Chương 1139: Nhất Định Phải Giết Hắ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1139: Nhất Định Phải Giết Hắ

Nhung Tộc một đường rút khỏi năm dặm, mới dần dần thả chậm cước bộ.

“Báo, địch nhân hình như không đuổi tới.”

Chỉ huy của đội Nhung binh này tên là Hồng Diệp, năm nay chỉ mới 22 tuổi, là được Dã Nguyên Hỏa cất nhắc lên gần đây.

Trên thực tế, trận chiến này phức tạp hơn Triệu Tử Long nghĩ. Dã Nguyên Hỏa muốn giết Trình Đại Lôi, thậm chí có thể nói không tiếc đại giới.

Hồng Diệp lĩnh sáu ngàn quân, nhiệm vụ cũng không phải là tiêu diệt quân địch, mà là ngăn chặn quân địch. Bọn hắn chẳng qua là đi trước binh sĩ, sau đó còn có đại quân đuổi tới, áp dụng vây giết.

Tuy nhiên, mọi thứ đã không diễn ra như kế hoạch. Ai mà ngờ được Trình Đại Lôi vậy mà khinh thường bọn họ như vậy, đối mặt sáu ngàn Nhung Binh, chỉ phái ba ngàn Long Tự Quân chặn đánh. Mà Triệu Tử Long cũng không bị đối phương lừa gạt, lựa chọn lấy tĩnh chế động, tùy cơ ứng biến.

Chiến trường đang thay đổi nhanh chóng và bài khảo nghiệm là phản ứng của chỉ huy.

Vấn đề nằm ngoài kế hoạch của Hồng Diệp, hắn cau mày suy nghĩ về nó, sau đó lựa chọn truy kích lần nữa.

Dã Nguyên Hỏa ra lệnh, không tiếc đại giới, bất chấp hậu quả tiêu diệt Trình Đại Lôi, không thể để cho hắn còn sống mà trở về Lương Châu. Trước mắt, còn có đại quân đang gấp rút lên đường, mà nhiệm vụ của Hồng Diệp chỉ là ngăn chặn binh sĩ của Trình Đại Lôi.

Nhung Binh gấp rút lên đường, một hơi đuổi theo hơn hai mươi dặm, chợt nghe trong rừng rậm có tiếng la giết chấn thiên.

Mai phục, lại là mai phục.

Triệu Tử Long lại một lần suất quân tiến ra chém giết. Hồng Diệp không nghĩ tới, địch nhân vậy mà giảo hoạt như vậy. Một lần phục kích, còn có lần thứ hai phục kích. Nhưng lần này hắn không có lựa chọn chạy trốn, rất rõ ràng quân địch đã nhìn thấu dụng ý phe mình, chạy trốn cũng chưa chắc có thể dụ địch nhân mắc câu.

Chẳng bằng thống khoái chém giết một hồi, nhân số địch nhân không nhiều, mà bằng sự dũng mãnh của Nhung Tộc, chưa hẳn không thể diệt toàn bộ quân địch.

Chỉ bất quá, chuyện lại lần nữa xuất hiện nhầm lẫn. Hắn lựa chọn chủ động kháng địch, nhưng Triệu Tử Long sau khi chiếm được tiện nghi thì lựa chọn rút lui rời khỏi chiến trường.

“Tướng quân, truy hay không truy?” Thủ hạ hỏi.

“Truy......” Hồng Diệp dừng một chút, hai lần phục kích của Triệu Tử Long thực sự để lại bóng ma tâm lý cho hắn: “Phái trinh sát đi phía trước dò đường, cẩn thận mai phục của địch nhân.”

Chẳng thể trách địch nhân cực kỳ giảo hoạt. Tự mình giao thủ, mới biết được trình độ vô sỉ của bọn hắn.

Đối mặt với địch nhân như vậy, chính mình không thể không cẩn thận.

Phải công nhận một điều, Nhung tộc rất giỏi học tập từ trong các cuộc chiến. Chỉ là những kẻ địch trước đó quá yếu, cho nên mới khiến phương thức tác chiến của bọn hắn trở nên đơn giản. Một khi gặp phải kẻ địch khó giải quyết thì bọn hắn rất nhanh liền có thể thích ứng tiết tấu chiến đấu với đối thủ.

Lúc Triệu Tử Long biết được đối phương cũng không gấp gáp đuổi theo, mà thả chậm tốc độ hành quân, dưới mắt khoảng cách Lương Châu còn có mười mấy ngày đi đường, Triệu Tử Long cũng không nóng nảy, có thời gian đi vòng vèo cùng với địch nhân.

