Chương 1111: Là Chưởng Tâm Lôi

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1111: Là Chưởng Tâm Lôi

Hai bên gặp mặt, hai mặt nhìn nhau.

Người đến cũng không phải ai xa lạ, mà chính là đại đương gia của Cáp Mô trại, chủ nhân của Lương Châu cách xa vạn dặm, được đương kim thiên tử phong là Lương Châu Vương, Trình Đại Lôi.

Bọn người Quan Như đứng ngây người tại chỗ, suýt nữa thì quên mất Nhung binh đang vây đánh mình. Bọn hắn thật sự không thể nghĩ ra, tại sao Trình Đại Lôi lại đột nhiên lại xuất hiện ở nơi này. Ấy da da, sớm nghe nói đại đương gia được thần tiên truyền nghề, có thủ đoạn của quỷ thần. Chẳng lẽ biết mọi người đang gặp nạn, cho nên mới cố ý cỡi mây đến đây…

Cho dù như thế nào thì khi nhìn thấy Trình Đại Lôi xuất hiện, đám người đều thở phào nhẹ nhõm.

Trương Phì đứng ở sau lưng Quan Ngư liền không khỏi nóng lòng mà hét lên: “Đại đương gia, ngài mang theo bao nhiêu nhân mã?”

Vẻ mặt của Trình Đại Lôi hơi ngẩn ra: “Nhân mã gì?”

“Chẳng lẽ Đại đương gia chỉ đến một mình sao?” Quan Ngư có chút thất vọng.

“Làm sao có thể.” Trình Đại Lôi cười nói.

Đám người lập tức nâng lên tinh thần. Nghìn tính vạn tính, không ngờ rằng đại đương gia sẽ mang theo thần binh trên trời rơi xuống. Quả nhiên là “Núi trùm khe bọc ngờ không lối, liễu rậm hoa thưa lại có làng”.

Đám người còn chưa kịp cao hứng, thì liền thấy một người đi ra khỏi rừng rậm. Ông ta cưỡi một thớt ngựa gầy ốm, cũng không phải ai xa lạ mà chính là đệ nhất quân sư Từ Thần Cơ.

Tất cả mọi người đều lộ ra biểu tình thất vọng.

“Khổ cực khổ cực.”

Thần Cơ nhìn thấy bộ dáng của đám người thì có chút không rõ ràng. Lâu ngày gặp lại dĩ nhiên không thể nói là cao hứng, nhưng cũng không cần tỏ ra ghét bỏ ta như vậy chứ.

Song phương tụ lại một chỗ, Quan Ngư không kịp chờ đợi liền hỏi: “Đại đương gia, không phải ngài đang ở Lương Châu sao, như thế nào lại đến được chỗ này?”

“Chuyện này về sau hãy nói, còn tình huống bây giờ là gì đây?” Trình Đại Lôi đã có thể thấy được thân ảnh lờ mờ của Nhung tộc.

Quan Ngư nói đơn giản về tình hình nơi này, thăm dò dự định của Trình Đại Lôi. Cho dù như thế nào, khi nhìn thấy Trình Đại Lôi, trong lòng Quan Ngư liền có sức mạnh. Đã quen thuộc với sự chỉ huy của Trình Đại Lôi, cho nên dù rơi vào tình cảnh gian nan như thế nào thì chỉ cần có Trình Đại Lôi, mọi người liền trở nên bất khả chiến bại.

“Nhung Tộc có bao nhiêu nhân mã?” Trình Đại Lôi hỏi.

“Không dưới vạn người.”

Lúc nói lời này, biểu hiện trên mặt Quan Ngư có chút khổ tâm. Điều động trên vạn người dĩ nhiên không phải là một chuyện dễ dàng, nhưng đại quân lại có thể hoàn thành tập kết chỉ trong một thời gian ngắn, đây hiển nhiên là đã chuẩn bị từ lâu.

Bọn họ đang cố tình nhắm vào mọi người.

“Dự định ban đầu là như thế nào?” Tình huống trước mắt, Trình Đại Lôi cũng cảm thấy có chút khó giải quyết.

“Ta nhớ cách đó không xa có một thung lủng, chúng ta vốn định lui vào bên trong, dùng tuyệt địa tử chiến một trận với Nhung Tộc.”

Trình Đại Lôi đảo mắt, nói: “Vừa đúng lúc, ta cũng mới từ bên đó sang đây, biết một nơi có thể ẩn thân, mọi người đi theo ta.”

Trình Đại Lôi tiếp nhận quyền chỉ huy đội ngũ, dưới sự chỉ huy của hắn, mọi người tiếp tục rút lui về phía Tây.

