Chương 1119: Đèn Dầu Sắp Tắt
Trình Đại Lôi nâng cằm lên, suy nghĩ về bước đi kế tiếp của mình. Đại quân chưa đến, cho nên chuyện có thể làm cũng không nhiều, nhưng trong khoảng thời gian này, mọi người cũng thể nhàn rỗi.
Mấu chốt là Trường An có thể chống đỡ đến khi Nhung Tộc đuổi tới hay không.
......
Tình huống trong thành Trường An tuyệt đối không thể nói là tốt.
Hơn nữa, cũng không có bất luận dấu hiệu chuyển biến tốt nào.
Lệnh đồ thành đã truyền vào trong thành, mọi người đều quá biết tác phong của Nhung Tộc, đối với bọn hắn mà nói, đồ thành là chuyện rất tầm thường, không đồ thành mới khiến cho người khác cảm thấy kỳ quái.
Khi Mã Mạnh Khởi mang theo một vạn tinh binh ra khỏi thành, sau đó là một đi không trở lại, về phần gã gặp phải chuyện gì, dưới mắt cũng không có người biết.
Nhung Tộc phát động năm trăm ngàn nhân lực công thành, thua thiệt là thành Trường An, ở đây thành trì kiên cố, nếu đổi lại là thành trì khác thì chỉ sợ mỗi người một ngụm nước miếng cũng có thể bao phủ hết thành trì.
Ngày ngày công thành, ngày ngày thủ thành. Dưới sự chỉ huy của Lý Nhạc Thiên, tòa thành trì này đã chống chọi hết đợt này đến đợt tấn công khác của Nhung Tộc.
Phải nói rằng danh tiếng tốt của Lý Nhạc Thiên đã được thể hiện một cách sinh động trong trận chiến này.
Nhưng điều đó không thay đổi được kết cục.
Phải công nhận, Lý Nhạc Thiên là một vị hoàng đế xứng chức. Hắn đã tận tâm tận lực, ngay cả các phi tần trong hậu cung cũng không nhớ rõ đã bao lâu rồi hắn không trở lại hoàng cung.
Lý Nhạc Thiên vừa kế vị không lâu, liền gặp phải một chuyện lớn như vậy, cho nên còn chưa lập hoàng hậu. Mà có lẽ là chuyện Chính Nghĩa giáo chà đạp hậu cung đã để lại bóng tối cho hắn, số lượng phi tần trong hậu cung của hắn không lớn. Trong chuyện nữ sắc, hắn vẫn một mực khắc chế.
Không có trầm mê nữ sắc, không có bị quyền thần tả hữu, cũng không có sở thích kỳ lạ như các vị hoàng đế khác.
Nghe nói, Lý Nhạc Thiên khi còn bé thích đấu kiếm, hơn nữa còn rất nổi danh tại Trường An. Chỉ bất quá một câu nói của Minh Đế, cho rằng đây là kiếm thất phu, không phải Thiên Tử Kiếm.
Thế là hắn liền quăng kiếm không học, một lòng suy xét cách làm hoàng đế. Trước tiên muốn trở thành một vị hoàng đế đủ tư cách, sau là một vị hoàng đế tốt.
Cẩn trọng, thức khuya dậy sớm, thế nhưng đi đến hôm nay lại gặp phải…một đế quốc trăm ngàn lỗ thủng.
Ban ngày tuần sát thành phòng, ban đêm phê duyệt tấu chương, lúc Nhung Tộc đánh tới, hắn liền đứng trên đầu trường, quyết chiến với Nhung tộc.
Dựa vào chuyện này mà ép khô huyết nhục của bản thân, hắn có thể giữ được thành Trường An, nhưng liệu sẽ kiên trì được bao lâu?
Lúc canh ba, ngay cả thái giám cũng không nhịn được mà ngáp một cái, nhưng Lý Nhạc Thiên vẫn còn đang phê duyệt tấu chương.
Bây giờ Trường An, quan trọng hơn vẫn là lương thảo. Rất nhiều người đã bụng ăn không no, một ít hào môn đại tộc trong tay còn cất giấu một chút lương thực. Phải nghĩ biện pháp móc những lương thực này ra.
“Khụ khụ khụ.”
Đột nhiên một hồi ho kịch liệt, Lý Nhạc Thiên dùng khăn che miệng, ho ra một ngụm máu tươi.
Thái giám cầm đền đứng sau lưng liền đổi sắc mặt.
