Chương 1150: Là Người Lương Châu
Lại nói Lý Ngốc Tử một trắng trợn xông vào đây, người trong thôn làm sao có thể không biết. Nhưng bách tính bình thường, người nào dám ra đây xen vào việc của người khác. Chỉ có mấy người quen biết, vội càng đi đến ruộng dưa báo tin.
Chu gia lão Đại và Chu Thất đồng thời đuổi trở về, Lý Ngốc Tử vừa mới làm thịt Chu Điền thị. Huynh đệ Chu gia còn chưa rõ tình huống mà chỉ thất Chu Điền thị ngã trong vũng máu.
Oa nha kêu to hai tiếng, hai huynh đệ một người xách theo xiên phân, một người xách theo lưỡi búa muốn liều mạng với Lý Ngốc Tử.
Lý Ngốc Tử tính toán sai một chuyện, hôm nay gã chỉ dẫn theo bảy tám người tới, luôn cho là đã mười phần chắc chín, dễ như trở bàn tay. Nhưng một người liều mạng, mười người nan địch. Hai huynh đệ Chu gia cũng có sức lực, bây giờ thực sự là đang liều mạng với gã.
Đám người Lý Ngốc Tử trong lúc nhất thời lại không làm gì được, ngược lại có hai người bị Chu lão đại chém bị thương cánh tay.
“Hỗn đản, đôi cẩu nam nữ này chết thì chết, lão tử là thay ngươi xả giận.”
Lý Ngốc Tử lấy ngôn ngữ mê hoặc Chu lão đại, đợi bọn hắn buông lỏng cảnh giác, thì thình lình giết hai người.
Chu lão đại là người chân chất, đối với tin đồn trong thôn, hắn chưa hẳn không nghe nói qua mà chỉ là làm bộ nghe không được mà thôi. Tình huống hôm nay đã là chuyện không thể tránh thoát. Nhưng điều này càng kích thích tâm muốn tìm chết của hắn, nhất quyết liều mạng với Lý Ngốc Tử.
Một nhóm người chém giết trong sân, ngược lại là huynh đệ Chu gia đuổi đánh một đám phỉ nhân. Dần dần, Lý Ngốc Tử tập hợp lại huynh đệ, chặn hai huynh đệ vào góc tường.
Lý Ngốc Tử hung dữ mắng một câu nương, nói: “Xém nữa bị lật thuyền trong mương, mau, làm thịt bọn hắn cho ta.”
Đông!
Cửa phòng bị một cước đá văng, Hòa Thân bước ra cánh cửa, quát lạnh một tiếng: “Đều dừng tay.”
Lý Ngốc Tử nhíu mày, trên dưới dò xét Hòa Thân. Vừa rồi chém giết một trận, suýt nữa quên mất mục địch lần này.
Ban nãy Hòa Thân trốn trong nhà, bây giờ đã mặc quần áo tử tế. Mặc dù vừa rồi không xuất hiện nhưng hắn đã nghe thấy tất cả những gì xảy ra trong sân. Bản lãnh của hắn quá tầm thường nên hắn không thể đánh không lại Lý Ngốc Tử. Vốn dĩ chỉ nghĩ thoát thân từ cửa sổ sau, nhưng chung quy là thương tiếc huynh đệ Chu gia cho nên mới lấy hết dũng khí, đạp của phòng đi ra.
Bây giờ cũng là lúc phô trương thanh thế, ánh mắt của hắn lạnh lùng nhìn lướt qua, nói: “Mù mắt chó của các ngươi, cũng dám động thủ trên đầu thái tuế, cả đám đều không muốn sống sao?”
Lý Ngốc Tử thấy hắn uy phong lẫm liệt, nhất thời cũng không gấp gáp động thủ, nói: “Ngươi từ đây tới đây, cìn chưa thỉnh giáo?”
Hòa Thân chắp tay sau lưng, lạnh lùng nói: “Bằng ngươi cũng xứng hỏi tên ta sao?”
Hòa Thân chắp tay đứng ở trước cửa, mắt lạnh lẽo như kiếm, quả nhiên là oai phong lẫm liệt không thể mạo phạm.
