Chương 1138: Truy Sát Trình Đại Lôi
Song phương mỗi người đi một ngả, trở lại đại bản doanh của phe mình.
Trước khi đi, Trình Đại Lôi đã phân phó đội ngũ nhổ trại, nhân mã do Tần Man cùng Triệu Tử Long mang tới đã bắt đầu chuẩn bị, mọi người sẽ cùng nhau về trở Lương Châu.
Lần này dẫn người tới, lại không có đánh nhau với Nhung Tộc, Tần Man cùng Triệu Tử Long đều cảm thấy có chút đáng tiếc.
“Đại đương gia, muốn đánh một trận với Nhung tộc hay không, đi một chuyến xa như vậy nhưng lại không thể đánh một trận, chuyện này một khi truyền đi chẳng phải là làm trò cười cho người khác.” Tần Man.
Trình Đại Lôi khoát khoát tay: “Sau này thiên hạ nói không chừng cũng là Nhung Tộc, ngươi còn sợ không có cơ hội giao thủ, về phần bây giờ......”
Trình Đại Lôi ngừng lại, lời kế tiếp cũng không nói ra miệng: Bây giờ thật sự không ngăn nổi 30 vạn đại quân của Nhung Tộc a.
Binh mã tụ hợp, nhân mã trước mắt của Trình Đại Lôi chừng hai vạn. Đại quân tập kết cùng một chỗ, lên đường trở về Lương Châu.
Đến bây giờ, chỗ lương thực còn lại cũng không nhiều. May mắn là nhân mã do Trình Đại Lôi suất lĩnh cũng chưa tính là quá nhiều. Chỉ hai vạn nhân mã thì vấn đề lương thảo lúc nào cũng dễ giải quyết. Thực sự không được thì mọi người thắt lưng buộc bụng, cũng có thể chống đến Lương Châu.
Một đường thấy núi mở đường, gặp sông xây cầu, Trình Đại Lôi tăng nhanh tốc độ hành quân. Ven đường cũng có thể nhìn thấy Nhung Tộc bắt đầu khuếch trương phạm vi thế lực, công kích những thành trì khác trong cảnh nội Kinh Châu. Có mấy thành trì nghe tiếng mà hàng, đem cửa thành mở ra, nghênh đón Nhung Tộc vào thành.
Như thế, không tránh khỏi Nhung Tộc trắng trợn vơ vét một phen trong thành.
Mà cũng có thành trì tự mình khốn thủ, bọn hắn cũng kiên trì một đoạn thời gian. Nhưng ngay cả thành Trường An đều bị Nhung Tộc chiếm đóng, huống chi chỉ là một cái thành nhỏ. Cuối cùng vẫn là thành phá người vong.
Trình Đại Lôi tận lực tránh tiếp xúc với Nhung Tộc, bây giờ quan trọng nhất là nắm chặt thời gian trở lại Lương Châu, lương thảo của binh sĩ cũng chỉ còn lác đác.
“Đại đương gia, đại đương gia......” Bạch Nguyên Phi cưỡi ngựa gấp rút đến bên cạnh Trình Đại Lôi, nói: “Sau lưng có một đám Nhung Tộc nhào tới, đoán chừng có năm, sáu ngàn người, là hướng về phía chúng ta.”
Dã Nguyên Hỏa đương nhiên không chịu dễ dàng buông tha Trình Đại Lôi , khi hắn ổn định thành Trường An thì chuyện thứ nhất chính là phái ra tinh binh truy kích đội ngũ Trình Đại Lôi.
Nếu là có thể giữ Trình Đại Lôi ở lại Kinh Châu, không để hắn còn sống trở lại Lương Châu, thì Dã Nguyên Hỏa mới thật sự diệt đi một tâm bệnh.
Trình Đại Lôi nhíu mày, bỗng nhiên khóe miệng nhếch lên một vòng cười lạnh: “Đến hay lắm, không thu thập bọn họ, thì liền cho là đế quốc không có người.”
“Triệu Tử Long nghe lệnh.”
“Có thuộc hạ.”
