Chương 1095: Đi Đào Người

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 1095: Đi Đào Người

“Tình hình đã như vậy, các lộ chư hầu đang chuẩn bị ứng đối ra sao?” Quan Ngư hỏi.

“Vẫn đang thương nghị.”

Quan Ngư lắc đầu: “Các nhà không cùng tâm, trên chiến trường lại là thay đổi trong nháy mắt, đám người lao nhao, sợ là làm hỏng chiến cơ.”

“Đối mặt với tình hình như vậy, chúng ta có thể làm cái gì?” Lý Hành Tai cũng bất lực.

Quan Ngư thở dài một tiếng, cáo từ rời đi.

Sau khi Quan Ngư rời đi, Thích Kế Quang liền xuất hiện ở sau lưng Lý Hành Tai, nói: “Vương thượng, Quan Ngư này là soái tài khó có được.”

Lý Hành Tai ngồi xuống ghế dựa, tản một thân mỏi mệt: “Ai nói không phải, cũng không biết làm sao mà Trình Đại Lôi có thể tụ được một nhóm thủ hạ mạnh mẽ như vậy.”

Nghìn quân dễ được một tướng khó cầu, nhưng trên phương diện này, Trình Đại Lôi gần như không gặp khó khăn. Nghĩ tới đây, Lý Hành Tai cũng có chút ghen ghét Trình Đại Lôi.

“Theo cái nhìn của thuộc hạ, Quan Ngư ở Lương Châu cũng không như ý. Nếu vương thượng có thể kéo hắn về dưới trướng, nhất định là như hổ thêm cánh.”

“Ồ......” Lý Hành Tai nhãn tình sáng lên: “Sao người biết hắn không như ý?”

“Có bản lĩnh chinh phạt thiên hạ sao lại chịu kẹt một chỗ ở Lương Châu, anh hùng như thế, khó mà hài lòng như ý?”

Lý Hành Tai gật gật đầu: “Quan hệ giữa ta và Trình Đại Lôi cũng không thể ngang nhiên đi đào chân tường nhà đối phương. Ngươi đi thăm dò ý tứ của hắn, xem tâm ý hắn như thế nào.”

“Thuộc hạ tuân mệnh.”

Quan Ngư vừa mới trở lại bản trận không lâu, còn chưa kịp gỡ giáp. Ngoài trướng liền có tiểu giáo thông báo, nói Thích Kế Quang đến đây bái phỏng.

“Mau mau cho mời.” Thần sắc mặt mỏi liền quét sạch sành sanh, Quan Ngư nhanh chóng lên tinh thần.

Thích Kế Quang mang theo một vò rượu, nói: “Không có quấy rầy Quan Tướng quân nghỉ ngơi đi.”

“Chuyện này, Thích Kế Quang là quý khách, ta muốn mời cũng chưa mời được.” Quan Ngư hiếm thấy đứng dậy chào đón: “Thích Kế Quang mau mau mời ngồi.”

Thích Kế Quang nói: “Hôm nay nhìn thấy phong thái của Quan Tướng quân trên chiến trường, lòng sinh kính phục, cho nên cố ý tới đây để lĩnh giáo Quan Tướng quân.”

“Nói quá lời, nói quá lời.” Quan Ngư nói: “Đối với năng lực của Thích Tướng quân, Quan mỗ cũng rất bội phục.”

Hai người không hề nói lời nịnh nọt lẫn nhau, hôm nay có thể đánh lui Nhung Tộc, một phần là nhớ tài dẫn quân của Quan Ngư và dĩ nhiên cũng không thể thiếu tinh binh của Thích Kế Quang.

Anh hùng luôn coi trọng anh hùng, đồng thời cũng chỉ có anh hùng tiếc anh hùng.

Thích Kế Quang mang tới rượu ngon, Quan Ngư ra lệnh tiểu giáo đem thịt chín lên. Qua ba lần rượu, ném qua ngũ vị, Quan Ngư mới nói: “Mạo muội hỏi một câu, bây giờ tình hình ở Đông Hải như thế nào?”

“Sau khi chúa công nhà ta đến Đông Hải, cẩn trọng, yêu dân như con, mấy năm nay cũng đã có thể đứng vững gót chân ở Đông Hải, có một số việc, ta tin tưởng Quan Tướng quân cũng đã được nghe nói.” Vào lúc này, Thích Kế Quang cũng không có khả năng tiết lộ cơ mật của Đông Hải, nói tới cũng không quan trọng.

Quan Ngư gật gật đầu: “Ta và Tiêu dao vương cũng xem như chỗ quen biết cũ, đối với cách người của hắn, ta cũng rất bội phục, chỉ bất quá......”

“Chỉ bất quá cái gì?”

