Chương 1113: Lừa Gạt Được Viên Đại Tướng
Nói như thế nhưng sự thật là, Trình Đại Lôi không có tình cảm với đế quốc cũng không có nghĩa khí giang hồ. Nhưng thời gian ở Lương Châu thật sự quá nhàm chán. Biết rõ Kinh Châu đã thành một nồi cháo loạn, mọi cử động sẽ ảnh hưởng đến hướng đi trong tương lai, mà bản thân hắn cũng không thể làm được chuyện gì, do đó Trình Đại Lôi mới cảm thấy có chút tĩnh mịch.
Chính vì nguyên nhân này, hắn mới mang theo Từ Thần Cơ đi đến đây, nhưng tới nơi, hắn cũng không thấy một bóng dáng nào của đám người giang hồ. Suy nghĩ kỹ thì dù bọn họ ngang tàng nhưng cuối cùng ai mà không sợ chết. Miệng thì hô vang khẩu hiệu nhưng lúc bị đao chém vào người thì cảm giác vẫn rất đau đớn.
“Một là bọn hắn đã chạy hết, hoặc có thể chết ở dưới đao của Nhung tộc.” Quan Ngư nói: “Bây giờ muốn gặp bọn họ cũng không dễ, đương đại gia, bước kế tiếp chúng ta nên làm gì?”
Trình Đại Lôi suy nghĩ một chút rồi nói: “Nơi này không thể ở lâu, chúng ta phải nhanh chóng rời đi. Nhưng bây giờ binh mệt lại bị bao vây, bọn cần cũng cần được nghỉ ngơi. Trước hết để cho binh sĩ dưỡng đủ tinh thần, sau đó mới lập kế hoạch cho bước kế tiếp.”
......
Mã Mãnh Khởi thoát khỏi sự truy sát của Nhung Tộc, vất vả phá được vòng vây, đương nhiên cũng tổn binh hao tướng nghiêm trọng. Hiện tại gã đang dắt tàn bình đi trong vùng hoang dã, tìm kiếm đất dung thân tiếp theo.
Trên mặt các binh sĩ đều u ám như mây đen dù sao, ngày mai sống hay chết cũng không biết. Mã Mạnh Khởi lại cực kỳ phấn khỏi, một đường nguyền rủa Quan Ngư. Bắt đầu mắng từ Quan Ngư, tiếp đó mắng Trình Đại Lôi, cuối cùng trên dưới Cáp Mô trại đều không có ai trốn được.
Mấu chốt nhất không phải kê tặc Quan Ngư mà là chuyện Mã Siêu đã từng tin tưởng Quan Ngư, đúng, chính là như thế.
Thật ra Mã Mãnh Khởi cũng không biết, ngay từ đầu, Quan Ngư đã xác định bắt gã làm hỏa lực hy sinh. Thế nhưng càng về sau, kỵ binh Nhung Tộc đều đi truy sát Quan Ngư, thành ra là Quan Ngư giúp Mã Mạnh Khởi tránh né được kẻ thù.
Nếu không, Mã Mạnh Khởi làm sao có thể đi trên đường vênh váo và không ngừng chửi bới đám người ở Cáp Mô trại.
Mắng đến mệt, Mã Mạnh Khởi ngẩng đầu liếc mắt nhìn sắc trời. Bất tri bất giác đã là hoàng hôn, mặt trời lặn sau núi, Tây Thiên ráng đỏ một mảnh.
Thời tiết thuận lợi như vậy chính là thời điểm tốt để gieo trồng vụ xuân. Gieo trồng vào mùa xuân và thu hoạch vào mùa thu, quả nhiên là mùa màng tốt. Thế nhưng trải qua loạn chiến, vạn ruộng tốt cũng không có người cày.
Chính mình nên đi đâu đây?
Khi gã đang đứng một mình dưới trời chiều giữa vùng núi rừng hoang dã, phía sau là một đám tàn binh bại tướng không đủ áo che. Mã Mạnh Khởi ngơ ngác sững sờ, cảm giác như mọi vật trên thế gian này đang rời xa mình.
“Người bên kia là Mã tướng quân sao?”
Khi gã còn đang ngây người thì cách đó không xa xuất hiện một đạo nhân mã. Mã Mạnh Khởi lập tức nâng lên tinh thần, nắm chặt trường thương trong tay.
Một thớt khoái mã chạy vội tới, Mã Siêu nhìn dáng vẻ đường đường của nam nhân, hiển nhiên là sửng sốt.
