Chương 1115: Bốc Hỏa
“Bước kế tiếp đại đương gia có tính toán gì không?”
Trình Đại Lôi quay đầu nhìn xung quanh, nói: “Bây giờ Nhung tộc đang nhào tới, rõ ràng không có ý định buông tha chúng ta. Mà thương binh thì cần thuốc men, tìm một điểm dừng chân và sắp xếp thật tốt cho bọn họ.”
“Từ đây đi về hướng tây, một đường trở về Lương Châu, cũng không có bất cứ trở ngại gì.” Quan Ngư.
“Bây giờ đi về?” Trình Đại Lôi lắc đầu: “Sợ sẽ khiến Nhung tộc mở rộng uy phong, để cho bọn hắn không biết trời cao đất rộng, cảm thấy đế quốc không người.”
“Ý của Đại đương gia là?” Hai mắt Quan Ngư sáng lên.
“Ở lại, nhất định phải tính sổ với bọn chúng.” Ánh mắt của Trình Đại Lôi nhìn về phía Trường An, trong ánh mắt tràn đầy chiến ý.
Thật ra Quan Ngư cũng không muốn trở về Lương Châu, lần này chịu tổn thất trong tay Nhung tộc, đương nhiên phải nhanh chóng đi đòi lại cả gốc lẫn lãi, có như vậy mới nhả được một ngụm ác khí trong lòng.
Trình Đại Lôi tập hợp tất cả mọi người đến bên cạnh, bắt đầu phân phó hành động cho kế hoạch kế tiếp.
“Chúng ta tạm thời nghỉ chân ở chỗ này, Nhung Tộc lúc nào cũng có thể đánh tới. Sử Văn Cung, ngươi mang theo thương binh đi về hướng tây bắc, một đường trở về Lương Châu. Lưu Bi, ngươi đi cùng bọn hắn, ta sẽ sắp xếp người đi theo các ngươi.”
Thương binh có chừng một, hai trăm người, người đi theo bảo vệ phải cần ba trăm người. Trước mắt trong tay Trình Đại Lôi, chỉ có hơn một ngàn người, Sử Văn Cung, Lưu Bi một nhóm liền phân ra 1⁄3.
“Quan Ngư, Trương Phì, hai người các ngươi mang một nhóm người đi theo phía sau. Đại đội nhân mã của Nhung Tộc không thể di chuyển linh hoạt trong núi rừng, cho nên bọn hắn sẽ phân thành đội nhỏ tìm kiếm, nếu như các người gặp bọn hắn thì nhất định phải địch lại được. Đến lúc đó đánh thắng được liền đánh, đánh không được liền đi, không thể ham chiến.”
“Vâng.” Quan Ngư ôm quyền đáp ứng.
“Những người còn lại đi theo ta.” Trình Đại Lôi nói: “Nhung Tộc phái ra quá nhiều nhân mã, cho nên ta đoán trung tâm chỉ huy của bọn hắn cũng không cách xa nơi này. Chúng ta phải tìm được hang ổ của bọn hắn.”
Nói xong lời cuối cùng, trong lòng Trình Đại Lôi quyết tâm. Đêm qua Nhung Tộc phóng hỏa đốt rừng, hắn xem như gặp một hồi thất bại, khẩu khí này Trình Đại Lôi vô luận như thế nào cũng nuốt không trôi. Cần tìm một cơ hội, lấy lại danh dự.
Đội ngũ chia ba bộ phận, tất cả làm việc.
Từ Thần Cơ, Hoa Vinh, Cao Phi Báo, Cao Phi Hổ đi theo Trình Đại Lôi. Đại đội hóa tiểu đội, hành động thuận tiện rất nhiều.
Trình Đại Lôi không đi về phía tây bắc, mà ngược lại đi về phía đông nam. Càng đi về phía đông, liền càng gần Trường An, đồng thời cũng gần với vòng vây của Nhung Tộc.
Trên đường đi cũng gặp phải mấy tiểu đội Nhung Tộc, quả thật không có bị Trình Đại Lôi đoán sai, Nhung Tộc không có khả năng phái ra quá nhiều người. Nhiều thì một, hai trăm người, ít thì mấy chục người.
Trong núi rừng, bọn người Trình Đại Lôi xuất quỷ nhập thần, gặp phải địch thì liền chém giết sạch sành sanh.
Không đơn thuần là Trình Đại Lôi mà đám thủ hạ của hắn, ai ai cũng mang theo nộ khí, cho nên lúc ra tay với Nhung Tộc lại càng hung ác hơn so với bình thường.
