Chương 1118: Chuẩn Bị Kế Hoạch Cho Loạn Chiế
Nhung Tộc cùng đế quốc, đều có hai con mắt một cái lỗ mũi, nhưng trong đầu của cả hai thì bọn họ đều là những loại sinh vật khác biệt. Nhung Tộc đánh tới đế quốc, tự nhiên đốt giết, cướp bóc, việc ác bất tận. Mà người đế quốc gặp Nhung tộc thì hành động cũng chẳng tốt hơn bao nhiêu, chỉ có hơn chứ không kém.
Thậm chí là các chư hầu ở đế quốc, chinh phạt lẫn nhau, cũng thường lấy đồ thành ban thưởng cho thủ hạ binh lính. Giết người cướp của là mục đích liều mạng và không ai ra trận cũng nghĩ vì nước vì dân.
“Làm những gì?” Trình Đại Lôi bóp vai: “Chư vị muốn làm cái gì?”
“Dĩ nhiên là mặt đối mặt, đấu một trận với Nhung tộc, đuổi bọn chúng ra khỏi đế quốc, tốt nhất đuổi tận giết tuyệt, khiến cho chúng không dám dòm ngó đế quốc chúng ta.” Quan Ngư nói.
Trình Đại Lôi quay đầu lại, thấy mọi người đều đang nhìn mình, ánh mắt như lửa nóng.
“Các ngươi cũng muốn như vậy?” Trình Đại Lôi hỏi.
Đám người đều gật đầu một cái.
Cao Phi Hổ, Cao Phi Báo, Quan Ngư, Hoa Vinh và những người khác đều có xuất thân khác biệt, nhưng bọn họ đều là người đế quốc, đứng ở thế trái ngược với Nhung Tộc, dĩ nhiên không thể nhìn nổi Nhung Tộc càn rỡ ngang ngược ở chỗ này.
Trình Đại Lôi chậm chạp không chịu phát binh, giảm thiểu thương vong cho huynh đệ, để mọi người có thể an ổn sống sau cánh cửa Lương Châu.
Nhưng mà, Trình Đại Lôi tính sai một chuyện. Vì một số chuyện, con người có thể không sợ chết.
“Sẽ chết rất nhiều người?” Trình Đại Lôi chậm rãi nói.
“Đại trượng phu chết thì chết, cả ngày sống tạm, trăm năm về sau vẫn không thoát được một chữ “Chết”, chẳng bằng oanh oanh liệt liệt một hồi.” Quan Ngư nói.
“Được.” Trình Đại Lôi nói: “Tất nhiên chư vị không sợ chết, bản đương gia cũng không phải không có can đảm, vậy thì bồi các huynh đệ oanh oanh liệt liệt một hồi.”
Đám người lập tức chắp tay hành lễ: “Mặc cho đại đương gia phân phó.”
Trình Đại Lôi lấy thất phu kiếm trên lưng xuống, đưa cho Hoa Vinh nói: “Hoa Tướng quân trở về Lương Châu một chuyến, cầm kiếm phát lệnh, điều động một vạn nhân mã tiến vào đế quốc.”
“Đường dài hành quân không dễ, dọc đường có nhiều cửa ải quan trọng, sợ đại quân khó đi qua những quân trấn này?" Quan Ngư nói.
Trình Đại Lôi vung tay lên: “Để cho Tần Man đánh tới.”
Đám người Lương Châu mài đao xoèn xoẹt, đã sớm muốn chiến một trận với Nhung tộc, chỉ bất quá Trình Đại Lôi một mực ngăn cản. Bây giờ Trình Đại Lôi cuối cùng cũng nới lỏng miệng, người người hưng phấn, chờ mong cuộc chiến với Nhung tộc.
“Nhanh trở về, ven đường phải cẩn thận.” Trình Đại Lôi nói với Hoa Vinh.
Hoa Vinh đáp ứng một tiếng, tuân lệnh rời đi.
Đợi hắn có thể mang theo Tần Man cùng một vạn đại quân tới đât, Lương Châu của Trình Đại Lôi coi như chân chính gia nhập vào trận loạn chiến này.
Nhìn bóng lưng rời đi của Hoa Vinh, Cao Phi Báo nói: “Đại đương gia, Nhung Tộc ít nhất cũng có năm sáu trăm ngàn người, chúng ta chỉ điều tới một vạn nhân mã, có phải không đủ dùng hay không?”
Lần này Nhung Tộc điều động 20 vạn người xâm lược đế quốc, trải quả chiến đầu liên tục, khó tránh khỏi sẽ hao tổn một nhóm. Nếu tính luôn dân phu bọn hắn bắt tới, tù binh đoạt sau trận thắng thì tổng cộng phải có chừng năm trăm ngàn người.
