Chương 1152: Dương Châu Phồn Hoa
Không thể không nói, ấn tượng đầu tiên là khắc sâu nhất. Chu Thất mới gặp Hòa Thân, đã thấy hắn bụng đói ăn quàng mà trộm dựa, ấn tượng như vậy thật sự khó có thể hình dung ra đây là một đại nhân vật có mặt mũi.
Hòa Thân nhất thời nghẹn lời, hắn cũng không thể nói mình đã phân rõ giới hạn với Lương Châu, nếu nói thì về sao khó mà mượn uy danh của Trình Đại Lôi.
Bất quá hắn phản ứng rất nhanh, lập tức liền lên tinh thần, không để cho huynh đệ Chu gia thấy bất cứ điều gì.
“Ta có chuyện quan trọng cần phải làm, không thể nói cho các ngươi biết nguyên nhân cụ thể.” Hắn chỉnh lại quần áo rồi đứng lên: “Nói thật, ta là tổng quản Hòa Thân dưới trướng Lương Châu Trình đại vương. Có tin ta hay không thì cũng tùy các ngươi, mà muốn đi theo ta cũng là tùy các ngươi.”
Hòa Thân mở miệng nói, thái độ lộ ra vẻ hiên ngang. Huynh đệ Chu gia liếc mắt nhìn nhau, Chu Thất nói: “Đại nhân, để cho chúng ta thương lượng một chút.”
“Được, ta cho các ngươi thời gian một nén nhan, nghĩ kỹ thì chúng ta lên đươnhg.”
Nói xong, Hòa Thân đi ra khỏi rừng táo. Bây giờ trời đã sắp sáng, phương đông lộ ra ánh sáng màu bạc. Hắn nhìn về phía Chu Điền Trang, trong lòng vẫn nghĩ mãi mà không rõ Lý Ngốc Tử tại sao lại không đuổi tới.
Thật chẳng lẽ là lạc đường.
Từ nơi sâu xa, tựa hồ cảm thấy có ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm. Hòa Thân gãi đầu một cái, vẫn là nghĩ mãi mà không rõ.
Không lâu sau, huynh đệ Chu gia đi ra khỏi khu rừng, nhìn bộ dáng đã thương lượng xong kế sách.
Hòa Thân xoay người, ánh mắt tràn đầy vẻ mong chờ.
Thái độ của hai người đều có chút lúng túng, Chu Điền Trang là không tiếp tục ở được nữa, nhưng nếu đi theo Hòa Thân thì liệu thứ gì đang chờ đợi mình phía trước.
“Huynh đệ chúng ta ngày sau xin đi theo Hòa đại nhân, Hòa đại nhân kêu chúng ta đi hướng đông, chúng ta không dám về hướng tây.”
Hòa Thân cũng không có phản ứng quá lớn, hắn vẫy tay: “Đi.”
Tiếp tục đi về phía nam, không bao lâu chính là giao giới Dương Châu. Đương nhiên, bây giờ Dương Châu là do Lý Tinh thống trị, gã lập triều đình Đại Vũ, giằng co với Nhung tộc.
Dân cư dần dần dầy đặc, cũng càng ngày càng phồn hoa. Đất Giang Nam rất ít khi bị chiến hỏa, như vậy mọi người cũng có khả năng an cư lạc nghiệp. Hòa Thân đến từ Lương Châu nghèo nàn cho nên cũng không nghĩ thiên hạ còn có chỗ phồn hoa như vậy.
Trên người Hòa Thân có chút bạc, hắn liền mua một bộ quần áo mới, cũng mua hai huynh đệ Chu gua, sau đó đi tới tiệm rèn để đặt mua binh khí cho hai người.
Chu lão đại sử dụng hai chiếc rìu đốn củi có lưỡi mở, Chu Thất dùng một thanh xiên thép ba cạnh, sau khi trang bị xong thì cũng có chút uy phong lẫm liệt.
Huynh đệ Chu gia có xuất thân nghèo khó, chưa chưa từng thấy qua cảnh đời gì. Từ nhỏ đến lớn, giày cũng chưa đổi được mấy đôi. Nhưng khi đứng bên cạnh Hòa Thân, bọn họ mới bắt đầu chậm chậm thích ứng.
“Lão gia, bước kế tiếp chúng ta nên đi về đâu?” Chu Thất hỏi.
“Gấp làm gì, tương lai các ngươi sẽ có vinh hoa phú quý, bây giờ còn hỏi bậy cái gì.”
