Chương 1148: Chịu Đựng Khổ Cực
Chỉ một lúc sau, Trương Phì đã trở lại Lương Châu thành, vội vội vàng vàng đến gặp Trình Đại Lôi .
“Đại đương gia, đại đương gia, người đã tìm được......”
Nhìn thấy Trương Phì, Trình Đại Lôi cũng có chút hoang mang: “Trở về nhanh như vậy, chuyện như thế nào?”
“Người tìm được, nhưng tiểu tử này chấp mê bất ngộ, cận kề cái chết cũng không quay đầu lại. Ta dựa theo đại đương gia phân phó, cho hắn một chút giáo huấn, sau đó liền thả hắn đi.”
Trình Đại Lôi có chút không yên lòng: “Không có hạ thủ nặng chứ?”
“Đương nhiên, hết thảy đều theo ý tứ của đại đương gia, tiểu tử kia da dày thịt béo, không cần gấp gáp.”
Trình Đại Lôi gật gật đầu, tâm tình cũng có chút thất lạc. Đã phái người đi qua phủ đệ của hắn, nhìn thấy các vật dụng đã được dọn dẹp chỉnh chỉnh tề tề.
Ngoại trừ một chút lộ phí, cũng không có mang bất kỳ vật gì.
Sổ sách tính toán rõ ràng, như vậy mới dễ xóa bỏ.
Đạo lý này Trình Đại Lôi hiểu, Hòa Thân cũng hiểu. Cho nên lúc hắn rời đi, ngoại trừ mang theo lộ phí cùng một thớt ngựa gầy thì không lấy thêm vật gì khác.
Trình Đại Lôi tự mình suy nghĩ, lúc nào cũng là mình có lỗi với Hòa Thân, mà không phải Hòa Thân có lỗi với Cáp Mô trại. Từ đầu đến cuối, hắn hiếm khi có thời gian để thực sự tin tưởng Hòa Thân. Cho nên đối với sự ra đi của Hòa Thân, Trình Đại Lôi cũng không trách.
Chỉ là đáy lòng ít nhiều có chút thất lạc.
“Hòa đại nhân rời đi như thế, Sóc Phương thành liền không còn thành chủ, ngươi xem chuyện này đến xử lý như thế nào?” Thôi Bạch Ngọc hỏi.
Trình Đại Lôi lúc này mới hồi phục tinh thần, hắn suy nghĩ một chút nói: “Liền để Quan Ngư tạm thay chức thành chủ, bây giờ Sóc Phương thành cũng không có nhiều chuyện phức tạp, bằng năng lực Quan Ngư cũng đủ có thể gánh vác.”
Cẩn thận nghĩ nghĩ, lại nói với Thôi Bạch Ngọc: “Hòa Thân đi rồi, công việc của ngươi sẽ lu bu hơn, chức vụ tổng vụ quản lý phải để ngươi đi làm.”
Nếu so sánh thì Trình Đại Lôi thậm chí tín nhiệm Thôi Bạch Ngọc nhiều hơn một chút, như thế, cũng không trách Hòa Thân không từ mà biệt.
“Nhớ thăm dò các nơi, xem Hòa thân sẽ rơi vào nhà nào.” Trình Đại Lôi nói với Trương Phì.
Trương Phì đáp ứng một tiếng, cáo từ rời đi.
Ngày nay, tình hình thiên hạ đã là một nồi cháo, nhưng tình hình Lương Châu lại bình lặng. Trình Đại Lôi tự mình không làm gì được, những thế lực khác cũng không dám vươn xúc tu ra đây. Trường An Dã Nguyên Hỏa, Giang Nam Lý Tinh, Đông Hải Lý Hành Tai, ba người này còn không dám tấn công Lương Châu, huống chi là những thế lực nhỏ khác
Cho nên bây giờ Trình Đại Lôi chỉ cần bố trí phòng tuyến ngoại vi, theo dõi sự phát triển của đế quốc, sau đó xem tình hình sẽ đi đến đâu và chờ đợi thời cơ thích hợp để ra dao.
......
Lại nói đến Hòa Thân.
Lúc này xuân hết, hạ đến, đế quốc đang dần trở nên nóng bức. Sau khi rời khỏi Lương Châu, Hòa Thân đơn thân độc mã đi về phương hướng Giang Nam. Ban đầu thì không sao, nhưng càng về sau thì đường càng lúc càng khó đi.
Bởi vì binh hoang mã loạn, có khi hơn trăm dặm không có người ở, cho dù trên người có tiền thì cũng không có chỗ tiêu. Hòa Thân lại không có bản lĩnh tự đi săn như Trình Đại Lôi, cho nên đoạn đường này đúng là khổ không thể tả.