Điều động 1 vạn binh mã gia nhập vào cuộc hỗn chiến này, nhìn qua giống như giọt nước đổ vào biển, không tạo ra tác dụng quá lớn.
Trình Đại Lôi khoát khoát tay: “Lớn có khó xử của lớn, nhỏ có ưu thế của nhỏ. Trận chiến đã đến thời điểm này, không còn đơn thuần so sánh lực lượng nữa. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Chúng ta đều phải tranh với Nhung Tộc. Hoa Vinh quay về cũng cần chút thời gian, do đó chúng ta tranh thủ đi xem thử bước kết tiếp nên làm như thế nào?”
Trình Đại Lôi cưỡi trâu đen đi về phía trước, đám người đi theo phía sau hắn, mọi người chuẩn bị trở vị bản doanh trước đó, chuẩn bị kế hoạch cho bước tiếp theo.
Dọc theo đường đi, Trình Đại Lôi trầm mặc ít nói, chỉ nghe mấy người sau lưng nghị luận ầm ĩ, bọn hắn đều cảm thấy phấn khởi trước cuộc chiến này, nhưng Trình Đại Lôi lại không tham dự vào trong đó.
Phát một vạn binh lực thật sự có chút thiếu, mà nguyên nhân Trình Đại Lôi đưa ra cũng không hoàn toàn là đúng như vậy.
Nguyên nhân căn bản nhất, là Trình Đại Lôi vốn không muốn tham gia vào trận chiến này.
Nhung Tộc chiến tranh với triều đình, tranh là tranh thiên hạ. Lý Nhạc Thiên như thế nào, Dã Nguyên Hỏa như thế nào, cho dù ai là chủ nhân của thiên này thì vạn vật thịnh, bách tính khổ. Cuối cùng không có khác biệt quá lớn.
Đã như vậy, tại sao phải lần vào trong cuộc chiến tranh này.
Đương nhiên, chiến tranh cũng không phải hoàn toàn không có ý nghĩa, nếu như có thể giúp trợ Lý Nhạc Thiên giữ vững Trường An, liền có thể ngăn cản bước chân Nhung Tộc xâm nhập Trung Nguyên. Nếu có thể đánh tan bọn hắn, Nhung Tộc chí ít phải mất thời gian mười mấy năm không dám xâm lược đế quốc, đế quốc cũng có thể rảnh tay, thu thập chuyện của mình.
Thân là một nguyên soái quân đoàn, nếu để bọn thủ hạ biết Trình Đại Lôi vốn không muốn khai chiến, sợ sĩ khí sẽ phải chịu ảnh hưởng rất lớn.
Cho nên Trình Đại Lôi không thể lộ suy nghĩ nội tâm trước mặt người khác, đồng thời cũng muốn thuyết phục chính mình gia nhập vào trận chiến tranh này. Toàn lực giúp Lý Nhạc Thiên đánh bại Nhung Tộc, giữ vững thành Trường An.
“Đại đương gia, Nhung Tộc người nhiều thế lớn, nếu xung đột chính diện, chúng ta không chiếm được bất kỳ ưu thế nào. Không bằng ra tay từ chỗ lương thảo, chặt đứt hậu cần của bọn hắn.”
Bên trong doanh trại, đám người tụ tập một chỗ, bắt đầu nghị sự, Cao Phi Hổ là người mở miệng trước.
Trình Đại Lôi gật gật đầu: “Cũng không phải là không có đạo lý, tình trạng lương thực của Nhung Tộc như thế nào?”
“Ta biết,” Quan Ngư nói: “Phương thực xử lý lương thảo của Nhung Tộc khác xa với đế quốc. Đế quốc là tập trung quản chế, quân cần mới lần dùng. Nhưng lương thảo của Nhung Tộc chủ yếu dựa vào cướp bóc bốn phía, lương thảo được tích trữ trong các doanh trại, có đội ngũ giành được nhiều, cũng có đội giành ít, như vậy phải chịu đói bụng.”
“Vậy chúng ta rất khó để ra tay.” Trình Đại Lôi thở dài, nhíu mày trầm tư.
Ở trong mắt người đế quốc, Nhung Tộc cực kỳ dã man. Đây cũng không phải là không có nguyên nhân, trong con mắt của bọn họ không có một bộ quân thần phụ tử như đế quốc, luân lý cương thường cũng rất hỗn loạn. Nhưng Nhung Tộc chính là dựa vào những đặc điểm đơn giản, dã man, tàn nhẫn để hoành hành mà sợ trời sợ đất, đánh bại được người đế quốc tự cho là văn minh, tiên tiến.
Ví dụ như quản lý lương thảo, tất cả doanh trại đều tự cung tự cấp, đương nhiên có nhiều lúc thiếu soát, nhưng lại có thể tránh việc kho lúa bị kẻ địch tập kích.