thì bọn họ sớm đã bày ra trận hình đối ngược với kẻ địch, cắt đầu của tướng địch trong loạn chiến, như vậy phe địch tật sẽ bại.

Tất cả mọi người đều cho là Quan Ngư đánh đến đầy đủ xinh đẹp. Nhưng trong lòng Quan Ngư không hề nghĩ như vậy. Thiên thời địa lợi nhân hòa đều không có trong tay, do đó hắn chỉ có thể làm một ít tính toán nhỏ.

Giống như một con đại bàng bị trói cánh, chỉ có thể đánh nhau với lũ gà chó dưới đất, Quan Ngư làm sao có thể hài lòng.

Lý Hành Tai vội vã rời khỏi chiến trường, chạy tới đại doanh liên quân. Bây giờ chính là thời điểm tốt để thừa thắng xuất kích, nhưng bọn hắn còn đang chờ cái gì?

Đây cũng là vấn đề mà Lý Hành Tai muốn hỏi.

Chiến đấu thỉnh thoảng sẽ xuất hiện rạn nứt, đây là việc không cách nào tránh được. Quan Ngư bắt đầu chỉnh đốn quân trận, lệnh binh sĩ dành thời gian nghỉ ngơi, bổ sung mũi tên.

“Nhị ca, chừng nào thì bắt đầu tiến công?” Trương Phì bu lại, dạng trận chiến như thế này đối với gã còn chưa đủ không gian để thể hiện, cho nên nóng lòng chờ đợi.

“An tâm chớ vội, an tâm chớ vội.”

“Cho ta năm trăm người, ta đi lấy đầu của kẻ địch xuống, có gì phải sợ.”

Quan Ngư lắc đầu, hắn biết bản lĩnh của Trương Phì, lời nói mới rồi cũng không tính là chuyện lớn. Thế nhưng, tùy tiện xông trận, mạo hiểm quá lớn, bây giờ không phải là lúc để mạo hiểm.

Mong đợi duy nhất chỉ có thể ký thác lên thân liên quân, nếu như bọn hắn lựa chọn xuất kích thì có thể đánh tan quân địch.

Tính ra, tiếp viện của quân địch đã sắp đến.

Đại doanh liên quân cuối cùng cũng xuất hiện dấu hiệu điều động, bắt đầu di chuyển về phía chiến trường. Quan Ngư hơi thở phào, đám chư hầu này, cũng không tính là quá ngu.

Đúng lúc này, phương xa bụi mù lăn lộn, tiếp viện của quân địch đã đến.

Cơ hội trôi qua trong chớp mắt, cuối cùng không thể bắt được cơ hội thắng lợi.

Sau khi liên quân bày trận tập kết xong, tiếp viện của đối phương cũng đã đến. Tiền quân hậu quân tụ hợp, nhân mã bị tổn thất cũng đã được bổ sung.

Đối phương dường như biết Quan Ngư lợi hại, cũng không tùy tiện tiến công, ngược lại lui về phía sau năm dặm, đâm xuống doanh trại.

Quan Ngư cũng không có biện pháp tiến công, mất đi ưu thế về trận hình, lại muốn bày ra cuộc chiến với Nhung Tộc, đây gần như là đưa người đi chịu chết.

Binh mã Nhung tộc giống như một cây đinh đâm xuống, khiến cho 10 vạn quân đế quốc bị ghim chặt ở nơi này.

Một ngày này trôi qua như vậy, song phương giương cung bạt kiếm nhưng không hề khai chiến.

Hai quân hạ trại, riêng phần mình tự chỉnh đốn. Mài đao xoèn xoẹt, tất cả đều đang chuẩn bị cho một trận chiến sẽ nổ ra bất cứ lúc nào.

Thế nhưng không ai muốn tùy tiện khiêu khích. Thông qua lần giao tranh vào ban ngày, Nhung tộc đã có chút hiểu biết về lực lượng của liên quân, lấy thiếu đánh nhiều, kết quả rất dễ là toàn quân bị diệt.

Mà bên phía liên quân cũng hiểu rõ, mất đi ưu thế về trận hình, đối mặt với Nhung Tộc am hiểu tấn công, đây cũng là thua nhiều mà thắng ít.

Hai bên đều bắt đầu giằng co với nhau.

Đến ban đêm, Quan Ngư giao ra binh quyền.

Lý Hành Tai thu hồi lệnh bài, nói: “Cảm phiền Quan Tướng quân , đáng tiếc ta không thể cho Quan Tướng quân một sân khấu tốt.”

Quan Ngư lắc đầu: “Tướng không chọn quân, Quan mỗ tài sơ học thiển, không thể đánh tan Nhung Tộc.”

“Không nên tự trách, ngươi đã làm rất tốt.”

Có rất nhiều hạn chế, nhưng thua chính là thua, không cần thiết phải nói nhiều lời như vậy. Đương nhiên, trận chiến này Quan Ngư không tính thất bại, ít nhất cũng là cân sức ngang tài. Vốn lấy tình tính tâm cao khí ngạo như Quan Ngư, hắn chung quy vẫn là có chút tiết nuối khi không thể đánh tan quân địch, cho Lý Hành Tai một kết quả thắng lợi thật xinh đẹp.