Nhẫn cơ chịu đói, ngày đi đêm nghỉ, thời tiết càng lúc càng nóng bức. Hòa Thân vốn không phải là người biết chịu khổ, đi đến bây giờ, sự hăng hái lúc mới ra cổng thàng đã tan thành mây khói. Có đôi khi hắn cũng sẽ nghĩ, chính mình tùy tiện rời khỏi Lương Châu, có phải là một lựa chọn sai lầm hay không.
Vô luận như thế nào, hoàn cảnh Lương Châu xem như không tệ, Trình Đại Lôi cũng coi như xứng đáng. Không thể phò tá vua vào mỗi buổi sáng thì cũng có thể trở thành quan to, mà thành tựu như vậy cũng không tính thấp.
Cũng không biết đầu óc của mình động kinh như thế nào mà hết lần này tới lần khác phải ra thành chịu khổ. Suy nghĩ một chút, nếu thật sự trở về thì tất nhiên cũng bị người chế nhạo, nhất là Trương Phì, lời nói của gã ác độc nhất, nghĩ tới đây, Hòa Thân đành phải nhắm mắt tiếp tục đi về phía trước.
Đến giữa trưa, mặt trời chói chang, Hòa Thân miệng đắng lưỡi khô, phía trước đột nhiên xuất hiện một mảnh ruộng dưa. Những cây dây leo xanh đang ôm lấy quả dưa hấu sọc đen, nhìn qua rất vừa miệng.
Hòa Thân lập tức cảm thấy trong miệng ứa nước miếng, cầm quả dưa hấu lên, mặc kệ là sống hay chín thì hắn đều mở to miệng ăn liên tục.
Con ngựa gầy bên cạnh cũng đang gặm thịt quả dưa, một người một ngựa ăn từng miếng lớn.
Sau khi ăn hết một quả dưa, Hòa Thân mới lấy lại được chút sinh khí. Cầm nửa quả dưa hấu, hắn nhìn trái nhìn phải, cảm giác như mình đã sống qua hai kiếp.
Khi còn ở Lương Châu, tuy rằng không thể nói là cẩm y ngọc thực, sơn trân hải vị nhưng cuộc sống sinh hoạt lại chưa từng thiếu thốn.
“Này, kẻ trộm dưa từ đâu tới!"
Bỗng nhiên một tiếng quát lớn nổ ra, dọa Hòa Thân nhảy dụng, trong tay đang bưng dưa hấu cũng xém nữa là rơi xuống đất.
Ngẩng đầu, chỉ thấy một hậu sinh tráng kiện nhanh chân chạy tới, trong tay mang theo một thanh xiên phân.
Người trẻ tuổi nổi giận đùng đùng: “Ngươi giỏi lắm, còn dám trộm dưa.
Hòa Thân thở phào một hơi, nói: “Ta chỉ là người đi đường, trời nóng nên khát nước, cho nên mới hái một quả dưa để giải khát.”
“Ta đi tè dầm, ngươi ngược lại là giải khát.”
Hòa Thân cắn răng, cũng không biết người trẻ tuổi này là thực sự khờ hay là giả khờ. Nếu như không phải nhìn thấy đối phương cường tráng thì Hòa Thân đã muốn một đao làm thịt hắn, cũng tiết kiệm được phiền phức.
“Tiểu tử đừng có ồn ào, không phải ta chỉ ăn có mấy quả dưa thôi sao, nếu ngươi thiếu tiền thì ta trả cho ngươi là được.”
“Nếu là người đi đường khát nước, ăn mấy quả dưa cũng không sao, nhưng ngươi một lời cũng không nói trước, cho nên chính là trộm dưa.” Người trẻ tuổi đảo mắt, nói: “Ngươi có bạc?”
Hòa Thân lườm hắn một cái, đưa tay sờ vào trong ngực, biểu hiện trên mặt bỗng nhiên cứng đờ.
Chút bạc mang theo bên mình, mà hắn một đường cũng không có cơ hội tiêu phí. Lúc này cần dùng đến lại không biết đã đặt ở nơi nào.
Người trẻ tuổi nhìn thấy biểu lộ trên mặt hắn thì cũng đoán ra được cái gì: “Ta nói cái gì, nhìn ngươi nghèo kiết hủ lậu, đoán chừng cũng không có tiền.”
“Tiểu ca......” Hòa Thân chắp tay một cái.
“Thôi, ngươi không cần gọi tốt, có tiền đưa tiền, nếu như không có tiền cẩn thận ăn ta cho một trận.”
Đây quả nhiên là long du nước cạn bị tôm trêu, hổ xuống đồng bằng bị chó khinh.