Chương 1098: Rời Khỏi Đại Doanh

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 1098: Rời Khỏi Đại Doanh

Từ Vấn Thiên lấy ánh mắt ra hiệu với Lý Hành Tai, hắn cũng là miệt mài khổ luyện bao nhiêu năm, khát vọng được lập cơ hội, dương danh trước mặt người trong thiên hạ.

Lý Hành Tai ra hiệu hắn an tâm chớ vội, 10 vạn liên quân, mấy lộ chư hầu, trong đó cũng không phải là không có người thắng được Nộ Mi Hổ.

“Nhưng có người dám xuất trận nghênh chiến Nộ Mi Hổ sao?” Lý Tinh trợn mắt nhìn, đã có mấy phần tức giận. Đế quốc đến cục diện hôm nay, bất đắc dĩ không phải một người hai người, mà là tất cả mọi người.

Lý Hành Tai nhẹ nhàng gật đầu.

Từ Vấn Thiên một mực chờ đợi, bây giờ cuối cùng đợi được, hắn cất bước ra khỏi hàng, miệng nói: “Tại hạ Đông Hải Từ Vấn Thiên, nguyện......”

Lời còn không kịp nói xong thì một giáo úy vội vàng hấp tấp chạy vào đại trướng: “Khởi bẩm vương thượng, có một người phi mã xuất trận, nghênh chiến Nộ Mi Hổ.”

“Người nào lớn mật như thế, không có quân lệnh dám tự tiện xuất chiến?” Lý Tinh gầm thét.

“Là, Là...... Là Lương Châu Quan Ngư.”

“Hồ nháo, bản lĩnh của Nộ Mi Hổ như thế nào, liên trảm ba viên đại tướng của quân ta. Hắn có bản lĩnh gì, dám tự tiện xuất trận, đây chẳng phải là đi chịu chết. Hắn chết cũng không sao, nhưng không duyên cớ hao tổn sĩ khí quân ta.” Lôi Thiên Âm nói.

“Nhanh chóng đi xem tình hình chiến đấu như thế nào?”

“Vâng.”

Quan Ngư một thân lục bào, phi mã xuất trận. Hắn cưỡi ngựa Xích Thố, cầm binh khí trong tay, ngồi ở trên ngựa không giận tự uy, lẫm nhiên như thần.

Nhung Tộc Vương ngồi trên xe ngựa lớn, đỉnh đầu là một chiếc dù Thanh La, bên trên khảm Bát Bảo và ngựa hồng canh gác ở bên cạnh. Hiện tại hắn đang chậm rãi uống rượu, nắm chắc thắng lợi trong tay, hắn cũng không cần sốt ruột.

Ngẫu nhiên giương mắt liếc nhìn, thần sắc cả kinh, chén rượu trong tay cạch một tiếng rơi xuống đất.

Bạch Vô Song ở bên cạnh liền ngẩn người: “Đại vương, xảy ra chuyện gì?”

“Tại sao hắn lại ở chỗ này?” Nhung Tộc Vương hơi hoảng hốt, bỗng nhiên thay đổi sắc mặt: “Mau hạ lệnh Nộ Mi Hổ lui ra, hắn không phải đối thủ của người này.”

“Đại vương, Nộ Mi Hổ tướng quân liên trảm 3 người, người trong quân đế quốc chưa chắc có ai thắng nổi hắn.”

“Hồ đồ, các ngươi còn chưa biết hắn là ai….”

Bạch Vô Song có chút không nghĩ ra, thầm nghĩ: Hắn đến tột cùng là ai......

Nhung Tộc Vương Dã Nguyên Hỏa vốn muốn lệnh cho Nộ Nguyên Hổ lui ra, nhưng ngựa Xích Thố tới quá nhanh, căn bản không kịp nữa.

Nộ Mi Hổ ngồi trên lưng ngựa, bây giờ còn đang đắc ý. Bỗng nhiên gã nhìn thấy một người giống như đám mây hồng, nhào về phía mình. Gã nắm đại chùy, tùy tiện nói: “Tiểu tử, mau xưng tên ra, người chết trong tay của bản tướng quân không phải quỷ vô danh.”

“Mây hồng” tới vừa nhanh vừa vội, trong nháy mắt, đám mây hồng giống bốc lên hư không. Ánh sáng của đao lóe lên cực nhanh….

Lúc hai ngựa giao nhau chỉ trong một giây ngắn ngủi, một cái đầu lớn cuồn cuộn rơi xuống đất. Nộ Mi Hổ trên lưng ngựa đã là thi thể không đầu.

Quan Ngư nhảy xuống ngựa, nhặt lấy đầu người dưới đất, trở mình lên ngựa, quả nhiên là tới vội vàng, đi cũng vội vàng.

