Chương 1114: Hỏa Thiêu Hồ Lô Sơ
Lý Hành Tai đi lừa gạt người ở khu vực này, tìm kiếm nhân từ trong bại quân của các nhà chư hầu. Loại hành vi này của hắn giống như là lựa chọn bảo bối từ trong thùng rác vậy.
Mà cùng lúc này, Nhung Tộc vẫn không ngừng công kích thành Trường An. Sau khi đánh tan liên quân chư hầu, Nhung tộc đã có thể nắm giữ toàn bộ vùng Kinh Châu. Không còn nổi lo lắng, bọn hắn liền rảnh tay tập trung tiến đánh thành Trường An.
Phán đoán từ tình huống hiện tại, việc thành Trường An bị công phá cũng chỉ còn là vấn đề thời gian.
Bạch Vô Song thong thả khoan thai đi vào đại trướng của Nhung Tộc Vương. Bây giờ, Dã Nguyên Hỏa đang khuấy động chậu than sưởi ấm trước mặt, bên cạnh đặt một miếng thịt nướng được thái mỏng. Đây là kinh nghiệm hắn học được khi còn lang bạt, lúc mới bắt đầu luôn cố gắng tiết kiệm năng lượng, lên kế hoạch chu đáo cho mọi thứ xung quanh.
“Đại vương, đã tìm được hành tung của đoàn người Lương Châu, hiện tại bọn hắn đang ẩn náu trên Hồ Lô Sơn. Ta đã sai người nhìn qua địa hình, nhìn chung khá phức tạp, đại quân khó thể di chuyển. Mà lần này lại đối đầu với nhân mã Lương Châu, nếu chúng ta cưỡng ép tiến đánh, sợ sẽ hi sinh rất lớn.”
Dã Nguyên Hỏa dùng cặp gắp than kẹp lấy khối than, ánh lửa tản ra và dập tắt trên không trung.
“Trưởng lão có tính toán gì không?”
“Cưỡng ép tiến đánh sẽ gây bất lợi, không bằng lấy gần chờ xa, lấy khỏe chờ mệt, lấy no chờ đói. Thuộc hạ có ý muốn vây mà không công, chờ khi bọn hắn hết lương thảo thì quân ta tự nhiên có thể thắng.”
“Địa hình của Hồ Lô Sơn hiểm yếu, nếu là vây cả tòa núi thì cần điều động bao nhiêu nhân mã? Lại cần bao nhiêu lương thảo cung ứng. Chúng ta chủ yếu tập trung tinh lực vào thành Trường An, không có binh lực dư thừa để đánh một đám sơn tặc.” Dã Nguyên Hỏa thản nhiên nói.
Bạch Vô Song quan sát biểu hiện trên khuôn mặt của Dã Nguyên Hỏa, hắn mang theo mũ trùm, dưới ánh lửa, sắc mặt sáng tắt khó cãi. Bạch Vô Song suy nghĩ trong lòng: Chẳng lẽ vương thượng muốn cho bọn hắn một con đường sống. Nếu là như vậy thì tại sao lại tốn nhiều khí lực như vậy để đốn phó với bọn hắn.
Quan Ngư đoán được mình bị Nhung Tộc nhằm vào, nhưng hắn không thể nghĩ ra, người đứng đằng sau chỉ huy một màn này lại chính là Nhung Tộc Vương Dã Nguyên Hỏa. Người được phái đi truy sát Quan Ngư đều là binh tinh nhuệ hàng đầu của Nhung Tộc. Ngay cả Quan Ngư cũng cảm giác được, qua mấy lần giao thủ, kẻ địch càng ngày càng khó giải quyết.
Bạch Vô Song chợt nói: “Có phải đại vương đã có chú ý trong lòng?”
“Một mồi lửa đốt sạch sẽ là xong.”
Dã Nguyên Hỏa nhẹ buông tay, than củi nện ở trong chậu than, tia lửa tung tóe, ánh lửa bên trong chậu đột nhiên bùng sáng rực rỡ. Thịt nướng kêu xèo xèo với lớp dầu nóng ở bên cạnh chậu, không khí trong đại trướng trở nên khô nóng.
Đông đi xuân đến, tuy nói là vạn vật khôi phục, nhưng rừng sâu núi cao vẫn phủ kín bụi cây cỏ khô. Mưa xuân mới đến, đất đai còn chưa kịp sinh sôi, núi rừng vẫn tiêu điều như cũ.
Đêm hôm nay, có một trận hỏa hoạn lớn dấy lên ở phía đông nam.
“Đại đương gia, đại đương gia......”
Có người lay lay Trình Đại Lôi đang ngủ say: “Đại đương gia, dưới núi có Nhung Tộc phóng hỏa.”
Trình Đại Lôi mang theo đại phủ xông ra gian phòng, nhìn về hướng đông nam, chỉ thấy có ánh lửa ngút trời. Mà bốn phía núi rùng, cũng có ánh lửa lẻ tẻ.