Hòa Thân quát lớn một tiếng, giả vờ dáng vẻ nổi giận đùng đùng, kỳ thực trong lòng cũng không có chủ ý. Hắn một đường đi về phía đông, dự định nhờ vả Lý Hành Tai. Cho dù như thế nào thì Lý Hành Tai cũng sẽ thu lưu mình. Mà bây giờ hắn đang đứng trên địa bàn của Ký Tinh, sở dĩ Hòa Thân bỏ gần tìm xa, là bởi vì trong mắt hắn, Lý Tinh thực sự không xứng làm người tranh giành thiên hạ.
Đây đều là thứ yếu mà vấn đề mấu chốt nhất chính là: Trên người hắn không có bạc.
Lúc rời Lương Châu, hắn có mang theo chút bạc nhưng đến bây giờ cũng đã xài gần hết. Hòa Thân không chịu được khổ cực, nếu nhẫn cơ chịu đói ở nơi hoang vu cũng không sao, nhưng hiện tại đã đến nhân gian này mà hắn vẫn phải chịu khổ.
Khẩn yếu nhất là tìm bạc để tiêu xài.
Nếu hắn là Trình Đại Lôi thì ban đêm sẽ tìm một nhà giàu có trong vùng, trộm chút bạc cũng đủ tiêu xài. Nhưng Hòa Thân nào có bản lĩnh như Trình Đại Lôi, mà hai huynh đệ Chu gia cũng không biết làm tặc.
Sớm biết như vậy mình nên mang theo nhiều bảo vật ở Lương Châu, cần gì phải tính toán rạch ròi như thế với Trình Đại Lôi.
Hắn dẫn hai huynh đệ Chu gia đi dạo trên đươnhg, quán trà tửu quán và đến những nơi đông đúc nhất, đi qua một ngày giày vò, đáy lòng của hắn đã có chủ ý.
Nơi đây là Dương Châu Nam Khang Thành, thành chủ tên là Chúc Sơn Hải, yêu nhất là luyện đan tu tiên. Đây cũng là tập tục của một vùng Giang Nam, đất đai trù phú, không có binh lính mã, những người giàu có và quý tộc thường sẵn sàng trau dồi lối sống trường sinh và thiền định.
Sau khi nghỉ ngơi trong tửu lầu tối nay, huynh đệ Chu gia đã chìm vào giấc ngủ say, còn Hòa Thân thì xem lại kế hoạch trong đầu, chỉ sau khi xác nhận rằng mọi thứ an toàn, hắn mới cảm thấy nhẹ nhõm.
Đánh thức huynh đệ Chu gia, hai người mở mắt ra đều có chút mơ hồ: “Lão gia, làm cái gì?”
“Mặc quần áo tử tế, cầm binh khí lên, theo ta đi làm chút chuyện.”
Hai người mơ mơ hồ hồ, theo Hòa Thân ra khỏi tửu lâu, nhưng vẫn không biết Hòa Thân muốn làm gì.
Hòa Thân nghĩ nghĩ, ý tưởng nảy ra không khác gì ra ngoài trộm cướp. Nếu cho hắn thời gian, hắn có thể lên một kế hoạch lớn hơn để lấy nhiều vàng bạc và nghênh ngang rời đi.
Thế nhưng Hòa Thân không muốn lãng phí quá nhiều thời gian ở Nam Khang Thành.
Thành chủ của Nam Khang Thành là người mộ đạo, trong thành có tòa đạo quán hưng vượng nhất, mà mục tiêu của tối nay chính là thắp hương cúng bái thần linh Linh Hư quan.
Linh Hư Quan chiếm diện tích cực lớn, ban ngày Hòa Thân đã nghe ngóng vị trí cụ thể. Mà nơi này kỳ thật rất dễ tìm ra, nhìn một lượt quanh Khang Nhất thành, ngoại trừ phủ thành chủ, thì đây chính là nơi có kiến trúc xa hoa nhất.
Không lâu sau, ba người đã đứng trước Linh Hư Quan. Hòa Thân dùng nhánh cây vẽ một bức sơ đồ trên mặt đất, nói: “Tính ra, tiền bạc đều ở trong phòng của quan chủ, Chu lão đại, ngươi phòng hỏa ở phía bắc, dụ người qua đó, Chu Thất ngươi tay chân lưu loát, lén trong đó lấy ngân lượng ra."