Chương 1151: Lừa Gạt Huynh Đệ Chu Gia
“Nếu các hạ là người của Lương Châu thì tại sao lại tới chỗ này?” Lý Ngốc Tử bây giờ vẫn là nửa tin nửa ngờ.
“Mọi thứ đều phải nói với ngươi sao?” Hòa Thân hừ lạnh, sau đó thở dài: “Ta có chuyện quan trọng, không tiện nói kỹ.”
“Quả nhiên là người của Trình đại vương, là tại hạ thất lễ. Còn xin tiên sinh dời bước đến sơn trại của ta, để cho ta bày tỏ hữu nghị của chủ nhà.”
Hòa Thân hơi dừng lại rồi nói: “Vậy cũng tốt, đợi ta đi thu dọn đồ đạc.”
Nói xong, liền gật gật đầu với huynh đệ Chu gia: “Các ngươi cũng theo ta đi vào.”
Huynh đệ Chu gia quả nhiên là gặp tai bay vạ gió, không lý do trêu chọc một đám sơn tặc, huyên náo cửa nát nhà tan. Hơn nữa càng không nghĩ tới, vị Hòa Thân này lại là một sơn tặc.
Bây giờ cũng là bó tay hết cách, liền đi theo Hòa Thân vào trong nhà, nghe hắn phân phó cài cửa lại.
Cửa chính vừa đóng, Hòa Thân liền đẩy cửa sau ra, hạ giọng nói: “Đi mau”.
Huynh đệ Chu gia ngẩn người, mới vừa rồi Hòa Thân miệng lưỡi lưu loát, uy phong lẫm liệt, thế nhưng vừa vào nhạ liền lộ ra bộ dáng nhát gan như vậy.
Hòa Thân không rảnh để ý đến phản ứng của bọn họ, quan trọng là mình phải chạy trước. Hắn nhảy ra khỏi cửa sổ, huynh đệ Chu gia liếc nhìn nhau, sau đó cũng theo Hòa Thân nhảy ra ngoài. Ba người liều mạng chạy về hướng xa.
Lý Ngốc Tử thật sự không có ý niệm buông tha Hòa Thân, mặc kệ hắn có phải người Lương Châu hay không…. Nếu là giả giết cũng không có gì, nếu là thật......Người Cáp Mô trại có thù tất báo, cho nên không thể để tin tức rò rỉ ra ngoài.
“Đại ca, người trong phòng hình như chạy rồi.” Thủ hạ nói.
Lý Ngốc Tử một cước đá cửa phòng ra, bên trong đã là người không, phòng trống. Lý Ngốc Tử lập tức tức giận đến tam thi thần bạo khiêu, ngũ linh hào khí đằng không, gã vung tay lên nói: “Mau đuổi theo.”
Hòa Thân cầm đầu, dẫn theo huynh đệ Chu gia trốn về phía trước. Hòa Thân không có nhiều khí lực cho nên chạy một hồi liền thở hồng hộc. Lúc đầu là hắn dẫn theo huynh đệ Chu gia, về sau là huynh đệ Chu gia kéo lấy hắn.
Ba người chạy trốn vào một khu rừng táo, mệt đến muốn ngất. Hòa Thân đỡ ngực, nói: “Đuổi......có đuổi theo không?”
Chu Thất quay đầu lại, nói: “Hình như không có.”
“Tại sao lại không có, chẳng lẽ bọn hắn lạc đường.” Hòa Thân lắp bắp nói.
Lại nói Lý Ngốc Tử dẫn người một đường đuổi tới, gã cưỡi ngựa, bọn thủ hạ thì chạy trên mắt đất.
Phía trước đột nhiên xuất hiện hai người, thân cao bảy thước, lưng hùm vai gấu. Người bên trái cầm một thanh đoản mâu, mắt thấy Lý Ngốc Tử cưỡi ngựa chạy tới, đoản mâu liền rời khỏi tay.
Phi mâu trực tiếp lấy tính mạng của Lý Ngốc Tử, hai người sải bước đi tới, va vào giữa đám người.
Hai người cũng không lên tiếng, ra tay rất gọn gàng. Bọn phỉ tặc Lý Ngốc Tử này gần như vừa chạm mặt liền bị đánh tan, có người bị dọa chạy trốn ra bên ngoài, nhưng cùng bị đuổi giết.
Trong chốc lát, bảy tám tên phỉ tặc đều vứt xác ở chỗ này.
Hai người đột nhiên xuất hiện này cũng không nói gì mà chỉ lấy vũ khí chà chà trên quần áo của đám phỉ tặc, sau đó nhanh chóng rút lui, biến mất ngay trong màn đêm.