“Mẹ nó.” Trình Đại Lôi hét lớn một tiếng: “Đây là muốn đuổi tận giết tuyệt chúng ta sao, ai lại nghĩ ra kế hoạch này, không sợ gặp báo ứng à.”
“Đại đương gia, bước kế tiếp chúng ta nên làm gì bây giờ?” Quan Ngư hỏi.
“Rút lui rút lui, nơi đây không nên ở lâu, mau chạy nhanh.”
Thật ra không cần Trình Đại Lôi phân phó, Quan Ngư cũng đã đem tụ tập binh sĩ lại một chỗ. Dưới sự chỉ huy của Trình Đại Lôi, đại quân bắt đầu rút lui về phía tây bắc.
Trình Đại Lôi thầm nghĩ may mắn trong lòng, may mà trinh sát phản ứng kịp thời, nếu không tứ phía có lửa cháy, bọn họ cũng khó thoát khỏi con đường chết, cuối cùng còn có khả năng bị biến thành cục thịt nướng.
Bây giờ ngọn lửa vẫn chưa lớn, Trình Đại Lôi mở đường ở phía trước. Tốc độ phản ứng của năm trăm kỵ binh Lương Châu rất nhanh, đáng tiếc là nhóm người mới gia nhập, bây giờ đều đang hoảng loạn.
Bọn họ mới gia nhập không bao lâu, cũng không được huấn luyện cho nên không đạt được trình độ kỷ luật nghiêm minh.
Sau khi xuống núi, bọn họ liền va chạm với đội ngũ của Nhung tộc. Đối phương cũng không ngờ bọn người Trình Đại Lôi lại phản ứng nhanh như vậy, cho nên có chút trở tay không kịp.
Hai bên lao vào chém giết, Trình Đại Lôi vất vả xông ra trùng vây, chạy về hướng Tây Bắc.
Hỏa hoạn vào canh ba sáng, đợi cho trời sáng choang, đám người Trình Đại Lôi mới thoát khỏi vòng vây của Nhung tộc.
Nhung Tộc truy sát ở phía sau, song phương trải qua mấy lần giao thủ, cuối cùng lượn một vòng lớn ở trong rừng núi thì mới thoát khỏi sự truy sát của Nhung Tộc.
Đến giữa trưa, mọi người tạm thời nghỉ chân ở bên cạnh dòng suối. Trình Đại Lôi ngồi trên tảng đá lớn, hỏi: “Tình huống bây giờ như thế nào?”
Sắc mắt của đám người Quan Ngư, Lưu Bi đều không quá tốt. Quan Ngư nói: “Bảy tám trăm huynh đệ đã ly tán, bây giờ còn có hơn một ngàn người. Có huynh đệ bị trọng thượng, tình huống cũng tương đối nghiêm trọng.”
Trình Đại Lôi nhìn về bốn phía, thấy nhân mã còn sót lại đang uống nước bên cạnh dòng suối, dùng nước suối lạnh như băng để làm mèm lương khô. Có người bị đao chém trúng, cũng chỉ miễn cưỡng băng bó kỹ vết thương, yêu cầu cấp bách bây giờ là y dược cứu chữa.
Đánh tới mức này, xem như một hồi đại bại. Tâm tình của Trình Đại Lôi có chút hỏng bét, trên mặt tràn đầy giận dữ.
“Đại đương gia không cần quá để ý, may mà chúng ta phản ứng kịp thời, bằng không bị trận đại hỏa này vây khốn, tử thương sẽ nghiêm trọng hơn.” Lưu Bi trấn an nói.
“Yên tâm, ta không đến mức không thể tiếp nhận thất bại.” Trình Đại Lôi khoát khoát tay đứng lên: “Hiện tại nên thương lượng bước đi kế tiếp.”
Thương vong là chuyện không cách nào tránh khỏi, bây giờ cũng không phải lúc để tinh thần sa sút, nhất thiết phải giữ vững tinh thần, đối phó với tình huống tiếp theo.
“Lần này Nhung tộc đã hạ quyết tâm, không tiếc nhân thủ, không tiếc đại giới, thề phải tiêu diệt chúng ta ở chỗ này.” Quan Ngư nói tiếp: “Có thể nào bọn hắn đã biết Đại đương gia đến?”
“Không có khả năng.” Trình Đại Lôi gãi gãi đầu: “Đoạn đường này ta không hề hiện sơn lộ thủy, cũng không kinh động đến bất cứ người nào.”
“Nếu không phải vì Đại đương gia thì sao lần này Nhung tộc lại liều mạng như vậy?” Quan Ngư tỏ vẻ nghi ngờ.
“Mặc kệ.” Trình Đại Lôi vung tay lên: “Binh đến thì tướng chặn, bọn hắn tất nhiên muốn liều mạng với chúng ta, vậy chúng ta liền liều mạng với bọn hắn.”