Chương 1149: Ác Tâm
Hòa Thân hung ác nhẫn tâm, gỡ xuống bội đao mang bên mình ném cho đối phương, nói: “Chuôi đao này đủ để trả lại tiền dưa cho ngươi, ngươi còn chưa hài lòng?”
Hòa Thân vốn không dùng đao, mà chuôi đao này chỉ được xem là vật trang trí, vỏ đao khảm bảo châu, ánh lên ánh sáng lạnh.
Người này cũng sắp hai mươi tuổi, làm sao có thể không yêu thích món vũ khí này. Y cầm nó trên tay không ngừng thưởng thức, trên mặt lập tức hiện ra vui mừng.
“Đầy đủ đầy đủ.”
Hòa Thân hừ lạnh một tiếng, nói: “Dẫn ngựa theo ta, dẫn ta đi đến thôn của ngươi, phục dịch tốt, vẫn có chỗ tốt của ngươi.”
Người trẻ tuổi lập tức đáp ứng, Hòa Thân cưỡi ngựa, còn y đi chân trần dẫn ngựa. Trên đường, Hòa Thân mới biết người này tên là Chu Thất, chính là người của Chu Điền Trang ở gần đây.
Chu Điền Trang một thôn hai họ, có bảy, tám mươi gia đình.
Phụ mẫu của Chu Thất chết sớm, y cùng với ca tẩu sống chung một nhà. Sau khi trở về thôn, y dọn sạch một căn phòng cho Hòa Thân ở tạm, chuẩn bị cơm canh nước nóng. Hòa thân một đường ăn quá nhiều đâu khổ, rất lâu chưa một bữa cơm no, mặc dù chỉ là cơm rau dưa nhưng Hòa Thân lại ăn vô cùng ngon miệng.
Chu Thất là thiếu niên tâm tính, nhận được một kiện bảo đao cũng không đi khoe khoang trước mặt người khác. Ca Ca của y đã lên núi săn thú, còn Chu Thất thì tiếp tục đi canh ruộng dưa. Trong nhà chỉ còn lại tẩu tử của y.
Phụ nhân này là người thôn Điền thị, từ nhỏ đã có tình cảm rấy tốt với đường huynh Điền Hổ.
Hôm nay huynh đệ Chu Thất đều không có ở nhà, Điền Hổ liền leo tường tới, hai người điên đảo một phen ở trên giường.
Sau đó, Chu Điền thị nói chuyện của Hòa Thân, hôm nay lúc dọn dẹp giường chiếu của đối phương thì thấy trong túi hắn có rất nhiều bảo vật.
Thanh tửu hồng nhân mặt, tiền tài động nhân tâm. Điền Hổ âm thầm động tâm tư, nếu như dẫn sơn tặc đến, dẹp sạch nhà của Chu Thất, thì thứ nhất mình vừa có vàng bạc, đồng thời cũng có thể trở thành vợ chồng với Chu Điền thị.
Điền Hổ đã có mưu tài hại mệnh, bằng một mình gã tự nhiên không dám làm loại chuyện này. Bất quá Điền Hổ chỉ dám làm chút việc trộm cắp, cản đường cướp đường và là tiểu lâu la của đám sơn tặc ở gần đó.
Chuyện này cũng không phải là bí mật gì ở Chu Điền Trang, mọi người đều biết chuyện này, cũng không để bụng. Ngược lại xem Điền Hổ là người có bản lĩnh, thường rất hào phóng và có khá nhiều đám hồ bằng cẩu hữu.
Gã vuốt vuốt da thịt mềm trên người Chu Điền thị, nói: “Nàng thấy rõ ràng sao, quả nhiên là có bạc?”
Chu Điền thị dính ở trong ngực gã, nói: “Ngươi đúng là đồ nhẫn tâm, còn nghi ngờ ta nhìn lầm, ta đã thấy rất rõ, đều để ở trên yên ngựa, ít nhất cũng có 100 lượng.”
Lần này, Hòa Thân rời khỏi Lương Châu, cũng không có mang bao nhiêu vàng bạc, bất quá mấy trăm lượng mà thôi. Lúc Chu Thất hỏi hắn, hắn lại nhất thời tay chân vội vàng, mãi không tìm được. Về sau mới nhớ ra là để trên yên ngựa. Một đường đi tới đây, hắn cũng không có tiêu xài bao nhiêu.
Đối với Hòa thân, ố tiền kia không tính là gì, nhưng để ở Chu Điền Trang thì nó đã là một con số khổng lồ.
Điền Hổ đã động tâm tư, trong miệng nhắc tới: “Trên trăm lượng bạc, lại thêm một con ngựa, đủ cho chúng ta vào thành mua một căn nhà, mở sạp buôn bán nhỏ, sống cuộc đời an ổn.”