Nhưng hắn là người trong nhà biết chuyện nhà mình, mặc dù hắn không phải thư sinh yếu đuối tay trói gà không chặt, nhưng hực lực cũng có hạn.
Nhìn một đám Lý Ngốc Tử ở trước mặt, quần áo tả tơi, xanh xao vàng vọt, trong tay cầm các loại binh khí cổ quái. Cái nghề sơn tặc này, bọn hắn chính là nhóm không được chào đón nhất. Thiên hạ rộng lớn, có rất nhiều người vào rừng làm cướp chiếm núi làm vua. Nhưng cũng không phải mỗi nhà sơn tặc đều có thể giống như Trình Đại Lôi, tập hợp được nhân mã, liền có thể chi phối thiên hạ đại thế.
Nếu là ngày trước, dạng sơn tặc này căn bản vốn không đáng giá để vào mắt, nhưng lúc này không giống trước đây, Hòa Thân hai tay trống trơn, thân vô trường vật, làm sao có thể vượt qua tình huống trước mắt này.
Lý Ngốc Tử suýt nữa bị Hòa Thân hù dọa, người không sợ chết là chuyện thường, nhưng người không sợ chết lại càng kiêu ngạo như vậy cũng rất hiếm thấy.
“Các huynh đệ, động thủ cho ta, làm thịt hắn.” Lý Ngốc Tử hét lớn một tiếng, liền muốn động thủ.
“Chậm.” Hòa Thân cấp bách rống lên một tiếng.
Lý Ngốc Tử dừng động tác, đoán không được ý của đối phương, gã cũng không dám mạo muội động thủ.
“Ngươi dám ra tay với ta, có biết ta là ai không?”
Lý Ngốc Tử tức giận, vừa rồi ta không phải đã hỏi ngươi hay sao, thế nhưng là ngươi không chịu nói ra.
Hòa Thân chỉ nói một vài câu với Lý Ngốc Tử nhưng lại khiến trong lòng đối phương cả kinh. Nghe cách hắn nói chuyện, lại nhìn bộ dáng trắng nõn, tuấn tú của hắn, thật sự không nghĩ tới lại là người chung nghề.
“Xin hỏi hảo hán đến từ đâu?”
Thấy tình hình lúc này đã ổn định, Hòa Thân cũng nhẹ nhàng thở ra. Hắn nói: “Nói ra lại sợ dọa ngươi bể mật.”
“Ta cũng không nhát gan như vậy.”
“Đã vào rừng làm cướp, thì nhất định ngươi đã nghe được tên của đại nhân vật này.”
Lý Ngốc Tử nhíu mày, chẳng lẽ là từ Dương sơn, gã muốn nghe một câu trả lời rõ ràng để tránh chuyện trêu chọc không đúng người.
“Đi về phía nam 100 dặm, có tòa Dương sơn, trong núi có Hạ lão đại với gần 300 thủ hạ.”
Hòa Thân lắc đầu: “Quá nhỏ.”
“Cái này còn nhỏ...... vậy phía bắc có tòa Thạch Lĩnh, trên núi có hơn ngàn huynh đệ.”
“Quá nhỏ.” Hòa Thân lần nữa lắc đầu.
“Hướng về đông......”
Hòa Thân mở miệng ngắt lời gã: “Ngươi chỉ nhắc đến ba mặt đông nam, nhưng tại sao lại không đề cập đến phía tây.”
“Phía tây......” Lý Ngốc Tử một mặt hoang mang: “Phía tây hình như không có sơn tặc gì.”
“Cẩn thận suy nghĩ lại một chút, thật sự không có sao?”
“Hướng tây không xa, chính là Lương Châu giới, nơi đó thật sự không có sơn tặc, đó là địa bàn của Lương Châu vương......”
Nói đến đây trong lòng Lý Ngốc Tử lộp bộp một tiếng, giương mắt nhìn về phía Hòa Thân.
Hòa Thân gật đầu một cái.
Vẻ mặt của Lý Ngốc Tử lập tức thay đổi, nếu như là người của Lương Châu thì thật sự không thể trêu chọc nổi.