Chương 1112: Dự Đoán Trước Kiếp Nạ
Lúc Nhung tộc tiến vào hẻm núi, phát hiện bên trong đã bị đất đá cản trở. Rốt cuộc Trình Đại Lôi đã thi triển “Pháp thuật thần tiên” như thế nào, bọn hắn cũng không thể đoán ra được.
Đại đội nhân mã trong hẻm núi cũng không thể lui ra, bọn hắn thật vất vả mới đẩy hết được núi đá để mở đường. Nhưng đến khi đi ra được hẻm núi thì lại phát hiện đám người của Trình Đại Lôi đã biến mất không dấu vết.
Đám người đó giống như học được pháp thuật thần thông, biến mất vô tung vô ảnh.
Lại nói, bây giờ bọn người Trình Đại Lôi cũng chưa đi ra khỏi vùng núi này.
Bọn hắn xuyên sơn vượt đèo, trước lúc trời tối đuổi tới một chỗ trên núi.
Chỉ thấy trước mặt là một viên môn cũ nát, phía trước phòng ốc hàng rào mọc đầy cỏ hoang. Sơn lâm che lấp, nếu không phải đi đến gần, thì sẽ không thể phát hiện ra.
Quan Ngư giật nảy cả mình: “Đại đương gia, làm sao ngài biết ở chỗ này có một động thiên khác, hơn nữa còn có sơn trại.”
“A ha ha.” Trình Đại Lôi cười to: “Bản đương gia thần cơ diệu toán, biết chư vị sẽ trải qua kiếp này nên cố ý chuẩn bị trước, làm chỗ dung thân của mọi người.”
Trương Phì dựng ngón cái lên: “Lợi hại. Nơi đây trùng trùng điệp điệp, dễ thủ khó công, cho dù Nhung Tộc đánh tới thì chúng ta vẫn có chút thời gian chèo chống.”
Nơi đây gọi là Hồ Lô Sơn, bên trên Hồ Lô Sơn có một tòa sơn trại. Trước đây Trình Đại Lôi ở thành Trường An cũng tới có chút giao tình với trại chủ nơi này.
Chỉ bất quá, thế đạo binh hoang mã loạn, sơn tặc nơi này đã sớm tan tác như chim muông, chỉ còn lưu lại một toà sơn trại trống rỗng.
Vào lúc này, vừa vẹn có thể làm chỗ dung thân tạm thời cho mọi người.
Hồ Lô trại trên Hồ Lô Sơn, dám lập địa bàn dưới chân thiên tử thì xem cũng có chút tiền vốn. Mấu chốt là ở đây địa hình phức tạp, đại quân không thể di chuyển, đường lên núi dễ thủ khó công. Do đó nó mới có thể đứng vững dù trải qua nhiều lần vây quét.
Thế nhưng, chung quy vẫn không thể ngăn được binh hoang mã loạn, huynh đệ trong sơn trại phân tán khắp nơi, chỉ để lại một tòa sơn trại hoang phế.
Hiện tại, tất cả mọi người đã rơi vào tình trạng kiệt sức, nhưng vẫn không thể nghỉ ngơi. Bọn hắn phân ra một người đi chữa thương cho binh sĩ, một số chỉnh đốn lại phòng ngự của sơn trại, một số kiểm kê các vật còn sót lại.
Có nhiều chim thú nghỉ chân ở chỗ này, như vậy tình cờ lại trở thành đồ nhắm của mọi người. Sơn trại còn có một số binh sỉ rỉ sắt, nhưng quang trọng là một hạt thóc cũng không thấy.
Trình Đại Lôi đi dạo một vòng quanh sơn trại, cuối cùng chui ra khỏi hầm ngầm, nói: “Người đâu, nơi này có vài thứ, mau kêu người vào dời ra ngoài.”
Cao Phi Báo lập tức dẫn người tới, từ trong hầm ngầm chuyển ra từng kiện giáp da màu đen, phía trên còn xăm ký hiệu của Cáp Mô trại. Ngoài ra, còn có một số thanh linh tán dùng để chữi thương và mấy rương thuốc nổ.
“Đại đương gia, đây đều là do ngài chuẩn bị sao?”
“Đương nhiên, ta sớm đoán được một kiếp này, cho nên đã sắp xếp từ trước, đây chính là đạo lý lo trước khỏi hoạ.”
