Chương 1097: Liên Trảm Tam Tướng
Buổi tối, cờ xí của Nhung Tộc xuất hiện ở phía nam, binh lực đại khái hơn 1 vạn.
Đến lúc canh ba, phía bắc lại xuất hiện cờ xí của Nhung Tộc, binh lực vẫn là 1 vạn.
Trước khi hừng đông, 1 vạn Nhung Tộc lại xuất hiện ở phía đông. Nếu tính cả phía tây thì Nhung Tộc đã triệt để hình thành vòng vây, tổng binh lực đạt đến 4 vạn.
4 vạn đối với 10 vạn, liên quân triệt để mất đi ưu thế.
Sau khi hình thành vòng vây, Nhung Tộc bắt đầu thu nhỏ diện tích, dựng doanh trại cách liên quân tầm năm dặm.
Đây là những gì đã xảy ra vào ngày đầu tiên, đến ngày thứ hai, một lá cờ xuất hiện ở phía tây của Nhung Tộc.
Cờ sáng như lửa, đỏ như máu…Đó là Hỏa Diễm Kỳ của Nhung Tộc Vương.
Ngự giá thân chinh.
Ai cũng không nghĩ tới, Nhung Tộc Vương lại xuất hiện ở chỗ này. Quả nhiên, bọn hắn tạm hoãn tiến đánh thành Trường An, đem tinh lực đặt lên mười vạn nhân mã của liên quân.
Bọn hắn không chỉ muốn đanh tan mà còn muốn tiêu diệt hết.
Các lộ chư hầu giống như kiến bò trên chảo nóng, sứt đầu mẻ trán, nhưng lại nghĩ không ra đối sách. Nhung Tộc từng bước tới gần, giống như một thanh đao, khoảng cách ngày càng gần mọi người.
Đến ngày thứ ba, Nhung Tộc điều động đại quân, ở phía tây, Hồ Bộ Nhung Tộc tiến về phía trước, bức ép đại doanh liên quân.
Một người đi ra từ trong đại quân, tay cầm thanh đại chùy, bắt đầu chửi rủa trước trận.
Gã nói mình chính là đại tướng dưới trướng của Nhung Tộc Vương, cuồng tới mức muốn chém hết đại tướng trong liên quân.
Có một đại tướng là thủ hạ của Duyện Châu Lôi Thiên Âm đi ra ngoài ứng chiến, nhưng chưa tới ba chiêu thì đã bị nện rơi xuống đất, đầu người bị đập đến nhõa nhoẹt.
Tin bại chiến vừa truyền về đại trướng, Lôi Thiên Âm hai mắt tối sầm, kém chút hôn mê ngay tại chỗ.
Người xuất trận nghênh chiến với kẻ địch là một trong những đại tướng ít ỏi dưới trướng của ông ta, mà người nổi tiếng nhất chính là thần xạ thủ Lục Trường Nhai.
Lại nói, Lục Trường Nhai chết ở trong tay người nào......
Nghĩ đến đây, Lôi Thiên Âm sợ vỡ mật, tâm lại thêm một đợt thống khổ.
Đại tướng đơn đấu, vốn là chuyện hiếm thấy trong chiến tranh. Thứ nhất là không cần thiết, thứ hai là không có quá nhiều tác dụng. Kết quả thắng bại trong chiến tranh cũng không phải do võ nghệ của tướng võ hai bên mà xảy ra thay đổi lớn.
Nhưng Nhung Tộc dám bày ra chuyện này, rõ ràng là ăn chắc mười vạn nhân mã của liên quân. Trước tiên áp chế nhuệ khí của ngươi, sau đại quân cùng nhau xử lý, bắt rùa trong hũ, đem ngươi tiêu diệt sạch sẽ.
Thắng bại là chuyện thường binh gia, thua một hồi hay là thắng một hồi kỳ thực cũng không nói được cái gì. Nhưng lấn hiếp người như vậy......tượng đất cũng có ba phần thổ tính, huống chi binh mã trên sân, phất tay liền có thể che gió che mưa.
Lý Tinh ngồi ở phía sau thống soái, vẻ mặt cau có, nói: “Ai có thể lấy được đầu của Nộ Mi Hổ?”
Đều là người có xuất thân từ quân ngũ, nhiệt huyết tràn trề. Lúc này, mọi người đều bỏ qua mọi tranh cãi, đối phó chung một kẻ thù.
