Chương 1132: Nhờ Vả

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1132: Nhờ Vả

Lý Nhạc Thiên cười khổ lắc đầu, lại hỏi: “Nếu như thủ không được?”

“Như vậy......” Da Ba líu lưỡi nói: “Vậy thì cùng mẹ nó liều mạng, trước khi chết cũng muốn kéo theo đám ác ôn đó.”

“Nếu như ngay cả tư cách liều mạng cũng không có, Nhung Tộc cho dù thế nào cũng nhất quyết phải vào thành Trường An?”

“Thì sao?” Da Ba nghĩ nghĩ, lập tức cười cười, ngược lại khiến cho Lý Nhạc Thiên toàn thân run rẩy.

“Lão ca tại sao lại bật cười?”

“Thực ra, Da Ba đã nghĩ về vấn đề của lão gia. Không chỉ Da Ba, mà tất cả mọi người ở thành Trường An đều đã nghĩ về điều đó.” Da Ba đã hơi say, gã nói một cách vô tư: " Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng nghĩ không ra cách hay. Về sau Da Ba đột nhiên nghĩ thông, trời sập xuống còn có người to lớn đứng ra chống đỡ, mà Da Ba chỉ là nhân vật nhỏ, Nhung Tộc đánh vào thành Trường An, cũng không phải vì giết ta, cho nên vấn đề này cứ để người khác suy nghĩ.”

Lý Nhạc Thiên trầm mặc nửa ngày, bất đắc dĩ lắc đầu.

“Hài tử và lão bà của ta đều chết, có đôi khi nhớ tới mẹ con chúng nó, ta sẽ cảm thấy không vượt qua nỗi, nhưng có đôi khi suy nghĩ một chút, cũng chưa chắc không phải là chuyện tốt.” Da Ba thở dài: “Nghe nói Nhung Tộc giết người phóng hỏa việc ác bất tận, nếu để bọn hắn vào thành Trường An, lão bà hài tử sẽ gặp nạn, cho nên nói, không bằng sớm chết, miễn cho bị tội.”

Hoàng hôn mặt trời lặn xuống núi.

Dưới gốc cây to trong sân, Lý Nhạc Thiên cùng Da Ba ngồi đối diện nhau. Da Ba uống rượu, một là thèm vài ngụm rượu ngon, hai là để tăng cường dũng khí.

Dù sao biết người đối diện mình là đương kim thiên tử, cho dù gã có giảo hoạt, thì cũng phải cần vài ngụm rượu để tăng thêm lòng dũng cảm.

Da ba phát hiện, cho tới bây giờ Lý Nhạc Thiên đều không uống giọt rượu nào, lời lẽ trong giọng nói mang theo tâm tư nặng nề. Mỗi một câu nói, đều là than thở, tâm tư tựa hồ không có ở chỗ này.

“Lão gia, ngài có chuyện phiền lòng gì sao?” Da tam hỏi.

“Chuyện phiền lòng?” Lý Nhạc Thiên cười cười: “Ăn ngay nói thật, chuyện nên xử lý đã xử lý thỏa đáng, ta bây giờ chỉ là chờ đợi, mà chuyện còn lại cũng không thể nói là phiền lòng, chỉ bất quá......”

Nữa câu cuối cùng, Lý Nhạc Thiên nuốt ở trong miệng: Chỉ bất quá hắn không cam tâm.

Có thể ngay cả bản thân Da Ba cũng không rõ ràng, lý do Lý Nhạc Thiên chịu đầu hàng Nhung Tộc, có hơn phân nửa nguyên nhân là bởi vì Da Ba.

Chính mình là thiên tử đế quốc, cẩm y ngọc thực cao cao tại thượng, nhưng hiện tại hắn đã không có đủ tư cách để kéo những người như Da Ba chôn cùng mình.

Thế là mới có chuyện La Thành nửa đêm vào đại doanh Nhung tộc, mưu đồ bí mật đầu hàng.

