Chương 1131: Vật Đổi Sao Dời

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 1131: Vật Đổi Sao Dời

Vật đổi sao dời, rất nhiều chuyện Dã Nguyên Hỏa không muốn nhớ lại, quan trọng cũng không có đủ dũng khi để nhớ lại. Quá khứ đau thương đến mức chôn vùi nó cũng có thể coi là một sự lựa chọn. Thế nhưng hành vi của con người vốn rất kỳ quái, rõ ràng muốn quên lãng, nhưng vẫn đặt Ô Lực Hi Hữu ở bên cạnh, nhắc nhở chính mình phải luôn ghi nhớ.

Ô Lực Hi Hữu chớp mắt, hàng mi dài thoáng hiện lên vẻ giận dữ. Nàng đột nhiên cười nói: "Ca ca để cho ta gả, ta liền gả. Gả cho hoàng đế, từ nay về sau ta chính là hoàng hậu.”

Dã Nguyên Hỏa lắc đầu: “Nhớ kỹ, ngươi không có gả cho hoàng đế, cũng vĩnh viễn sẽ không là hoàng hậu.”

Ô Lực Hi Hữu khẽ giật mình, cảm giác giọng nói của Dã Nguyên Hỏa lạnh lùng và cứng rắn, ngữ khí nghiêm túc chưa từng thấy trước đây.

Hắn dùng sức nắm chặt tay của nàng.

Sau đêm đó, thành Trường An và Nhung Tộc đã liên lạc với nhau nhiều lần, Nhung Tộc cũng cử sứ giả đến thành Trường An và lặng lẽ gặp Lý Nhạc Thiên.

Hai bên quyết định rất nhiều chi tiết, tất cả mọi người đều tận lực thúc đẩy chuyện này, để mọi chuyện diễn ra suôn sẻ.

Xét theo tình hình hiện tại, việc mở cửa thành Trường An và để đại quân Nhung Tộc vào thành gần như là điều chắc chắn. Tuy nhiên, vấn đề này chỉ được tiến hành ngầm và hầu hết mọi người ở thành Trường An không biết gì về nó. Nhiều người vẫn lo lắng về tương lai của thành Trường An và liệu họ có thể tồn tại sau khi toad thành bị phá hủy hay không.

Nhung Tộc cũng không có phá lệ khoa trương chuyện này, các cấp thượng tầng của Nhung Tộc đã biết chuyện và đã bắt tay vào thu xếp. Còn binh lính ở phía dưới thì không ai biết gì và bọn họ vẫn đang chờ đợi cuộc chiến sẵn sàng nổ ra bất cứ lúc nào.

Mặt ngoài nhìn qua gió êm sóng lặng, bên trong lại là sóng ngầm mãnh liệt. Thành Trường An một khi đổi chủ, thiên hạ nhất định phát thay đổi sinh long trời lở đất.

Các vị ở thượng tầng của thành Trường An, mặc dù không biết tin tức nhưng cũng đã có thể ngửi được dấu hiệu nhàn nhạt trong không khí. Về phần bách tính, bọn họ vẫn ngơ ngơ ngác ngác, từng bước trải qua cuộc sống của mình.

Lúc nào Da Ba cũng ra ngoài rấy sớm, người bình thường đã khó sống huống chi là thành Trường An trước mắt. Mỗi ngày, Da Ba bán chút thuốc diệt chuột bọ cạp, thỉnh thoảng giúp mọi người làm một số việc lặt vặt, để kiếm miếng ăn lót dạ.

Gã què một cái chân, dựa vào bản sự lừa gạt mà tiếp tục sống sót, nghĩ thôi cũng đã thấy cực kỳ gian khổ.

Hôm nay, gã vừa vừa người hạ táng, đổi một bữa cơm no, khẽ hát khập khễnh trên đường về nhà.

Bỗng nhiên, gã nhìn thấy một nam nhân áo gấm đang ngồi ở hàng rào bên sân, trước mặt hắn bày một vò rượu, ngồi ở dưới tàng cây hoè nhíu mày trầm tư.

Da Ba giật nảy cả mình, lần trước nói những lời ngông cuồng, gã cũng có ý định đập bình không sợ mẻ rơi. Cùng lắm thì chết, bây giờ sống sót vẫn còn không bằng chết.

Sau đó, gã hơi hối hận, nằm ở trong nhà lo lắng bất an, suy nghĩ liệu có binh mã nào xông vào nhà, chặt đầu mình hay không.

