Chương 1117: Sự Thật Tàn Khốc

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1117: Sự Thật Tàn Khốc

“Đại vương, Trình Đại Lôi là thủ lĩnh của nhóm đạo tặc Lương Châu, sớm muộn cũng trở thành kẻ thù của chúng ta. Giết một mình hắn, bù đắp được trăm vạn hùng binh. Không bằng điều động đại quân, dìm chết hắn ở trong núi lớn.” Bạch Vô Song nói.

Dã Nguyên Hỏa nhíu mày nghĩ nghĩ, nói: “Đem người rút về đây đi.”

“Đại vương, đây chính là cơ hội ngàn năm khó được, thả hổ về rừng, vô cùng hậu hoạn a.”

Dã Nguyên Hỏa lắc đầu: “Trình Đại Lôi không phải đến một mình, muốn giết cũng không dễ, chúng ta cũng không thể phái ra quá nhiều người. Sau này, không chừng sẽ có cơ hội gặp lại.”

Bạch Vô Song còn muốn nói cái gì, chỉ thấy Dã Nguyên Hỏa khoát khoát tay đánh gãy, trong miệng lắp bắp nói một câu.

“Một thù trả một thù, đại đương gia, hết tình nghĩa.”

Dã Nguyên Hỏa thở dài một tiếng, Bạch Vô Song cách hắn không xa không gần, cho nên không thể nghe rõ lời nói của hắn. Bất quá coi như nghe rõ ràng thì ông ta cũng không thể hiểu hết ý tứ trong đó.

“Nói như thế, trước hết rút nhân thủ rải rác trở về đây.” Bạch Vô Song nói: “Thế nhưng thả hổ thì dễ, bắt hổ khó khăn, đại vương có muốn nghĩ lại?”

Dã Nguyên Hỏa cười khổ lắc đầu: “Hắn cũng không phải hổ nằm ở trong tay chúng ta, muốn bắt hắn thì phải chuẩn bị bị hắn cắn đứt cổ. Sau này chúng ta có lẽ sẽ đụng phải Lương Châu, đến lúc đó lại đường đường chính chính giao thủ. Trước mắt, vẫn là chiến sự ở Trường An quan trọng hơn. Hiện tại tình huống ở thành Trường An như thế nào rồi?”

Đại binh vây thành, giằng co đã nhiều ngày. Bắt tới vô số dân phu làm lao động, tình hình chiến đấu càng ngày càng kịch liệt, nhưng Lý Nhạc Thiên ôm tinh thần ngọc đá cùng vỡ, cường công rất lâu, vẫn không đánh xuống thành Trường An.

“Trường An bị vây, không có lương thảo giúp đỡ, đã không chống đỡ được bao nhiêu thời gian.” Bạch Vô Song vuốt râu nói: “Quân ta đã quét sạch kẻ địch xung quanh thành Trường An, lương thảo chớ lo, cứ tiếp tục như thế, Trường An chắc chắn thua.”

Dã Nguyên Hỏa gật đầu, mặc dù đá phải tấm sắt Trình Đại Lôi, nhưng gần đây hắn không thiếu tin tức tốt.

“Thời gian giằng co quá lâu, nên kết thúc thôi. Phát lệnh đồ thành, nếu nửa tháng không mở cửa thành, liền diệt một nửa, một tháng không không mở, giết sạch toàn thành, chó gà không tha.”

“Mở thành đầu hàng?” Bạch Vô Song giật mình: “Sợ là Lý Nhạc Thiên thà chết chứ nhất quyết không ra đầu hàng.”

“Vậy liền giết sạch toàn thành, chó gà không tha.” Dã Nguyên Hỏa mở miệng, âm thanh gọn gàng.

Bạch Vô Song có phút chốc thất thần, Dã Nguyên Hỏa lúc mở miệng miệng vàng lời ngọc, đã có mấy phần khí phái vương giả.

Vùng đất này, nên có vị vua mới.

Ông ta thu hồi tâm tư, nói: “Khởi bẩm đại vương, ngày thành Trường An bị phá chỉ còn tính trên đầu ngón tay, chúng ta nên suy nghĩ một chút về dự định sau khi Trường An bị công phá.”

Trường An là kinh thành của đế quốc, là thiên hạ đệ nhất thành trong lòng của tất cả mọi người. Theo một ý nghĩa nào đó, Trường An chính là tượng trưng của đế quốc. . Trường An không phá, không thể nói lấy thiên hạ; Công phá thành Trường An, liền đại biểu phá vỡ một trăm năm thống trị của hoàng tộc Lý thị.