“Chỉ bất quá thủ hạ làm việc dưới trướng Tiêu dao vương, sợ sẽ mai một bản lĩnh của Thích tướng quân.”

Hôm nay, Thích Kế Quang đến là mang theo chuyện tới, trong lòng đang suy nghĩ làm thế nào để có thể bắt được Quan Ngư. Nhưng nghe đối phương nói như thế, ngược lại khiến gã giật mình: “Lời này có ý gì?”

“Quan mỗ tính tình chính trực, có mấy lời không dễ nghe, Thích Tướng quân chớ trách.” Quan Ngư cười cười nói: “Đông Hải bị kẹt vào khe hẹp của ba nhà thế lực. Mà bản lĩnh của Tiêu dao vương thì như thế nào? Bây giờ không phải là gian khổ sống qua ngày à. Hiện tại Nhung Tộc xuôi nam, đế quốc gặp đại chiến, chính là lúc anh hùng xuất thế, đại triển quyền cước.”

Quan Ngư dừng một chút, nói: “Nhưng Đông Hải quá nhỏ, sợ không có không gian để Thích Tướng quân thi triển.”

“A.”

Thích Kế Quang cũng coi như đa mưu túc trí, không phải gã không hiểu ý tứ trong lời nói của Quan Ngư mà bởi vì lời của Quan ngư đúng như những gì gã đang nghĩ.

Quan Ngư bưng chén rượu lên, nhấp một miếng nói: “Biển rộng mặc cá bơi, trời cao mặc chim bay, Thích Tướng quân không cảm thấy tiếc nuối sao? Ta ngược lại có một đường muốn chỉ cho Thích Tướng quân.”

Thích Kế Quang xem như phản ứng nhanh, bây giờ dần dần đã có chút hiểu rõ. Gã cũng uống một ngụm rượu, vốn là rượu ngon nhưng bây giờ lại có chút cảm giác khó chịu.

“Đường ở phương nào?”

Quan Ngư giơ tay lên, chậm rãi chỉ hướng Tây Bắc.

“Đường ở Lương Châu.”

“Ta thấy chưa hẳn.” Ánh mắt Thích Kế Quang lạnh xuống: “Đế quốc đại loạn, Lương Châu vương khoanh tay đứng nhìn, hắn sao có thể cứu dân trong nước sôi lửa bỏng, đỡ người trên lầu cao?”

Quan Ngư lắc đầu: “Thiên hạ rất lớn, Thích Tướng quân thử nghĩ, thiên hạ có nơi nào thiên bình?”

Quan Ngư tự hỏi tự trả lời: “Duy chỉ có Lương Châu mà thôi. Không phải chúa công nhà ta không ra tay mà là chưa có cơ hội tốt để xuất thủ. Không muốn vong binh hưng hỏa là nhân, chọn cơ mà động đây là trí, đủ lực để địch Nhung Tộc đây là dũng. Trên khắp đế quốc, còn ai có đủ nhân, trí, dũng như vậy sao?”

“Cái này......” Thích Kế Quang có chút không phản bác được, chỉ đành phải nói: “Liên quan tới Lương Châu vương, tại hạ cũng mười phần bội phục.”

“Còn có một việc, muốn xin hỏi Thích Tướng quân.” Quan Ngư chậm rãi nói: “Đông Hải to lớn, nhưng có ai có thể so tài với Thích Tướng quân?”

“Cường tướng dưới trướng chúa công ta nhiều như mây.”

Quan Ngư cười cười, nói: “Ở Lương Châu, những người như ta, người đều không được gọi là đỉnh nhất. Anh hùng trong thiên hạ nên được so sánh với anh hùng. Khi đến Lương Châu, Thích Tướng quân ắt hẳn sẽ không tịch mịch?”

Những lời khác Thích Kế Quang có thể không nghe, nhưng câu nói sau cùng của Quan Ngư thật sự nói ra điều trong lòng gã. Đông Hải...... Quả thực không có người nào mới. Thích Kế Quang có một thân bản lĩnh nhưng lại không có đủ tư cách trở thành đối thủ của gã, ngay cả một người giao lưu cũng không.

Không có đối thủ, chung quy là một chuyện cô đơn.

“Trời không còn sớm, tại hạ cũng không quấy rầy Quan Tướng quân nghỉ ngơi, ta xin phép cáo lui.”

Thích Kế Quang đặt chén rượu xuống, cáo từ rời đi. Quan Ngư thở dài, nói đi là đi sao, đáp ứng hay là không đáp ứng, ngươi cũng phải cho ta một câu trả lời thống khoái chứ.

Thích Kế Quang đi ra doanh trướng, nghĩ sao cũng thấy hơi khó chịu. Hôm nay vốn muốn tới lừa gạt Quan Ngư, kết quả lại bị hắn quay ngược đào góc tường.