Một ngày hai ngày không có nửa điểm tin tức, nỗi lo lắng mới dần dần thả xuống. Thế nhưng không nghĩ tới, hôm nay hắn lại tìm tới cửa.

Da Da đi đi lại lại ở ngoài cửa, vẫn không rõ ý định của Lý Nhạc Thiên. Nếu nói hắn là gây hấn trả thù, đường đường thiên tử, một câu nói liền có thể muốn đầu mình chứ không cần tự mình hiện thân.

Mặc dù Hoàng Đế phần lớn là lòng dạ hẹp hòi, nhưng nếu thật sự lòng dạ hẹp hòi đến trình độ này, cũng có thể nói là xưa nay chưa từng có sau này cũng không có ai.

Nghĩ tới đây, lòng can đảm của Da Ba đột nhiên lớn lên.

Lý Nhạc Thiên đã nhìn thấy Da Ba ở ngoài hàng rào, hắn chắp tay một cái, cười nói: “Lão ca, còn nhớ ta không, không mời mà đến, lão ca sẽ không trách ta vô lễ đi?”

Da Ba lấy hết can đảm đi tới, hơi hơi gập cong: “Lão gia là đại nhân vật, có thể sang đây gặp Da Ba đã là phúc phận ba đời của ta.”

Lý Nhạc Thiên cười ha ha, khoát tay một cái nói: “Ngồi, ngồi, hôm nay ta mang theo một vò rượu ngon, cố ý tới tâm sự với lão ca.”

Nhìn vò rượu dính đầy bùn trên bàn gỗ, Da Ba ừng ực nuốt nước bọt. Trong sinh hoạt bây giờ, no bụng đã khó, chưa nói đến chuyện uống rượu, Da Ba không nhớ nổi đã bao lâu rồi mình chưa nếm qua rượu.

Cả hai bên đều giả vờ hồ đồ, Da Ba cũng không nói toạc ra thân phận của Lý Nhạc Thiên.

Lý Nhạc Thiên chính là cửu ngũ chi tôn, cố ý tới tìm mình cũng không phải là vì để mình ba bái chín khấu với hắn.

Gã tự mình mở ra vò rượu, đổ xuống hai bát, ừng ực một mạch uống cạn, nhếch nhếch miệng nói: “Rượu ngon.”

Nhìn dáng vẻ của gã, Lý Nhạc Thiên âm thầm gật gật đầu. Nếu gã la hét om sòm khi gặp mình thì mình cũng không có hứng thú tìm gã nói chuyện.

Nói tới nói lui, vẫn là người thông minh a.

“Lão gia là đại nhân vật, sẽ không vô duyên vô cớ đến tìm Da Ba, hôm nay là vì chuyện gì a?” Da Ba mượn rượu hỏi thăm.

“Cũng không có gì chuyện gấp gáp, chỉ là tiết kiệm một chút thời gian, nhàn rỗi vô sự, dứt khoát tới gặp lão ca. Lần trước cùng lão ca hàn huyên, thật sự đã thu được lợi ích không nhỏ.”

Lý Nhạc Thiên cũng không có nói dối, hôm nay hắn đã phân phó thỏa đáng mọi chuyện, ngày mai thành Trường An mở rộng cửa, đại quân Nhung Tộc sẽ tràn vào thành Trường An.

Buổi hoàng hôn này, chính là hoàng hôn cuối cùng của thiên tử hắn.

Khó được quang cảnh, hắn lại đi tới chỗ Da Ba, trông coi cây hòe lớn, cùng một tên bán thuộc, nói chuyện phiếm uống rượu, nhắc tới cũng kỳ quái.

Da Ba không hiểu tâm tư của Lý Nhạc Thiên, đoán chừng Lý Nhạc Thiên cũng không biết tâm tư của chính mình. Ít nhất Da Ba biết đối phương không có ác ý, không phải muốn đầu của mình, thế là cũng lớn mật hơn chút.

“Vậy ta sẽ không khách khí, đa tạ rượu ngon của lão ca.”

“Lão ca......” Lý Nhạc Thiên dừng một chút: “Lần trước ta hỏi ngươi, ngươi nói thành Trường An còn phòng thủ được sao?”

Da Ba ngẩn người, gã thậm chí không nhớ được lần trước đã nói gì, bây giờ cũng không biết nên nói cái gì.

“Phòng thủ được, những tên Nhung tộc tinh trùng lên não, có đáng là gì đâu.”