Chương 1159: Tìm Minh Chủ Mới 4
Sở Vân Sinh sờ soạng lần mò nhiều năm như vậy, sao có thể không hiểu đạo lý đạo lí đối nhân xử thế. Nhưng lần này y đi quá vội cho nên không có chuẩn bị nhiều ngân lượng. Mà Vương Đại Trùng rõ ràng là công phu sư tử ngoạm, không hung hăng cắn một cái, thì tuyệt không thể bỏ qua.
Y thở dài, ôm quyền nói: “Tại hạ từ Đông Hải tới, gặp mặt là hi vọng xa vời, vô luận như thế nào cũng phải nói với Hòa tiên sinh một câu, nói là Đông Hải có người tới. Chúng ta đợi tiên sinh đáp ứng xong thì sẽ lập tức rời đi.”
Nghe nói như thế, Vương Đại Trùng ngẩn người. Nếu như không bỏ ra nổi bạc thì gã đã sớm đuổi đi. Mấy trăm lượng bạc đều không lấy ra được, nhất định chỉ là thế lực nhỏ, không đáng để Hòa Thân gặp mặt.
Nhưng Vương Đại Trùng làm thổ phỉ ở đây, cho nên sao có thể không nghe được tên tuổi của Đông Hải Lý Hành Tai. Ngoài trừ Giang Nam Lý Tinh thì nơi này vẫn còn một chư hầu cường đại khác. Hơn nữa, trước đó Hòa Thân đã phân phó, nếu là người của Đông Hải tới thì phải lập tức mời bọn họ lên núi.
Lời của Hòa Thân, Vương Đại Trùng không dám chống lại. Gã hơi sững một chút sau lập tức ha ha: “Đây đúng là lũ lụt vọt lên miếu Long Vương, người một nhà không nhận người một nhà. Vừa rồi huynh đệ ta chỉ nói đùa với hai vị, mong hai vị cũng đừng để vào trong lòng, thỉnh, mau mau cho mời.”
Tốc độ trở mặt của Vương Đại Trùng rất nhanh, thật đúng là khiến Sở Vân Sinh không thể tưởng tượng nổi. Mà điều hai người không thể hiểu nhất, chính là tại sao Vương Đại Trùng lại trở mặt?
Hai người theo Vương Đại Trùng lên núi. Hòa Thân vừa biết có người của Đông Hải tới thì lập tức lên tinh thần, ngay cả rửa mặt cũng không làm.
Đợi rất lâu, cuối cùng cũng đợi được.
Hai mặt gặp nhau ở phòng khách, Sở Vân Sinh chưa từng gặp Hòa Thân, cho nên bây giờ cũng đang lặng lẽ đáng giá đối phương.
Hòa Thân nhìn Sở Vân Sinh, lại nhìn Từ Vấn Thiên….Hai người này, hắn đều không biết: “Là Tiêu Dao Vương phái hai vị tới sao?”
“Tại hạ Sở Vân Sinh, hiện tại đang làm quân sư dưới trướng bệ hạ. Lần này phụng mệnh bệ hạ, cố ý tới mới Hòa tiên sinh xuống núi.”
Hòa Thân giật mình, bây giờ Lý Hành Tai đã đăng cơ xưng đế, không còn có thể tùy tiện như trước đây. Nhưng sau đó, hắn liền thay đổi suy nghĩ, Sở Vân Sinh là đang âm thầm cảnh cáo mình. Tuổi còn nhỏ nhưng cũng rất kiêu ngạo nha.
Tâm nhiệt tình của Hòa Thân liền lạnh đi mấy phần, hắn nói: “Tại hạ tài sơ học thiển, sợ là đến Đông Hải cũng không thể làm được đại sự gì.”
“Bệ hạ mười phần coi trọng tài năng của tiên sinh, cho nên mới phái hai người chúng ta đến đây. Chỉ là không biết tại sao Hòa tiên sinh lại rời khỏi Trình đương gia, không muốn làm việc cho Lương Châu?”
Hòa Thân ngẩng đầu nhìn về phía Sở Vân Sinh, chậm rãi nói: “Con đường khác nhau, nguyên do trong đó, tha thứ tại hạ không muốn nói rõ.”
“Xin lỗi, là tại hạ mạo muội.”
Sở Vân Sinh nói một câu, ánh mắt như có điều suy nghĩ. Lý Hành Tai phái hai người tới, kỳ thực cũng chưa chắc nói nhất định phải mời Hòa Thân đến Đông Hải, mục đích chủ yếu là thăm dò ý của đối phương.
Mà lúc lên núi, Sở Vân Sinh bị Vương Đại Trùng chế nhạo một trận, nên trong lòng đã có mấy phần không thoải mái. Khó tránh khỏi suy nghĩ, người này đến đến tột cùng có bản lĩnh như thế nào, ta thật sự rất muốn kiểm tra hắn.