Loại bỏ vị vua cũ, phải có tân vương sinh ra. Chủ nhân tương lai của đế quốc chưa chắc là Dã Nguyên Hỏa, nhưng ít ra hắn có đủ tư cách tranh giành thiên hạ.

Dưới mắt, Dã Nguyên Hỏa đã bắt đầu tính toán cho tương lai.

Hắn đã có tư cách phòng ngừa chu đáo.

......

Đầu mùa xuân, một trận mưa lớn đổ xuống Kinh Châu, Trình Đại Lôi, Từ Thần Cơ, Quan Ngư, Hoa Vinh và những người khác đều thả chậm tốc độ.

Nhắc tới cũng kỳ quái, sau trận hỏa thiêu Nhung Tộc, Nhung Tộc liền lần lượt rút lui khỏi núi lớn. Mọi ngươi di chuyển đã lâu nhưng không hề gặp phải Nhung Tộc, đồng thời cũng không có cơ hội giao thủ vào kẻ địch.

Về sau, bọn họ tụ hợp với đám người Quan Ngư, hai nhà hợp một nhà, tất cả mọi người đều cảm thấy chuyện có chút cổ quái.

Ngay từ đầu, Nhung Tộc hao tốn khí lực, ôm sức mạnh liều mạng. Nhưng đột nhiên lại không muốn chơi nữa?

Mọi người nghĩ mãi mà không rõ, trước mắt đội ngũ đi vào trong sơn cốc, mấy người Trình Đại Lôi bắt đầu tìm kiếm tin tức của Nhung tộc, cũng thuận tiện hóng gió.

Mưa xuân quý như mỡ, mưa này cũng không quá lớn. Mấy người ngồi trên lưng ngựa, tùy tiện nhìn xung quanh và không có điểm đến cụ thể.

Cảnh tượng ven đường không thể nói là vui vẻ, khắp nơi đều có thể thấy những thi thể chết cóng, chết đói. Thậm chí có thi thể bị chó hoang lang sói nuốt chửng ngũ tạng, lộ ra xương cốt trắng hếu.

Thôn trang toàn bộ đều bị giết sạch, ruộng tốt hoang phế, phòng ốc thành phế tích.

Vẻ mặt của mọi người đều không dễ nhìn, đi ở trong mưa xuân lại không có chút cảm giác thoải mái.

Đi tới một trấn hoang phế, đằng sau tường đất bỗng nhiên vang lên âm thanh cổ quái.

Đám người tới gần xem xét, lập tức tức giận đến mức không chịu được. Đằng sau bức tường đất, một Nhung tộc đang chà đạp thôn phụ đế quốc.

Người người đều vô cùng nóng nảy, Quan Ngư là người đầu tiên nhảy qua bức tường đất, một đao bổ đầu tên Nhung tộc kia. Hắn đang chuẩn bị cứu nữ nhân kia thì liền thấy nàng ra bổ nhào qua một bên, nắm lấy miếng bánh mì nhét vào trong miệng, quần áo xộc xệch cũng không thèm để ý.

Trình Đại Lôi cưỡi trâu đen, tiếp tục đi về hướng xa mà không hề dừng chân lại chỗ này. Sự thật luôn tàn khốc hơn tưởng tượng, Nhung Tộc tiến vào đế quốc, đốt giết, cướp đoạt là chuyện hết sức bình thường. Nếu bọn chúng làm hại nữ tử thì có thể tùy tiện bố thí một chút lương khô, xem như tích đức. Thế nhưng, cũng khó tránh khỏi có nữ tử lấy cơ thể làm hàng hóa, giao dịch với Nhung Tộc để lấy lương thực.

Sống sót từ trước đến nay không dễ, mà thời điểm này còn khó sống hơn. Vì sống sót, con người đương nhiên có thể làm đủ chuyện.

Không bao lâu, Quan Ngư đuổi kịp mọi người. Trình Đại Lôi còn chưa mở miệng, hắn đã nói trước: “Ta đã giết nữ nhân kia.”

Trình Đại Lôi cũng không có nói cái gì, khoát khoát tay thở dài: “Cũng không dễ dàng.”

Quan Ngư coi trọng nhân nghĩa nhất, trong suy nghĩ của hắn, một khi nhân nghĩa đã bị tổn hại vậy thì tại sao không đi chết đi. Nơi này, Trình Đại Lôi cũng không nói được gì. Nhưng chiến tranh là do nam nhân gây ra, khó có thể trách một nữ nhân, nàng cũng chưa chắc đáng chết.

“Đại đương gia, Nhung Tộc làm quá nhiều việc ác, chúng ta chẳng lẽ không nên làm gì?” Quan Ngư nói.