Chương 1096: Chặt Đứt Đường Lương
Lý Hành Tai vốn đang trông mong chờ đợi ở trong đại trướng, nếu Thích Kế Quang có thể lừa gạt Quan Ngư về phe mình….Vậy chẳng phải là hổ mọc thêm cánh, đơn giản chính là cưỡi rồng bay lên.
Nhưng vừa thấy được biểu tình trên mặt của Thích Kế Quang, trái tim của Lý Hành Tai liền nguội lạnh hơn phân nửa.
“Như thế nào, không giải quyết được? Thôi thôi, sớm nên quên đi, người dưới tay của Trình Đại Lôi không dễ dụ dỗ như vậy. Dù sao, Trình Đại Lôi cũng rất giảo hoạt.”
Thích Kế Quang yên lặng gật gật đầu. Lời cụ thể cũng không nói rõ với Lý Hành Tai, mà mấu chốt cũng không biết bắt đầu nói từ đâu. Chính mình căn bản chưa kịp lừa gạt Quan Ngư, liền bị hắn lừa gạt một trận.
Nghĩ đến sự hiếu khách bất ngờ của Quan Ngư, sợ là hắn đã sớm chuẩn bị. Đáng hận nhất là, những lời từ trong miệng hắn, Thích Kế Quang lại nghe vào.
Xưa nay anh hùng luôn cô đơn, nói thật, ao Đông Hải quá nhỏ, thật sự không có cá lớn. Nhưng Lương Châu lại có nhân tài đông đúc, làm bạn với các cao thủ đứng đầu thiên hạ thì làm việc gì cũng phải hài lòng...
Thích Kế Quang lắc đầu, thu hồi suy nghĩ tán loạn, nói: “Vương thượng, bước kế tiếp chúng ta nên làm sao bây giờ?”
Lý Hành Tai thở dài, ngữ khí hơi có chút bất lực: “Khó khăn a, trước mắt cũng chỉ có thể đi một bước nhìn từng bước.”
Nhung Tộc ở chỗ này chỉ hơn vạn người, mà liên quân lại có hơn mười vạn nhân mã. Thế nhưng dù chiếm ưu thế tuyệt đối về mặt binh lực thì liên quân vẫn bị quản chế ở khắp nói, nhân mã căn bản không thi triển được.
Quan Ngư dùng trận đầu tiên ra oai phủ đầu với Nhung Tộc, nhưng Nhung Tộc đặt binh lực ở đây, còn không phải là một cái túi dồn 10 vạn liên quân vào trong.
Qua tối này, các chư hầu lại một lần nữa tranh cãi qua lại, nhưng dù cho có ầm ĩ thế nào thì bọn họ vẫn không nghĩ một cái biện pháp tốt.
Nhung Tộc chưa hẳn không thể bại, mấu chốt là ai đi chịu chết, ai sẽ thu hoạch công lao? Coi như để mình liều mạng lao về phía trước giết địch, nhưng những thứ gọi là đồng bọn trên danh nghĩa này lại khó đảm bảo sẽ không đâm đao vào sau lưng mình.
Hôm nay trong đại trướng, lại là một phen tranh cãi. Lý Hành Tai mắt nhìn miệng, miệng nhìn tâm, trong quá trình cũng không nói lời nào. Hắn đã mất đi lòng tin với toàn bộ các chư hầu. Người có cùng suy nghĩ như vậy còn có Quan Ngư. Hội nghị hôm nay, hắn căn bản không tham gia.
Các chư hầu đấu đá lẫn nhau, ai ai cũng là hảo thủ, âm mưu quỷ kế tầng tầng lớp lớp. Nhưng đối mặt với Nhung Tộc lại giống như bị biến thành sợi dây thiếu đầu, một chút bản lĩnh cũng không có.
“Vương thượng, vương thượng.”
Một tướng lĩnh khí thở hổn hển đi vào đại trướng, Lý Hành Tai nhận ra hắn, chính là người dưới tay Dự Châu Vương Lâm Đào, chức quan cụ thế thì hắn không biết.
Sĩ quan này bị đánh tơi bời, bộ dáng rất là chật vật. Vừa đi vào đại trướng, hắn liền phù phù quỳ xuống, miệng nói: “Bẩm vương thượng, thuộc hạ vô năng, đường vận lương ở Bò Cạp lĩnh đã bị cướp.”