Chu Điền thị cũng bị lời nói này làm động tâm, hỏi: “Vậy chúng ta có thể phân bao nhiêu?”
“Ít nhất cũng có thể được mấy chục lượng a.” Điền Hổ đã không giấu được lòng tham, gã đứng lên một bên mặc quần vừa nói: “Nàng ở đây chờ ta, ta đi lát liền trở về.”
“Đồ không có tâm can, ngươi đi nhanh về nhanh, nhất định phải cẩn thận.” Chu Điền thị bấm vào hông gã một cái.
Điền Hổ leo tường rời khỏi nhà, khi trèo qua tường thì phát ra tiếng kêu nhỏ, nhưng Hòa Thân đã mệt muốn chết, hắn xoay người tiếp tục nằm ngáy o o.
Gần Chu Điền Trang có một nhà sơn trại. Nói là sơn trại, cũng bất quá mấy chục người, bình thường chỉ làm chút chuyện hãm hại lừa gạt mà thôi. Còn dạng tiểu lâu la như Điền Hổ thì đều ở trong thôn làm ruộng, lúc cần mua bán lớn mới tụ hợp với nhau.
Trùm thổ phỉ họ Lý, ngoại hiệu Lý Ngốc Tử, cụ thể tên thật là gì, cũng không có người biết.
Điền Hổ tìm được Lý Ngốc Tử, trước tiên chịu một cái bạt tai mạnh.
“Đêm hôm khuya khoắt không đẻ lão tử ngủ, muốn làm gì?”
Điền Hổ che lấy quai hàm: “Mua bán lớn, mua bán lớn......”
Lý Ngốc Tử càng nghe con mắt càng sáng, điểm bảy, tám huynh đệ động tác nhanh nhẹn, cưỡi một con ngựa, cầm binh khí, phi tốc chạy về phía Chu Điền Trang.
Hòa Thân trong phòng nằm ngáy o o, chợt nghe bên ngoài có động tĩnh. Hắn vô thức liền đi sờ đao, lúc này mới nhớ tới đao đã đưa cho Chu Thất.
Đám người Lý Thất Tử từ bên ngoài xông tới, Chu Điền thị nghe động tĩnh, thì vội đi ra.
Trong lòng Điền Hổ cả kinh, nghìn tính vạn tính coi như quên mất chuyện này.
“Xú nương môn, trở về, mau cút trở về.” Điền Hổ quát.
Đám người đều che mặt, Chu Điền thị cũng có thể nghe ra âm thanh của Điền Hổ, nàng sững sờ tại chỗ, cũng không biết chuyện gì xảy ra.
Lý Ngốc Tử lại là hai mắt tỏa sáng, nói: “Tiểu nương tử thật xinh đẹp, không nghĩ tới trong thôn còn có hàng tốt như vậy.”
Vừa nói gã vừa tiến về phía Chu Điền thị, Điền Hổ chạy lại kéo ý phục của gã, nói: “Lý gia, đây là của tiểu nhân......”
“Phi.” Lý Ngốc Tử quay đầu phun cục đờm lên mặt hắn: “Tiểu tử nhà ngươi trời sinh số nghèo, sao có thể lấy được lão bà?”
“Đây là, đây là......”
“Chẳng lẽ chính là nhân tình của ngươi?”
Điền Hổ gật đầu liên tục.
Lý Ngốc Tử một cước đạp hắn ngã lăn trên mặt đất, nói: “Nếu là nhân tình thì cho lão tử sử dụng có sao đâu, như thế nào, Tiểu tử ngươi dùng, lão tử lại không thể.”
Nói xong, nhanh chân đi đến chỗ Chu Điền thị, bây giờ Chu Điền thị cũng đã hiểu rõ, bị dọa đến thất kinh.
Điền Hổ lập tức nổi giận, hắn đột nhiên nhặt lấy một khối đã, nhào về phía Lý Ngốc Tử.
“Lý Ngốc Tử, lão tử liều mạng với ngươi.”
Lý Ngốc Tử đột nhiên xoay người, một đao chém vào trên người hắn, trực tiếp quật ngược hắn ngã xuống mặt đất.
Gã xoa xoa máu trên mặt, đạp một cước lên thi thể của Điền Hổ, lắp bắp nói: “Tiểu tử này điên rồi phải không.”
Chu Điền thị bị dọa đến tê liệt ngã xuống trên mặt đất, trong lòng lại vừa sợ vừa đau, lập tức khóc rống không ngừng. Trong lúc nhất thời nước mắt nước mũi đều chảy ra.
Lý Ngốc Tử thấy ác tâm, một đao đâm vào trái tim nàng, tiễn đưa nàng đến gặp Diêm Vương.