Y cười cười nói: “Trước khi đến, bệ hạ đã nói dù làm gì cũng phải mời Hòa tiên sinh rời núi. Mà ta cũng rất muốn thỉnh giáo tiên sinh, không biết Hòa tiên sinh có cách nhìn như thế nào về tình hình hiện tại của đế quốc?”
Trong lòng của Hòa Thân khẽ động, đây là muốn kiểm tra ta. Nghĩ như vậy, trong lòng liền bốc lên một ngọn lửa vô danh, hắn thầm nghĩ: Ngươi có thân phận gì, có tư cách gì kiểm tra ta.
Hắn nén giận, mặt tươi cười nói: “Tại hạ tài sơ học thiển, không biết chuyện thiên hạ, cho nên muốn nghe các hạ chỉ điểm?”
Sở Vân Sinh dĩ nhiên có hiểu biết rộng, y hắng giọng nói: “Kẻ địch chủ yếu của đế quốc là Nhung tộc, cho nên chuyện cần làm trước mắt là liên hợp các lộ chư hầu, cùng đánh lui Nhung Tộc.”
“Nhưng Nhung tộc rất mạnh?”
“Mặc dù Nhung tộc mạnh, nhưng đế quốc cũng không phải là không có anh hùng. Giang Nam Lý Tinh, chư vương bắc địa, còn có Lương Châu Trình đương gia, chỉ cần bọn hắn có thể tập hợp lại thì chuyện đánh tan Nhung tộc không phải việc khó.”
Hòa Thân mười phần khinh thường kế sách này. Như Sở Vân Sinh nói, quả thực có thể đẩy lui Nhung Tộc, Nhung Tộc tuy mạnh, nhưng không thể cầm cự lâu. Thế nhưng sau khi đánh tan Nhung Tộc, tất cả nhà chư hầu có thể tâm bình khí hòa ngồi xuống thương nghị chuyện kế tiếp sao. Vấn đề của đế quốc cũng không phải do Nhung Tộc mang tới, cũng sẽ không bởi vì sự rời đi của Nhung Tộc mà biến mất.
Trong lòng Hòa Thân không hề kỳ thị cách nhìn của Nhung Tộc, chỉ cần Nhung Tộc đánh vào đế quốc, đối phương đã được xem như một nhà thế lực. Giống như dưỡng cổ, điều cần giải quyết không phải là Nhung Tộc, mà là tất cả thế lực.
So sánh ra thì cách nhìn của Sở Vân Sinh quá sách vở.
Mặc dù đáy lòng khinh thường, nhưng mặt ngoài cũng không biểu lộ ra cái gì. Hắn vỗ tay, trong miệng thở dài: “Tuyệt vời, nếu theo tiên sinh nói, thiên hạ định rồi. Tại hạ vốn đã chán ghét chém chém giết giết, tiên sinh có tài cao như thế, tại hạ đi Đông Hải càng không có đất dụng võ. Cho nên, sợ là muốn phiền phức tiên sinh đến một chuyến tay không.”
Nói xong, hắn nâng chung trà lên, chậm rãi phun ra hai chữ: “Tiễn khách.”
Sở Vân Sinh thoáng sững lại sau đó cũng không thể làm gì mà đứng lên, nói: “Hòa tiên sinh, hẹn ngày tái kiến.”
Sau khi Sở Vân Sinh rời đi, Hòa Thân ngồi một mình ở đó, ngẩn người hồi lâu.
Có một số việc rời khỏi Lương Châu liền tốt. Thiên hạ tuy lớn, lại có rất nhiều thế lực, nhưng chân chính lại không có mấy người mà Hòa Thân để vào mắt. Hắn ngay từ đầu liền dự định đi nhờ vả Lý Hành Tai, với sự hiểu biết của Lý Hành Tai đối với mình thì sau khi gia nhập Đông Hải, hắn không lo một thân tài hoa không có đất dụng võ.
Nhưng vẫn có chút chuyện không giống với suy nghĩ của mình. Bây giờ Lý Hành Tai đã thành một phương thế lực, thủ hạ văn có Sở Vân Sinh, Tống Du Cừ, Võ có Thích Kế Quang, Mã Siêu, Từ Vấn Thiên. Nếu mình tới Đông Hải thì thật sự có thể đổi lấy tôn trọng như mong muốn hay không.
Mặc dù khi ở Cáp Mô trại, hắn không có bằng hữu nào nhưng cũng không có ai dám bất kính với hắn. Mình đi ra từ Lương Châu, tìm kiếm nơi đặt chân tiếp theo, mà nơi đó cũng không thể thua Lương Châu được.