Dự Châu Vương Lâm Đào cả kinh, từ trên ghế đứng bật lên, há to mồm thật lâu không thể khép lại.
Người này là quan vận lương dưới quyền của Dự Châu Vương, nơi đóng quân của liên minh khá gần Dự Châu, đại bộ phận lương thảo cũng là từ Dự Châu đưa tới.
Đại doanh đối diện của Nhung Tộc không thấy điều động, vậy Nhung Tộc làm cách gì để cướp lương thảo… Chẳng lẽ, xunh quanh đây không chỉ có một đội quân Nhung Tộc.
“Báo......” Một giáo úy của Duyện Châu chạy vào đại trướng: “Đường vận lương của chúng ta đã cướp.”
“Báo......”
Liên tiếp âm thanh báo tin, trong đại trướng yên tĩnh, người người đều mặt mũi đen thui, sắc mặt khó coi đến cực hạn.
Bốn con đường vận lương chủ yếu đều bị Nhung Tộc đánh gãy, mà mười vạn đại quân một khi không có lương thảo cung ứng, thì không khác gì 10 vạn đầu heo mặc người chém giết.
Lý Tinh dù sao cũng là minh chủ trên nghĩa của liên quân, bây giờ đè nén bực bội, nói: “Tất cả quân lương thảo còn có thể kiên trì mấy ngày?”
Đám người thoáng nhìn nhau, Dự Châu Vương Lâm Đào nói: “Quân ta đại khái còn có mười ngày lương thảo.”
“Quân ta còn lại năm ngày.”
“Quân ta còn lại bảy ngày.”
......
Đám người đều hiểu, mấy lời này chỉ sợ không có ai nói thật, Trong lời của bọn hắn đều đánh giảm đi. Nhưng tình huống vẫn hỏng bét như cũ.
“Lương thảo bị cướp, nếu quân ta tăng cường nhân thủ, có thể đoạt lại lương thảo hay không?” Lý Tinh hỏi.
“Hành tung của Nhung Tộc không cố đình, mà trên đồng bằng thì rất khó có đội ngũ có thể chống lại Nhung Tộc.” Duyện Châu Vương Lôi Thiên Âm nói: “Chuyện này...... Đoán chừng sẽ rất khó khăn.”
Đây rõ ràng là một hành động nhằm vào lương thảo của liên quân. Cái gọi kế hung ác nhất chính là tuyệt đường lương, một khi con đường vận lương bị cắt đứt thì lòng người liền bàng hoàng. Chịu khổ mấy ngày đến khi kẻ địch ập đến thì liên quân tất nhiên sẽ bị đánh tan.
Đây là kế sách không cao minh lắm, nhưng ở tình thế hiện tại thì lại vô cùng hữu hiệu.
Bất quá...... Lý Hành Tai thầm suy nghĩ: Nhung Tộc thật sự có tính nhẫn nại này sao.
Xung đây sợ sẽ có nhiều Nhung Tộc, không có 5 vạn, cũng có 3 vạn.
“Nhung tộc không chiếm ưu thế về mặt binh lực, chưa hẳn có thể cắt đứt tất cả con đường vận lương. Chúng ta cứ chờ đợi, có lẽ sẽ còn đội vận lương đang đuổi tới.” Lý Tinh nói như thế.
Mọi người đều không tin vào điều này, nhưng những lời của Lý Tinh đã khiến bọn hắn hy vọng. Đám người cùng nhau chờ đợi trong đại trướng từ trưa đến tối. Đích thật là có không ít người đuổi tới, mà tin tức mang tới cũng đều là lương thảo bị cướp sạch. Từ sáng sớm đến tối, không có một hạt gạo nào được được vào đại doanh liên quân.
Đây rõ ràng là một hoạt động được lên kế hoạch cẩn thận, tạo thế thuận lợi nếu Hồ Bộ công kích đại doanh liên quân. Nếu không hiệu quả thì vẫn có thể tạm thời hạn chế hành động của liên quân. Bên ngoài chặt đứt lương đạo, chậm rãi bao vây, cuối cùng là tiêu diệt liên quân ở chỗ này.
Tất cả mọi người đều tính toán sai , Nhung Tộc đã chuyển sự chú ý từ Trường An lên đại doanh của liên quân. Dù sao thành Trường An kiên cố, cường công hi sinh quá lớn. Cho nên nếu so sánh thì đại doanh liên quân dễ đối phó hơn.