Chương 1099: Đánh Tan Truy Binh

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1099: Đánh Tan Truy Binh

Bọn người Đan Hùng Tín, Sử Văn Cung ở sau lưng cũng đồng tình, trong lòng âm thầm gật đầu.

Quan Ngư lập tức cưỡi ngựa lao vùn vụt, ngửa đầu cười to. Thân là đại tướng, hắn dĩ nhiên nguyện ý giết chết đại tướng của kẻ địch, việc này giống như uống được một ngụm rượu thống khoái.

“Chúng ta còn chưa đột phá đươc vòng vây của Nhung Tộc, tuyệt đối không thể sơ suất, cẩn thận là hơn.” Lưu Bi nói.

Đám người gật gật đầu, lần này năm trăm người ở Lương Châu phần lớn là những người như Quan Ngư, Trương Phì mới có thể gánh vác. Bình thường người có thể chỉ huy từ 300 đến 500 người đều là nhân vật nổi bậc nhất bên trong hàng ngũ tướng lĩnh của Lương Châu.

Bọn hắn không có quá để mắt đến Nhung Tộc, nhưng cũng không bởi vậy mà xem thường bất cứ đối thủ nào. Đây là một chiệc lược khinh thường đối phương trên chiến trường, nhưng trên phương diện chiến thuật thì xem trọng địch nhân.

Cưỡi ngựa vượt qua ba mươi dặm, sau lưng lập tức truyền đến tiếng vó ngựa sôi trào, có một đội kỵ binh Nhung Tộc đang ráo riết đuổi theo.

Quan Ngư bỗng nhiên ghìm chặt ngựa, quay đầu nhìn lại, thấy đội kỵ binh của Nhung Tộc có chừng 7, 8 trăm người, thế tới hung hăng, hiển nhiên là mang theo nhiệm vụ tiêu diệt toàn quân.

“Chư vị huynh đệ.” Quan Ngư giơ Thanh Long Yển Nguyệt đao lên, miệng quát: “Chớ nói Quan mỗ không cho các ngươi cơ hội giết địch, sau lưng chúng ta đang có tám trăm Nhung binh, các vị có thể phá không?”

“Phá, phá, phá.”

Năm trăm người giận dữ hét lên, sĩ khí ngưng kết, giống như cự thú gào thét muốn nuốt chửng bầu trời.

“Tới tới tới, cùng ta giết địch.”

Quan Ngư cưỡi ngựa đi đầu, năm trăm người theo sát sau lưng hắn, bắt đầu chạy về phía Nhung Tộc đang đuổi tới đây. Người người đều tranh đua, ai cũng không muốn rớt lại phía sau.

Huynh đệ là gì, là người mà chúng ta có thể giao lưng cho đối phương, đối phương cũng có thể giao lưng cho chúng ta. Khi ngươi tấn công đối thủ, ta sẽ sẵn sàng chém rụng tên muốn bắn lén ngươi, lúc ta chết thì ngươi có thể giúp ta chiếu cố vợ con.

Năm trăm người không có nghi kỵ, không có tư tâm, đồng tâm đồng lực, tuy chỉ có năm trăm người, nhưng có thể lay thiên quân vạn mã.

Huống chi, trước mắt cũng không phải thiên quân vạn mã, chỉ bất quá chỉ là tám trăm Nhung tộc mà thôi.

Hoa Vinh cưỡi trên tuấn mã, giờ cung bắn tên, ngắn ngủi trong nháy mắt, liền giết chết mấy người. Rất nhanh, hai chi đội ngũ liền đụng vào nhau.

Kết quả vô cùng thảm thiết, nhưng thảm thiết là nói cho Nhung tộc.

Tín Kim Đỉnh Tảo dương giáo của Đan Hùng Tín, một thanh thương thép tôi của Dương Chí, Sử Văn Cung , Hoa Vinh, Cao Phi Báo, Cao Phi Hổ...... Rất khó tưởng tượng, trong năm người thì thượng tướng lại chiếm nhiều đến vậy.

Đây chính là nổi tuyệt vọng đối với Nhung Tộc.

Thời gian một nén nhang, đánh tan Nhung Tộc, giết được ba, bốn trăm người, những người khác chạy trối chết.

Ai nói Nhung Tộc sẽ không trốn, chỉ bất quá bọn hắn chưa từng gặp phải đối thủ nào hung ác, tàn nhẫn, cường đại hơn mình mà thôi.

Sau chiến thắng, Quan Ngư mệnh lệnh mọi người thu thập ngựa, lương khô, túi nước, bổ sung dự trữ.