Tướng sĩ hai quân đều run sợ trong lòng.

Đến thời khắc này, sắc mặt của Nhung Tộc Vương đã bình tĩnh trở lại, hắn không thể làm gì mà thở dài, nói: “Truyền lệnh tam quân, lui lại 10 dặm, hạ trại.”

…….

“Báo......” Một tiểu giáo thở hỗn hển chạy vào đại trướng: “Quan Tướng quân xuất mã nghênh chiến, trong vòng 1 chiêu…”

Lời của tiểu giáo còn chưa nói xong, Lý Tinh liền thở dài: “Ta liền biết, Quan Tướng quân xứng đáng là soái tài, nhưng hắn sao có thể là đối thủ của Nộ Mi Hổ. Ai, hao tổn mất một thành viên đại tướng của ta.”

Tiểu giáo ngẩn người, nói: “Không phải như vậy......”

“Hoàng khẩu tiểu nhi, không biết tự lượng sức mình, theo ta thấy, hắn chết cũng đáng.” Lôi Thiên Âm bây giờ rất có cảm giác hãnh diện, mặc dù Quan Ngư bị giết cũng không phải chuyện gì tốt đối với ông ta.

Bên trong lều lớn than thở một mảnh, đã không có người để ý đến tiểu giáo. Hắn khẽ cắn môi, lấy dũng khí cất cao giọng:

“Quan Tướng quân xuất mã nghênh địch, chỉ trong một chiêu liền chặt đứt đầu Nộ Mi Hổ.”

Âm thanh yên tĩnh, tất cả mọi người đều giống như bị kẹp cổ. Mà người có cảm giác tiếc nuối nhất chính là Từ Vấn Thiên: Ta đi cũng được a, chỉ là ta không có cơ hội xuất trận.”

Lý Tinh trợn mắt hốc mồm: “Quan Tướng quân vậy mà cao minh như thế!”

“Báo.” Lại có vừa giáo úy báo tin chạy vào đại trướng: “Bốn lộ đại quân của Nhung Tộc đã lui lại mười dặm.”

Đám người không còn chấn kinh, mà là rung động. Có thể cưỡi ngựa dùng đao chém chết đại tướng Nhung Tộc, chỉ như thế đã khó tin nổi, nhưng còn có thể làm Nhung Tộc lui về 10 dặm, đây quả thực không phải chuyện mà một người bình thường có thể làm được

Nửa ngày, Lôi Thiên Âm phát ra một tiếng thở dài: “Thật là sự là nhân tài trời sinh.”

“Mau mau thỉnh Quan Tướng quân.”

Tiểu giáo vội vã rời đi, không bao lâu liền trở về đại trướng. Lý Tinh không kịp chờ đợi nói: “Quan Tướng quân có tới không, Quan Tướng quân......”

“Khởi bẩm vương thượng.” Giáo úy báo tin lúng túng nói: “Quan Tướng quân đã rời khỏi đại doanh.”

“Cái gì?” Lý Tinh cả kinh.

“Năm trăm kỵ binh của Lương Châu đều đã rời đi, hiện tại cách xa đại doanh mấy dặm.”

“Này, như thế nào còn không biết ngăn bọn họ lại?” Lôi Thiên Âm nói.

Tiểu giáo muốn nói lại thôi, trong lòng nói: Có ai nói ngăn bọn họ lại đâu.

Lý Tinh hít một tiếng: “Làm sao lại rời đi?”

Đám người nghị luận ầm ĩ, có người bội phục bản sự Quan Ngư; Có người cảm thấy bọn hắn chỉ có năm trăm người, sao có thể xông ra vòng vây của Nhung Tộc, có người lại nói liệu bọn họ muốn đi nương nhờ Nhung Tộc….

Lúc này, Lý Hành Tai đại khái có thể đoán ra tâm tư của Quan Ngư.

Hùng ưng vật lộn với bầu trời, cá lớn muốn ngao du biển rộng. Loại người như Quan Ngư chỉ kính nể anh hùng chân chính, đồng thời khinh thường làm bạn với gà chó.

Các lộ chư hầu, nói là tàng long ngọa hổ, sợ là không có mấy người được hắn nhìn ở trong mắt.

......

Năm trăm kỵ binh Lương Châu phi nước đại khỏi đại doanh liên quân. Quan Ngư cưỡi ngựa Xích Thố, một ngựa đi đầu. Trương Phì Ô Chuy Mã theo sát phía sau.

Trương Phì đã phàn nàn một đường, nói: “Nhị ca, ngươi như vậy là không chân chính, để cho ta xuất trận, nhất định có thể chém chết tặc nhân Nhung Tộc. Cơ hội ló mặt này đều bị ngươi chiếm, ngươi đây là lấy công mưu tư.”