Triệu Tử Long thần sắc phấn khởi, đã sớm muốn đánh một trận với Nhung Tộc, thử thân thủ một lần, chỉ là một mực không có được cơ hội. Nhưng không nghĩ tới, bọn hắn vậy mà tự tìm đến cửa.
“Lệnh ngươi chặn đánh Nhung binh đuổi theo phía sau, không được để cho bọn chúng sống sót trở về.”
“Tuân lệnh.”
Triệu Tử Long quát to một tiếng, lập tức điểm đủ Long Tự Quân dưới quyền mình, tách khỏi đại bộ đội, đi ngược lại con đường cũ, bắt đầu phản công với đám Nhung binh đuổi theo.
Số nhân mã còn lại sẽ do Trình Đại Lôi suất lĩnh, nhanh chóng gấp rút lên đường.
Triệu Tử Long mang theo ba ngàn Long Tự Quân, phản công về hướng Nhung binh.
Chọn chỗ hẹp để mai phục, đại quân ẩn nấp hai bên đường. Không lâu sau đã có thể nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập. Khi đối thủ bước vào tầm bắn, Triệu Tử Long ra lệnh một tiếng, nhất thời vạn tên cùng bắn.
Nhung Binh vội vã chạy tới, không nghĩ tới nơi đây sẽ có mai phục, tức thì chính là cảnh tượng người ngã ngựa đổ.
Khi dùng hết mũi tên, Triệu Tử Long mang theo thủ hạ binh sĩ trùng sát ra ngoài, song phương chính diện đụng vào nhau.
Long Tự Quân trèo non lội suối mà đến, nghĩ sẽ dùng mạng liều cao thấp với Nhung tộc. Ai ngờ thành Trường An mở cửa thành đầu hàng, để cho bọn hắn không có cơ hội giao thủ với Nhung tộc. Bây giờ thật vất vả mới có được, cho nên sao có thể chịu từ bỏ ý đồ, đương nhiên là người người anh dũng, người người giành trước.
Nhung Tộc gần như sụp đổ ngay trong trận đầu tiên, hai bên chỉ mới đụng vào nhau thì Nhung binh đã lập tức quay người bỏ trốn.
Rất nhanh, liền biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Sau chiến thắng, Long Tự Quân người người thần sắc phấn khởi.
“Không nghĩ tới thằng ranh con Nhung Tộc lại yếu như vậy, cho nên mới nói, quân đế quốc đã yếu kém đến mức độ nào rồi?”
“Tướng quân, chúng ta vừa vặn thừa thắng xông lên, đem địch nhân một mẻ hốt gọn, đánh một trận thắng thật lớn.”
Triệu Tử Long nhíu mày, hắn đương nhiên không sợ Nhung Tộc, nhưng thắng lợi dễ như trở bàn tay vẫn là nằm ngoài dự đoán của hắn.
Triệu Tử Long từ trên lưng ngựa nhảy xuống, bắt đầu kiểm tra trên đất dấu móng, không lâu sau, hắn ngẩng đầu lên, nhìn qua Nhung Tộc rút lui phương hướng lộ ra hoang mang thần sắc.
Móng ngựa rút lui không loạn, nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, Nhung Tộc kỳ thực cũng không có thương vong quá lớn. Đó chỉ là giả vờ thất bại, mục đích tất nhiên là muốn dẫn mình vào cuộc.
Những thứ này Triệu Tử Long cũng có thể nghĩ rõ ràng, chỉ có thứ hắn chân chính không hiểu, là: Nhung Tộc định bày ra trò gì?
Tạm thời đè xuống lòng hiếu kỳ trong lòng, Triệu Tử Long hạ lệnh rút quân.
Mặc dù mọi người đều vô cùng háo thắng, nhưng lại không dám chống lại mệnh lệnh của Triệu Tử Long. Sau khi dọn dẹp chiến trường, Long Tự Quân leo lên lưng ngựa, bắt đầu gấp rút lên đường.
Triệu Tử Long tận lực thả chậm tốc độ hành quân, hắn không có lựa chọn truy kích, không có nghĩa là hắn từ bỏ cơ hội chiến đấu này. Chỉ là dưới tình huống còn chưa hiểu được dụng ý của kẻ địch, hắn không có khả năng tùy tiện xuất binh.