Thành Trường An đã vô cùng bấp bênh, Lý Nhạc Thiên cũng là dầu hết đèn tắt, khó mà chống đỡ được.
Nhung Tộc không tiếc mạng mà công thành, khảo nghiệm ranh giới cuối cùng của thành Trường An, đồng thời, cũng đang khảo nghiệm cơ thể của Lý Nhạc Thiên.
Tuần thành, thủ thành, phê chỉ thị tấu chương, xử lý chuyện lớn nhỏ xảy ra trong thành….Lúc Nhung tộc ngừng công thành, thì Lý Nhạc Thiên cũng không hề nghỉ ngơi.
Thân thể Lý Nhạc Thiên không phải bằng sắt, lại làm việc hằng ngày thâu đêm như vậy, khiến cho sức khỏe ngày càng sa sút.
Hắn lặng lẽ triệu ngự y tới, tình huống tự nhiên không lạc quan, chuyện ho ra máu cũng không phải lần đầu tiên. Người trong nhà biết chuyện nhà mình, nhưng trước mắt thành Trường An không chịu đựng nổi bất luận luận chuyện ngoài ý muốn gì, do đó mà Lý Nhạc Thiên đã giữ kín không nói ra.
Sau lưng, tiểu thái giám vẻ mặt không đành lòng, tiến lên một bước, rót trà nóng, trầm giọng nói:
“Bệ hạ, bảo trọng thân thể.”
Lý Nhạc Thiên gật gật đầu, lại phất phất tay: “Triệu thị vệ đi vào.”
“Vâng.”
Tiểu thái giám không biết chuyện gì, đi ra ngoài cửa, gọi hai tên thị vệ vào điện.
Lý Nhạc Thiên không có ngẩng đầu, chỉ là tùy ý chỉ chỉ tên tiểu thái giám kia, nói: “Kéo xuống, chém.”
Tiểu thái giám kinh ngạc mở to hai mắt, phù phù một tiếng quỳ rạp xuống đất, miệng hô bệ hạ tha mạng.
Từ đầu đến cuối Lý Nhạc Thiên không có ngẩng đầu, vẫn như cũ suy nghĩ chuyện tấu chương. Thị vệ đem tiểu thái giám lôi ra đại điện, xa xa còn có thể nghe thấy tiếng hô, đợi cho về sau, thanh âm này mới dần dần tiêu thất, hết thảy an tĩnh lại.
Lý Nhạc Thiên nhấp miếng trà nóng, mới phát ra một tiếng thờ dài nhè nhẹ.
Trong cung có rất nhiều tiểu thái giám như vậy, không lâu sau đó, liền sẽ có một người khác phục dịch Lý Nhạc Thiên. Bưng trà rót nước, cẩn thận và yên tĩnh, khi hắn cần thì đều có thể kịp thời xuất hiện. Nhưng lúc hắn không cần thì giống như không hề tồn tại.
Đến ngày thứ hai, Nhung Tộc lại bày ra một vòng công thành mới.
Lý Nhạc Thiên khoác giáp chỉnh tề, tự mình leo lên cửa thành chỉ huy chiến đấu. Một bên công một bên thủ, không phải chỉ một ngày, cho nên bọn họ đều đã hiểu rõ phong cách chiến đấu của nhau.
Bên công thành điều động máy ném đá, xe công thanh, thang dây. Bên thủ thì dùng gỗ, đá lớn, ung tiễn dầu hỏa, nói tới nói lui, chỉ là lấy mạng chồng mạng.
Chiến đến bây giờ, hai bên đều tử thương vô số.
Có Lý Nhạc Thiên lên trận, phần lớn giúp đề thăng sĩ khí, lâm trận chiến đấu, mọi người giữ đúng vị trí của mình, không cần Lý Nhạc Thiên phân phó quá nhiều.
Một trận còn ác liệt hơn một trận, Nhung Tộc mấy lần leo lên đầu tường, mặc dù bị ép xuống, nhưng cũng tạo ra thương vong không nhỏ.
Đây là chuyện rất hiếm xảy ra vào trước đó, rõ ràng, thành Trường An đã đến lúc nhịn không được.
Liên tục kịch chiến, Lý Nhạc Thiên cũng sắp dầu hết đèn tắt, thể lực thủ thành của binh lính, ý chí chiến đấu đều đang giảm xuống. Lại thêm đủ loại đủ kiểu bệnh tật, tàn tật, đủ loại nhân tố chung vào một chỗ, phá huỷ hết thảy.