Da Ba đã hơi chếch choáng: “Lão gia, chuyện gì cũng không cần phiền lòng. Lúc đứa con đầu tiên của ta chết, ta cũng muốn chết theo, suy nghĩ liều mạng với thế đạo này. Nhưng bọn hắn từng người từng người ra đi, khiến cho ta nhận ra, sống sót chính là như vậy, ông trời không biết nói đạo lý, ai bảo ta sinh ra trong thế đạo này, đơn giản chính là sống sót mà thôi.”

“Ông trời không biết nói đạo lý…” Lý Nhạc Thiên nhắc lại câu này, cuối cùng cười một tiếng dài: “Thụ giáo.”

Da Ba lắc đầu nói, "Trên đời này có rất nhiều người không thể sống sót, thê ly tử tán, hôm nay còn nhảy nhót tưng bừng, ngày mai liền chết ở trên đường. So với bọn hắn thì Da Ba ta còn tính là có phúc. Ít nhất ta còn có thể cùng lão gia ngài uống rượu, ta nghĩ những người khác sẽ không có phúc khí như vậy đâu.”

Lý Nhạc Thiên nghe lời này thì thoải mái cười to, nói: “Nếu như có thể, ta tiễn đưa ngươi cả một đời uống rượu ngon. Chỉ bất quá......”

“Chỉ bất quá cái gì?” Da Ba hỏi.

“Chỉ bất quá không có cơ hội.”

“Như thế nào là không có cơ hội?” Da Ba không hiểu ra sao.

Lý Nhạc Thiên đáp: “Lão ca, thực không dám giấu giếm, ta hôm nay có một việc muốn nhờ ngươi.”

“Ta có thể giúp gì cho ngài?”

“Lão ca được người ủy thác, tiết thanh minh mỗi năm đến viếng mồ mả, như vậy, ta liền biết lão ca là người có tình nghĩa, người bên ngoài ta không tin được, cho nên chỉ có thể nghĩ tới lão ca.”

Nói đến đây, Lý Nhạc Thiên có chút khổ tâm. Xem như thiên tử, bên cạnh hắn hoàn toàn không có một ai có thể tin tưởng. Nếu có cũng chỉ một mình Mã Mạnh Khởi, nhưng đối phương lại không có ở đây. Trước kia khi Minh Đế chết, bên cạnh còn có Lưu A Cát. Hiện tại đến lượt mình thì có ai đây?

Da Ba đã say ngất, gã vỗ ngực nói: “Lão gia cứ phân phó, chuyện Da Ba làm được, Da Ba chết cũng không sợ.”

Lý Nhạc Thiên lần nữa ôm quyền, Da Ba thần sắc phấn khởi, thiên hạ rộng lớn, nhưng liệu có mấy người được thiên tử hành lễ đây.

Quả nhiên là Da Ba ta phúc lớn mạng lớn.

“Lão gia muốn ta làm chuyện gì?”

“Sau khi ta chết, không biết sẽ là cảnh tượng gì. Có lẽ lão ca cũng sẽ không tìm được xương cốt của ta. Nếu lúc đó, lão ca còn sống, chỉ muốn lão ca có thể đốt cho to một lò hương vào tiết thanh minh.”

Da Ba khẽ giật mình: “Lão gia sao phải nói lời xấu như vậy. Ngài là quý nhân, sống lâu trăm tuổi, sống một ngàn năm 1 vạn năm.”

Lý Nhạc Thiên lắc đầu: “Thỉnh lão ca đáp ứng.”

“Cứ giao cho ta, nếu như ngày nào đó ngài thật sự chết, không có người chôn, Da Ba ta nhất định tìm được thi cốt của ngài, an táng thỏa đáng. Tiết thanh minh sẽ thắp hương hoá vàng mã cho ngài.”

“Không phải cho ta.” Lý Nhạc Thiên lắc đầu: “Là cho liệt tổ liệt tông Lý gia, Da Ba, ta gánh vác tiếng xấu thiên cổ, chuyện này không thể trách ngươi, nhưng cũng một phần vì ngươi. Để cho ngươi đốt nén hương cho Lý gia ta, cũng không tính là ủy khuất.”

Nói xong, Lý Nhạc Thiên bưng chén rượu, một hơi uống cạn, sau đó đứng dậy, sải bước rời đi.