Sau đó, dẫn đội ngũ tiếp tục đi về hướng Bắc.

Liên quân hạ trại ở phía Đông Nam Trường An, lưng tựa hậu phương, tùy thời có thể rút lui. Theo lý thuyết càng đi về phía nam thì Nhung Tộc càng ít và càng an toàn. Ngược lại nếu đi về phương Bắc, thì đây là khu vực Nhung Tộc khống chế, đồng thời cũng là nơi hung hiểm nhất.

Nếu như lui theo con đường mà Quan Ngư đã vẽ ra thì mọi người sẽ phát hiện, đây không phải là rút lui. Mà là —— đang tấn công.

Ven đường, bọn họ lại đánh bại ba đợt truy binh, diệt hơn ngàn tên địch. Sau khi rời khỏi đại doanh được hơn trăm dặm, sau lưng không gặp lại truy binh.

Mặc dù thu hoạch được nhiều nhưng mọi người đều có phần kiệt sức, ngựa cũng hết hơn. Quan Ngư chọn đất hạ trại, lệnh một đội người tuần tra cảnh giới, một đội người nghỉ ngơi cấp tốc bổ sung thể lực.

Trong đại trướng của Nhung Tộc, Nhung Tộc Vương uống hết chén rượu này đến chén rượu khác, đây là rượu ngon mới cướp được tại cảnh nội của đế quốc, giá cả đáng giá ngàn vàng. Thế nhưng bây giờ uống vào thì thấy nó cũng chỉ có một hương vị.

Khi đã uống đến mức không còn nếm được hương vị thì đây không phải là đang phẩm rượu mà là đang giải sầu.

Không ai có thể tưởng tượng được áp lực mà hắn gánh vác trên vai nặng đến cỡ nào. Bắt đầu từ mùa thu năm ngoài, bọn hắn đánh Trường An, một mực kéo dài đến bây giờ, còn chưa lấy được kết quả mong muốn. Trong quân tiếng oán than dậy đất, tràn ngập cảm xúc thù ghét chiến tranh.

Giống như một tảng đá từ trên đỉnh núi lăn xuống, dường như muốn phá hủy mọi thứ, hủy diệt hết thảy. Nhưng mọi thứ trên đường đi lại đang nổ lực ngăn cản nó.

Bạch Vô Song mang theo tin tức vừa lấy được, đi vào trong đại trướng: “Khởi bẩm đại vương, đội truy kịch kẻ thù đã trở về, thương vong thảm trọng, không thể diệt được mục tiêu.”

Dã Nguyên Hỏa uống một chén rượu, nói: “Không diệt được thì không diệt được, sớm biết cũng không diệt được.”

Nếu như không tiếc đại giới, không tiếc binh lực, chưa hẳn không thể giết Quan Ngư. Chỉ bất quá......

Khó khăn vô tận.

Quan Ngư dẫn quân rời khỏi chỗ này, liên quân cùng Nhung Tộc vẫn đang giằng co. Dưới sự chỉ huy của Dã Nguyên Hỏa, Nhung Tộc bao vây tứ phía, dần dần thu nhỏ vòng vây.

Một đội quân nhỏ từ liên quân đã thử đột phá vòng vây, mấy lần ra quân là mấy lần bị Nhung Tộc cản lui. Nhung Tộc lấy 4 vạn binh lực vây quanh mười vạn đại quân, đại doanh liên quân không thể động đậy.

Sau bảy ngày, Nhung Tộc bày ra tổng tiến công. Bốn lộ quân hung hăng vọt tới liên quân đại doanh.

Lý Hành Tai đứng trên cao nhìn xa, chỉ thấy móng ngựa lăn lộn, biển người như sóng. 4 vạn Nhung Tộc giống như 4 vạn mãnh thú khát máu, hướng về đại doanh liên quân.

Thích Kế Quang cùng Từ Vấn Thiên một trái một phải đứng ở phía sau hắn, Lý Hành Tai chắp tay ở sau lưng, nói: “Thích Tướng quân, trận chiến này có thể đối phó không?”

Thích Kế Quang dừng một chút, nói: “Quân địch sĩ khí đang nổi, không thể làm gì khác hơn là tạm tránh né mũi nhọn, mưu đồ tương lai.”

“Nói có lý.” Lý Hành Tai gật gật đầu, nói: “Chúng ta tạm thời tránh mũi nhọn, vậy ai tới cản đao của Nhung Tộc?”

Thích Kế Quang khẽ giật mình, yên tĩnh không nói.