“Thuộc hạ nguyện ý xuất trận nghênh địch, dùng đầu của Nộ Mi Hổ làm lễ vật dâng lên cho mọi người.”
Nói chuyện là Giang Nam Chu Vũ, Lý Tinh biết bản lãnh của hắn, trong tay cầm một thanh côn thép cứng, võ nghệ cao minh.
“Cho phép ngươi xuất trận, trận chiến này phải thắng không thể bại, nếu thua thì chỉ có chết.”
Chu Vũ tuân lệnh, khoác giáp, cưỡi ngựa đi ra ngoài nghênh địch.
Lý Tinh hơi hơi thở phào: “Ta biết rõ bản lĩnh của Chu Vũ, Nộ Mi Hổ chỉ là kẻ vũ phu, muốn thắng cũng không khó.”
“Dưới trướng minh chủ có nhiều nhân tài, thật là vinh hạnh cho thế hệ của chúng ta.” Ký Châu Vương nói.
Lý Tinh mang vẻ đắc ý, mặt mũi từ nơi nào đến? Là từ thắng lợi. Chính mình chỉ cần không ngừng thắng lợi, bảo trì thắng lợi, sớm muộn cũng có thể thu được nhân tâm trong thiên hạ.
“Nhung Tộc là một đám ăn lông ở lỗ, ta xem chẳng làm được trò trống gì......”
Lý Tinh cười nhẹ nhàng đứng lên, ai ngờ còn chưa nói hết câu thì có một giáo úy vội vàng chạy vào đại trướng.
Hai đầu gối quỳ xuống, miệng nói: “Báo, báo...... Chu tướng quân giao đấu với Nộ Mi Hổ, trong vòng ba chiêu liền bị nện rớt xuống ngựa.”
Trong đại trướng lập tức im lặng, Lý Tinh vừa mới đứng dậy liền phù phù té ngã, trong miệng vô thức phun ra hai chữ: “Cái gì......”
“Thuộc hạ bất tài, nguyện ý ra ứng chiến với đại tướng Nhung Tộc.”
Lúc này có thêm một vị võ tướng bước ra khỏi hàng, xin lĩnh lệnh. Người này là thuộc hạ của Ký Châu Vương, tên Viên Hải, vũ khí là một thanh Phương Thiên Họa Kích, bản lĩnh cũng hết sức giỏi.
Ký Châu Vương đứng lên: “Vạn vạn cẩn thận, không thể hao tổn uy phong quân ta.”
“Vương thượng yên tâm, mỗ gia đi một lát sẽ trở lại.”
Nói xong, Viên Hải xách theo binh khí rời đi. Đám người đợi trong đại trướng, chờ tin tức của hắn. Còn chưa được bao lâu, liền có người truyền báo, Viên Hải giao đấu chưa được mấy hiệp với Nộ Mi Hổ thì người đã bị đập rớt xuống ngựa, hạ tràng cũng không tốt hơn Chu Vũ.
Trong đại trướng lặng ngắt như tờ, lúc này tiếng kim rơi cũng có thể nghe được. Cuối cùng, là Lý Tinh đánh vỡ trầm mặc, nói: “Nộ Mi Hổ có danh tiếng như thế nào, tại sao bản lĩnh cao cường như vậy?”
Dự Châu Vương nói: “Liên quan tới tên Nộ Mi Hổ này, tiểu vương đã từng nghe nói qua, lời đồn lúc mười ba tuổi, hắn có thể săn bắn mãnh hổ, lông mày bên trái bị mãnh hổ quật trúng, cho nên mới có cái tên này.”
Nhung Tộc lấy tên hết sức cổ quái, hiếm thấy có liên quan đến truyền thừa trong gia tộc, thường thường chỉ thiên làm họ. Bất quá dám lấy Hổ làm tên, thì ít nhất hai tay phải có bản lĩnh cao cường.
“Chẳng lẽ, quân ta không có người nào có thể thắng Nộ Mi Hổ sao?” Lý Tinh không phải đang đặt câu hỏi, mà là thở dài.
Đế quốc rất lớn, tàng long ngọa hổ, nhưng cũng không thể bởi vậy mà khinh thường Nhung Tộc. Bọn hắn lớn lên trên thảo nguyên, đấu với trời, đấu với đất, đấu với ác thú. Do đó bọn hắn có thể xâm lược đế quốc cũng không phải là không có nguyên nhân.
Liên trảm tam tướng, sĩ khí của Nhung Tộc đại thịnh, Nộ Mi Hổ cũng diễu võ giương oai trước hai quân.