May mắn là trước mắt Nhung Tộc chưa hình thành được vòng vây, do đó hướng tây vẫn còn đường ra.

Mà từ khi Trình Đại Lôi xuất hiện, năm trăm kỵ binh của Lương Châu người người đều phấn khởi. Về phần nhóm người còn lại vừa nhìn thấy vị Cáp Mô đại vương trong truyền thuyết này thì ầm thầm đánh giá, diện mục bình thường, nhưng cũng không giống hạng người mỗi bữa đều ăn 10 cân thịt người.

Nhung Tộc càng cắn càng gần mà địa hình rừng núi lại cực kỳ phức tạp, cho nên rất khó để tạo thành vòng vây. Bọn hắn cũng có chút gấp gáp, cho nên không kịp chờ đợi liền chém giết tới.

Khi đi qua hẻm núi, hai bên trải qua một hồi giao chiến. Trình Đại Lôi mang theo bọn người Trương Phi bắt đầu phản công, dập tắt thế tấn công hung hăng của Nhung Tộc.

Trên thực tế, khi nhìn thấy Trình Đại Lôi vung đại phủ, đội tiên phong của Nhung Tộc đã có chút e sợ địch. Ba chữ Trình Đại Lôi này không chỉ có tiếng xấu lan xa tại đế quốc mà còn gây nên nỗi khiếp sợ cho thảo nguyên của Nhung tộc.

Nhưng kiểu vừa đánh vừa thả này cũng không phải là biện pháp tốt, chỉ cần địa hình thích hợp, Nhung Tộc sẽ tổng tấn công với quy mô lớn, đến khi đó mọi người liền không còn khả năng chống trả.

Sau khi chém giết một trận, Trình Đại Lôi lại trở về, hắn chạy đến chỗ Quan Ngư, nói: “Các ngươi đi trước, ta sẽ theo sau.”

“Đại đương gia muốn đánh gãy đường tiến của địch sao, có cần lưu lại mấy người hỗ trợ ngài hay không?” Quan Ngư hỏi.

“Không cần, không cần.” Trình Đại Lôi khoát khoát tay: “Các ngươi đi mau, một mình ta là đủ.”

Mọi người đều hoang mang, không rõ, nhưng từ trước đến nay, hành vi của Trình Đại Lôi luôn cổ quái, cho nên bọn họ đã sớm không còn cảm thấy kinh ngạc.

“Đại đương gia, bảo trọng.”

Quan Ngư dẫn người phi tốc rút quân, Nhung Tộc tạm thời còn chưa xông tới. Trình Đại Lôi nhìn một vòng xung quanh, mắt thấy hẻm núi trở nên trống rỗng thì lập tức mua một số lượng lớn thuốc nổ từ cửa hàng hệ thống, chất đầy trong hẻm núi.

Sau đó, hắn đốt cỏ khô, thả một mồi lửa vào trong hẻm núi, chính mình thì cưỡi trâu đen, nhanh chóng rời đi.

Chưa chạy được một dặm, thì thuốc nổ liền bị cỏ khô nhóm lửa, ầm ầm vang dội, núi đá bay tán loạn.

Bọn người bên phía Quan Ngư đều cả kinh, Cao Phi Báo thì la lối om sòm: “Chưởng Tâm Lôi, Chưởng Tâm Lôi. Hôm nay Đại đương gia lại thi triển Chưởng Tâm Lôi, không được tận mắt chứng kiến, quả nhiên là tiếc nuối a.”

Người của Cáp Mô trại sớm đã học được cách chấp nhận và không còn cảm thấy kinh ngạc. Nếu nói người đọc sách không nói chuyện yêu ma quỷ quái, vậy Đại đương gia thật sự là người sẽ giày vò ra đủ chuyện thiên kỳ bách quái.

Bọn người Chương Mãng đều giật nảy cả mình, hắn đi lại gần hỏi: “Đại đương gia thật sự có pháp thuật sao?”

“Này, ngươi nói gì vậy, ta chẳng lẽ lại hù ngươi. Không có tận mắt thấy, là do ngươi không có phúc khí.”

Đám người khó mà không tin, đồng thời sự gắn kết cao độ của cả đội cũng tăng lên hết mức.

Không lâu sau đó, Trình Đại Lôi cưỡi trâu đuổi về phía mọi người, miệng quát: “Đi mau, đi mau, phía trước còn có chỗ để tập hợp.”

Không thể tưởng tượng nổi, Trình Đại Lôi cảm giác ánh mắt của mọi người đều có chút cổ quái khi nhìn hắn.

Thế nào, chẳng lẽ bọn hắn đã phát hiện hôm nay ta còn chưa rửa mặt.