Sau mấy phen chém giết, có thể nói hoàn toàn thắng lợi, cơn tức giận trong lòng của đám người mới xem như được phát tiết ra ngoài.
“Đại đương gia, ngài có cảm thấy hay không, chúng ta càng ngày càng khó gặp được Nhung Tộc ?” Hoa Vinh nói.
Trình Đại Lôi gật gật đầu, nói: “Trong lòng ta cũng nghĩ như vậy, vùng núi lớn này rừng cây rậm rạp, Nhung Tộc coi như phát ra hơn vạn nhân mã thì cũng phải có chút động tĩnh. Nhưng vì sao bọn hắn lúc nào cũng có thể tìm tới chúng ta, tựa hồ trên trời mọc ra con mắt.”
Đám người gật gật đầu, Nhung Tộc có thể mấy lần phát hiện ra mọi người, điều này đúng là có chút không thông.
Cao Phi Báo đưa mắt nhìn xung quanh, đột nhiên hô to một tiếng, dọa cho Trình Đại Lôi hú hồn.
“Ngươi kêu bậy bạ cái gì, chớ có dẫn Nhung tộc tới.” Trình Đại Lôi quát.
Cao Phi Báo nói: “Đại đương gia, ngài có còn nhớ chuyện trên Thanh Ngưu Sơn không?”
Trình Đại Lôi khẽ giật mình, chỉ thấy Cao Phi Báo giơ cánh tay lên, chỉ vào ngọn núi xa xa nói: “Đại đương gia, ngài nhìn xem.”
Trình Đại Lôi nhìn theo phương hướng ngón tay, chỉ thấy nơi xa trên một ngọn núi, có bóng người nhàn nhạt lắc lư.
Trong nháy mắt, Trình Đại Lôi đã hiểu được. Trước đây Nhung Tộc binh phát Thanh Ngưu Sơn, Trình Đại Lôi lệnh Lâm Thiếu Vũ trốn ở trên đỉnh núi, lấy đại thụ làm tín hiệu, chỉ rõ hành tung của Nhung tộc.
Không nghĩ tới a, hôm nay lại bị Nhung tộc học được.
“Quả nhiên, Nhung tộc càng ngày càng giảo hoạt.” Trình Đại Lôi vừa chắp tay, vừa nói: “Tất cả huynh đệ, ai dám đi một chuyến, hái được con mắt này của Nhung Tộc.”
Trình Đại Lôi vừa nói xong, bọn người Cao Phi Báo liền nhao nhao thỉnh lệnh, ất cả mọi người không muốn buông tha cơ hội lập công này.
Trình Đại Lôi đưa tay lên ra hiệu mọ người yên lặng, rồi nói: “Hoa Vinh đi một chuyến, nhất định phải cẩn thận.”
“Tuân lệnh.”
Hoa Vinh ôm quyền, đem đao cắm ở trên lưng, sau lưng mang theo đại cung, bước nhanh về phía trước. Nhìn cử chỉ chân tay mau lẹ, xem ra cũng đã quen với núi rừng.
Đám người trước mắt tạm thời trốn ở trong rừng núi, không dám lộ đầu ra bên ngoài. Tất cả đều đang chờ tin tức của Nhung Tộc, cũng không biết hắn có thể thành công hay không.
Hoa Vinh đi rất nhanh, không bao lâu liền đuổi tới dưới chân ngọn núi. Chọn một cây đại thu to, hắn leo lên trên tán cây, cài tên kéo cung, mũi tên bay về phía đỉnh núi như sao băng.
Cung kéo như trăng tròn, tiễn đi giống như lưu tinh.
Hoa Vinh nép mình trong tán cây lớn trên sườn đồi, dùng một mũi tên bắn chết một thành viên của Nhung Tộc. Góc độ đầy đủ xảo trá, tiễn pháp đầy đủ tốt.
Mấy tên Nhung Tộc khác trên đỉnh núi cũng bị kinh động, ngẩng đầu nhìn tứ phương, không biết kẻ thù đang ở chỗ nào.
Mà Hoa Vinh đã kéo căng mũi tên thứ hai, vừa chuẩn vừa hung ác, trong chốc lát, Hoa Vinh lại giết một người.
Lúc này, mấy người còn lại mới phát hiện được sự tồn tại của Hoa Vinh. Bọn họ vội vàng nắm lấy đại cung, chuẩn bị bắn chết Hoa Vinh.
Nhưng Hoa Vinh sớm đã có đề phòng, lần bắn tiếp theo chính là Liên Châu tiễn, trong chớp mắt đã dễ dàng lấy được mạnh của đám người.