Lúc này, Hòa Thân thở muốn đứt hơi, huynh đệ Chu gia cũng mệt mỏi quá sức, ba người không phải là không muốn trốn, mà là thật sự trốn không nổi.
Chu Thất hỏi: “Ngươi không phải là người của Cáp Mô trại à, tại sao còn phải chạy trốn?”
Tiếng xấu của Cáp Mô trại Trình Đại Lôi, ngay cả dạng người như Chu Thất cũng đã từng nghe nói qua.
Hòa Thân xua tay: “Cáp Mô trại cũng có mấy người không thể đánh nhau.”
Hắn ngước mắt nhìn hai người, nói: “Hai người các ngươi sau này định làm như thế nào?”
Một câu này chọc trúng chỗ phiền lòng của Chu lão đại, chuyện hôm nay chính là vũ nhục lớn nhất đối với bất kỳ nam nhân nào. Hắn xanh mặt, không nói một lời, hận không thể đập đầu chết ngay tại chỗ.
“Đại trượng phu khó tránh khỏi vợ không đức hạnh, nhìn hai ngươi đều có một thân bản sự, cũng đến lúc nên làm chút đại sự, sau này lo gì không có nữ nhân.”
“Làm đại sự gì?” Chu lão đại hỏi.
“Thiên hạ rộng lớn, là thời cơ để anh hùng xuất thế, chúng ta nên chọn một minh chủ, phụ tá hắn đánh xuống giang sơn, sau này được phong vương bái tướng, đây mới là chuyện nam nhân nên làm.” Hòa Thân nói rõ từng chữ.
“Nhìn ngươi bị đuổi giống như một con thỏ, vậy còn muốn nghĩ làm đại sự?” Chu Thất hừ lạnh một tiếng.
“Đợi thêm 2 năm a.” Hòa Thân dựa vào đại thụ: “Đợi thêm 2 năm, các ngươi liền biết ta là người như thế nào, muốn làm chuyện gì.”
Lý Ngốc Tử cho tới bây giờ cũng không đuổi theo, điều này làm cho Hòa Thân có chút nghi ngờ. Bất quá hắn cũng không có dũng khí trở về để xem xét tình hình cụ thể.
Dù cho túc trí đa mưu, lão gian cự hoạt, nhưng không bột đố gột nên hồ. Đoạn đường này đi về phía đông, còn không biết sẽ đụng phải bao nhiêu hung hiểm, dựa vào một người không thể ứng phó được. Cho nên, Hòa Thân muốn thu huynh đệ Chu gia về dưới trướng. Dọc theo đường đi trải giường chiếu xếp chăn, bưng trà rót nước cũng có người phục thị.
Chu lão đại còn tính là người thành thật, gặp chuyện như vậy, trong lòng nhất thời không thể nhìn xa, hắn đứng ở bên cạnh, mặt mũi đen thui, không nói một lời. Chu Thất thì thông minh hơn, ngay từ lúc bắt đã dùng ánh mắt nghi ngờ mà nhìn chằm chằm mình.
“Ngươi đến tột cùng là ai, dựa vào cái gì mà chỉ đường cho huynh đệ ta?”
Hòa Thân không trả lời mà hỏi lại: “Các ngươi còn nghĩ trở về Chu Điền Trang sao?”
Hai huynh đệ liếc nhìn nhau, ai ai cũng khó xử. Hôm nay Chu gia gặp đại nạn này, người cùng thôn chỉ dám đi báo tin chứ không ai dám ra mặt giúp đỡ.
Coi như không đề cập tới chuyện này, Chu gia phát sinh chuyện như thế, huynh đệ hai người cũng không thể ngóc đầu mà sống ở trong thôn.
Hòa Thân nhìn một màn này, động thủ hắn không được, phỏng đoán nhân tâm thì hắn lại là cao thủ. Thấy bộ dáng của hai người, trong lòng của hắn đã có bảy tám phần chắc chắn.
“Mỗi con đường đều có mưu cầu khác nhau, nếu như các ngươi nguyện cả một đời làm thợ săn nông dân trồng dưa, chúng ta xin từ biệt, ngày sau sợ cũng không thể gặp lại. Nếu ngươi còn có chút huyết tính nam nhi thì theo ta đi về phía đông, ngày sau nhất định có cơ hội ra mặt.”
Huynh đệ hai người đã có chút động tâm, nhưng cố thổ khó rời, để cho bọn hắn bỏ qua chỗ ở đời đời kiếp kiếp, cũng là không dễ.
“Ngươi không phải người Lương Châu sao, tại sao lại muốn đi về phía đông?” Chu Thất hỏi.