Nếu Cao Phi Báo nói không tin, thì giáp da của Cáp Mô trại cũng không thể do Trình Đại Lôi tự nhiên biến ra được. Nhưng nếu nói tin Trình Đại Lôi thì mưu tính của hắn thật sự quá đáng sợ.
“Đại đương gia, cao minh nha.”
“Không cao, không cao, chỉ tầm bảy tám tầng lầu.” Trình Đại Lôi khoát khoát tay.
“Vậy tại sao Đại đương gia không biết chuẩn bị thêm một chút lương thực.”
“Ách......” Trình Đại Lôi bị nghẹn: “Mau để mọi người thay giáp đi.”
Thống nhất chế phục thì có thể ngưng kết nhân tâm, giày vò nhiều ngày như vậy, Quan Ngư đã ôm đồm thêm rất nhiều người. Binh lực trước mắt đạt hơn hai ngàn người.
Sau khi thu xếp xong, mấy nhân vật chủ chốt của Cáp Mô trại liền tụ tập trong sảnh chính của sơn trại, báo cáo tin tức cho nhau.
“Ta đã quan sát kỹ sơn trại và thấy với địa hình ở đây, dù cho Nhung Tộc có tấn công tới thì chúng ta vẫn có thể chống đỡ được một thời gian. Trước mắt vấn đề duy nhất là…” Quan Ngư ngập ngừng: “Thiếu lương.”
“Có thể tìm được nơi bổ sung lương thực không?” Trình Đại Lôi hỏi.
Cao Phi Báo lắc đầu: “Hiện tại mỗi người chúng ta đều mang theo một ít lương khô, nhưng tối đa cũng chỉ kiên trì được bảy đến tám ngày.”
Trình Đại Lôi trầm tư phút chốc, lắc đầu thở dài: “Ở lại đây cũng không phải kế sách lâu dài.”
Đám người trầm mặc xuống, mặc dù có chỗ trú thân tạm thời. Nhưng tình hình trước mắt vẫn bất lợi với mọi người, kế tiếp sợ sẽ còn nhiều khó khăn.
“Làm sao Đại đương gia và Từ quân sư lại tới được nơi này?” Bây giờ, Quan Ngư mới hỏi vấn đề này.
Trình Đại Lôi hơi ngừng lại, sau đó mới nói về chuyện đã xảy ra.
Chư hầu trên thiên hạ tập hợp tại bắc địa, hình thành một chư hầu liên minh to lớn, muốn quyết một trận tử chiến với Nhung Tộc. Cho dù kết quả có như thế nào thì ngay từ đầu khẩu hiệu cũng rất lớn.
Trên thực tế, ngoại trừ liên quân chư hầu thì thiên hạ vẫn còn một đội ngũ khác ——Đây là đội ngũ do người trên giang hồ thành lập.
Người giang hồ mặc dù làm điều phi pháp, hãm hại lừa gạt, nhưng hết lần này tới lần khác còn rất có tinh thần vì nước vì dân.
Chuyện này nói ra cũng rất dài, sau khi Bạch Nguyên Phi trộm kỳ, thiên hạ chấn động. Người trên giang hồ đều nghĩ, đây là lúc chúng ta có dương danh, lưu tên sử sách. Đường đường là đế quốc cũng không thể sợ Nhung tộc khi dễ.
Thế là anh hùng lục lâm trên thiên hạ đều bắt đầu đổ dồn về con đường đến bắc địa. Đồng thời, cũng có tin tức truyền tới Lương Châu.
Trình Đại Lôi dù sao cũng có xuất thân từ sơn tặc, mặc dù bây giờ đã có chút thể diện, nhưng mọi người vẫn luôn xem hắn là người trên giang hồ. Chỉ cần Trình Đại Lôi chịu xuất hiện, tất nhiên là minh chủ của lục lâm.
Nghe đến đó, Trương Phì nói: “Sau khi biết được tin tức này, Đại đương gia dĩ nhiên không thể chờ thêm được nữa mà chạy đến đây.”
Trình Đại Lôi gật gật đầu, nói: “Ta cũng lo cho an nguy của chư vị huynh đệ, đúng lúc Lương Châu không có chuyện để làm cho nên ta liền xách theo quân sư chạy đến đây. Ai ngờ còn chưa gặp được đám người giang hồ kia thì đã gặp được mọi người.”