Một mặt hành quân, Triệu Tử Long một mặt cũng đang phỏng đoán dụng ý của địch. Đối phương có thể đánh cũng không đánh, không đánh lại chủ động tìm tới cửa, rất rõ ràng là muốn nâng chính mình.

Tại sao kẻ địch lại muốn làm như vậy? Đáp án đã vô cùng rõ ràng.

Sẽ có càng nhiều kẻ địch đang đuổi tới.

Nghĩ đến đây, Triệu Tử Long rõ ràng hưng phấn lên. Hắn chỉ cảm thấy Nhung Binh không đủ nhiều, không đủ để mình mài thương, vừa vặn liền có người đưa tới cửa.

Lấy thực lực trước mắt của Triệu Tử Long, không phải là không thể diệt sạch đội ngũ của Hồng Diệp, chỉ là nếu quá coi trọng chiến thắng thì nhất định cũng sẽ khiến phe mình thương vong thảm trọng.

Chiến thắng không phải là nhu cầu duy nhất trên chiến trường, làm thế nào để đạt được hiệu quả lớn nhất với cái giá ít nhất mới là điều mà các tướng lĩnh của hai quân đội cần cân nhắc.

Triệu Tử Long tạm thời giữ một khoảng cách không gần không xa với kẻ thù và cử người báo tin cho Trình Đại Lôi. Mặc dù hắn rất muốn tự mình đánh bại Nhung Tộc, nhưng hiện tại tình hình của địch và ta đều không rõ ràng, Triệu Tử Long cũng không muốn mạo hiểm với Long Tự Quân mà mình đã vất vả bội dưỡng.

Trinh sát đưa tin ra roi thúc ngựa, đem tin tức đưa đến chỗ Trình Đại Lôi.

Biết được tình thế trước mặt, Trình Đại Lôi sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, đã ra lệnh cho Triệu Tử Long chớ có ham chiến. Gia tốc hành quân, và tụ hợp với đại quân, điều quan trọng là mọi người phải nhanh chóng trở về Lương Châu trước.

Hiện tại không rõ hư thực của quân địch, rất dễ rơi vào bẫy của bọn hắn. Hơn nữa, cục diện Kinh Châu ở đây đã được định đoạt, một hoặc hai chiến thắng sẽ tiêu diệt được mấy ngàn, mấy vạn quân địch, nhưng điều đó cũng không thể thay đổi được cục diện trước mắt của Kinh Châu.

Sau khi nhất được mệnh lệnh của Trình Đại Lôi, Triệu Tử Long mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng cũng tăng tốc tốc độ hành quân, muốn tụ hợp với đội ngũ của Trình Đại Lôi.

Hồng Diệp đuổi theo phía sau Triệu Tử Long cũng đẩy nhanh tốc độ, bây giờ nếu để hắn giao thủ cùng với Triệu Tử Long, hắn cũng chưa chắc có dũng khí này. Cho nên chỉ có thể cố gắng bảo trì một khoảng cách không gần không xa.

Ở trong quá trình này, dần dần có Nhung Binh đuổi tới, tụ hợp với đội ngũ của Hồng Diệp. Đây cũng là viện quân mà Hồng Diệp một mực chờ đợi, người càng ngày càng nhiều, đã đạt con số 5 vạn.

Vô luận như thế nào, Hồng Diệp cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ, không có để cho Trình Đại Lôi rời khỏi Kinh Châu, trước khi viện quân bên mình đuổi tới.

Ngay cả Trình Đại Lôi cũng không nghĩ đến, Nhung Tộc vậy mà xuất động 5 vạn đại quân truy sát mình. Bọn hắn có cần khẩn trương đến mức phải quyết giết chết mình hay không.

Bây giờ khoảng cách hai quân có phần gần, xa xa liền có thể nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên sau lưng, cờ bay phấp phới, đứng cao nhìn xa, có thể nhìn thấy một mảnh đen kịt.

Sau khi đại quân của bên kia tập hợp lại, tốc độ hành quân đã được đẩy nhanh, nhìn theo đà này, có thể xông lên tấn công bất cứ lúc nào.

“Đại đương gia, chúng ta nên ứng đối như thế nào, xem ra, Nhung Binh rất nhanh liền có thể đuổi kịp chúng ta.” Tần Man hỏi.

“Từ đây về Lương Châu còn bao xa nữa?” Trình Đại Lôi hỏi.

“Phía trước không xa chính là Tam Thủy Quan, ba ngày nữa chúng ta có thể về đến Lương Châu.”