“Tiêu Dao Vương gia…”
Lý Hành Tai đi tới trước người Mã Mạnh Khởi, ghìm ngựa dừng lại. Lúc này hắn cũng vô cùng chật vật, sắc mặt tiều tụy, nhưng ánh mắt lại đặc biệt sáng tỏ.
“Tại sao Mã tướng quân lại ở chỗ này, có chuyện gì đi?”
Mã Mạnh Khởi đã từng gặp mặt Lý Hành Tai, tự nhiên không thể nói là quen thuộc. Nhưng một câu nói lúc này của Lý Hành Tai lại làm lòng Mã Mạnh Khởi chua xót, gã thở dài một tiếng:
“Tướng bại trận, thẹn với tín nhiệm của bệ hạ. Mã mỗ bây giờ là cô hồn vô chủ, dẫn một chi tàn quân bại tướng, lang thang ở chỗ này, hoàn toàn giống chó nhà có tang.”
Nghe nói như thế, Lý Hành Tai cũng thở dài, nói: “Thắng bại là chuyện binh gia, Mã tướng quân không cần quá tự trách. Nói đến, tình hình của bản vương cũng không tốt hơn Mã tướng quân bao nhiêu.”
Mã Mạnh Khởi lập tức tỉnh táo tinh thần, nói: “Xin hỏi Vương Gia tại sao lại ở chỗ này?”
Hiện nay Mã Mạnh Khởi nản lòng thoái chí, đang cần có người an ủi. Mà phương thức an ủi tốt nhất chính là nói cho gã biết, có người còn thảm hại hơn gã.
Sớm nghe nói liên quân chư hầu đã bị Nhung Tộc đánh tan, các lộ chư hầu rối tinh rối mù, trốn chạy như chó nhà có tang. Nhưng tình hình cụ thể như thế nào thì mình lại không rõ lắm. Trước mắt vừa vặn có người trong cuộc, cho nên gã liền hỏi thăm.
Bây giờ, Mã Siêu đang rất cần an ủi.
Mặc dù gặp phải thảm bại, nhưng trong mắt Lý Hành Tai lại không có bao nhiêu vẻ tiêu điều, hắn phất phất tay nói: “Dù sao cũng là một hồi đại bại, bây giờ kéo dài hơi tàn. Mã tướng quân có tính toán gì không?”
Biểu lộ của Mã Siêu có chút lúng túng, cúi đầu nói: “Tại hạ suy nghĩ tạm thời né tránh Nhung Tộc, sau đó suy nghĩ trợ giúp Trường An.”
Trước đây không lâu mới trải qua một hồi chém giết, thủ hạ của Mã Mạnh Khởi chỉ còn năm trăm quân. Bằng những người này, thậm chí không ngăn nổi một lần tấn công của Nhung tộc. Cho nên nói trợ giúp Trường An chỉ là cái cớ mà thôi.
“Đúng vậy.” Lý Hành Tai vỗ tay: “Mã tướng quân cùng ta không mưu mà hợp, không bằng hai nhà chúng ta hợp thành một nhà, như vậy cũng coi như chiếu cố lẫn nhau, sau đó lại tính toán tiếp.”
Mã Mạnh Khởi hôm nay quả nhiên là cùng đường mạt lộ, hơn nữa gã cũng không hề có ác cảm với Lý Hành Tai. Cho dù như thế nào thì Lý Hành Tai cũng là người của hoàng tộc Lý thị. Nếu như mình đi nương nhờ hắn thì cũng không tính là phản bội Lý Nhạc Thiên. Hơn nữa, nhìn điều bộ của Lý Hành Tại cũng quang minh lỗi lạc, không có giống như tên kế tặc Quan Ngư.
Hai tay ôm quyền, cung cung kính kính thi lễ một cái: “Hết thảy nghe Vương Gia phân phó.”
Mã Mạnh Khởi không biết một chuyện, Lý Hành Tai cũng từng có một đoạn thời gian làm sơn tặc ở Cáp Mô trại. Luận về trình độ vô sỉ thì hắn chỉ có hơn chứ không kém Quan Ngư.
Thời gian gần đây, Lý Hành Tai thử đi xung quanh khu vực này, vừa nhìn thấy Nhung Tộc thì tránh xa, còn nhìn thấy binh đế quốc thì lập tức đi tới lừa gạt.
Dưới mắt thành công lừa gạt được một viên đại tướng, Lý Hành Tai tinh thần phấn chấn, bắt đầu tìm kiếm mục tiêu lừa gạt tiếp theo.