Chương 1160: Tìm Minh Chủ Mới 5
Lần này Lý Hành Tai không tự mình tới, mà chỉ phái Sở Vân Sinh tới đây. Hơn nữa lời lẽ trong giọng nói của Sở Vân Sinh cũng không có nhiều tôn trọng đối với mình, như vậy xem ra, Lý Hành Tai cũng không quá coi trọng mình.
Đã như vậy, mình cần gì trèo non lội suối đi Đông Hải ăn không ngồi chờ.
Tuy nhiên, nếu không đi Đông Hải thì minh còn có thể đi đến nơi nào đây? Cũng không thể dính một thân bụi đất rồi trở về Lương Châu được.
“Hòa tiên sinh, Hòa tiên sinh…”
Đúng lúc Hoà Thân có trăm mối lo, thì Quỷ Đầu Giao vội vàng chạy tới, mặt có vẻ hốt hoảng.
Hòa Thân bừng tỉnh lấy lại tinh thần, lắc đầu, hỏi: “Vội cái gì, xảy ra chuyện gì?”
“Tới, tới......” Quỷ Đầu Giao lắp bắp nói.
Hòa Thân nhíu mày, nói: “Ai tới?”
Trước cổng chính là trại Cá Sấu, có mười chiếc thuyền lời đang neo đậu, binh sĩ cầm thương mặc giáp đi xuống khỏi thuyền, đứng ở bên con đường.
Lúc này, Lý Tinh mới chậm rãi từ trên thuyền xuống, đi theo phía sau là một đội thân vệ.
Hòa Thân ở trên núi nhìn thấy một màn này, liền hít vào một ngụm khí lạnh. Nghìn tính vạn tính, lại là không có tính tới Lý Tinh sẽ đích thân xuất hiện ở chỗ này.
Trước cổng chính trại Cá Sấu, Lý Tinh nói với thân vệ ở sau lưng: “Các ngươi đợi ở đây, chờ ta xuống núi.”
“Bệ hạ.” Hồng lộ ra vẻ khẩn trương: “Nghĩ lại a.”
Thiên kim chi tử tọa bất thùy đường (Không thể tùy tiện đi vào nơi nguy hiểm), huống chi Lý Tinh bây giờ đã là vua của một nước. Một mình lên núi sợ sẽ gặp phải thích khách, mà một người như Lý Tinh đã liên quan đến sự tồn vong của đất nước.
Lý Tinh cười khoát khoát tay: “Chớ lo, trẫm cũng không phải hạng người tay không tấc sắt. Hồng tiên sinh cùng ta lên núi, xem ai có thể uy hiếp được an toàn của trẫm.”
Hồng cũng không phải bạch diện thư sinh tay trói gà không chặt, trước sau hai vị sư phụ, đều tính là cao nhân thế ngoại. Mặc dù sau khi gia nhập vào Giang Nam, không có cơ hội tự mình động thủ, nhưng một mình Hồng đủ bù đắp được một đội thân vệ.
Hai người một trước một sau, dọc theo thềm đá trên núi. Núi trại Cá Sấu không cao, đi vài bước liền có thể nhìn thấy đỉnh núi.
Hòa Thân nhìn thấy một màn này, không thể làm gì mà thở dài, sau đó vén áo choàng lên, bước nhanh về phía trước.
Lý Tinh đã bày ra thái độ như thế, nếu như mình lại không thức thời, vậy thì thật có chút cho thể diện mà không cần.
“Bệ hạ......”
Hai người gặp nhau ở lưng chừng núi, Hòa Thân quỳ gối xuống, Lý Tinh liền bước tới, nâng hai cánh tay của hắn.
“Hòa tiên sinh, không cần giữ lễ tiết. Nếu có được Hòa tiên sinh tương trợ, bản vương mới nên hành lễ với tiên sinh.”
Lý Tinh hơi hơi khom người.
“Nói quá lời, nói quá lời.”
Trước mặt Hòa Thân, Lý Tinh bày ra tư thái thấp.
Hòa Thân không biết nên nói cái gì cho phải, mời Lý Tinh lên núi. Để ông ta ngồi ở vị trí chủ tọa trong đại sảnh, còn mình thì ngồi bên dưới.
Lý Tinh dừng một chút, vừa mới mở miệng nói: “Sau khi rời khỏi Lương Châu, không biết Hòa tiên sinh đã có tính toán gì chưa. Trại Cá Sấu là nơi giang hồ thảo mãng không hợp để tiên sinh ở lâu.”
Hòa Thân thở dài, nói: “Người sáng mắt trước mặt không nói tiếng lóng, thực không dám giấu giếm, tại hạ sau khi rời khỏi Lương Châu, đã không muốn làm chuyện chém chém giết giết. Chỉ đơn giản tùy tiện đi xem đây đó, du sơn ngoạn thủy, tìm chốn bình yên.”
Đáy lòng Lý Tinh có chút khinh thường, lời này của Hòa Thân vẫn là không muốn phụ tá mình. Bất quá, tại sao hắn lại không chịu đáp ứng, Lý Tinh nghĩ mãi mà không rõ.
Hiện tại, ông ta muốn người có người, muốn địa bàn có địa bàn, nếu có thể làm việc bên cạnh mình thì cũng không tính là bội nhọ hắn.
“Lời này của tiên sinh sai rồi, sự tồn vong của quốc gia là trách nhiệm của mọi người, nếu tiên sinh có bản lĩnh thì sao có thể chỉ cầu bình an cho một người mà không quan tâm để bách tính thiên hạ.”
“Tại hạ tài sơ học thiển, sợ không giúp được gì cho bệ hạ.”
“Ai......” Lý Tinh nói: “Thiên hạ này không ai là không biết bản sự của Hòa tiên sinh, Trình đương gia có thể gây dựng được cơ nghiệp tại Lương Châu, chắc chắn không thể thiếu tiên sinh phụ tá. Bản vương lần này tới, chính là đặc biệt mời Hòa tiên sinh xuống núi.”
Hòa Thân có chút do dự, sở dĩ một mực không có lựa chọn Lý Tinh, là do cảm thấy Lý Tinh không có tài trị nước.
Nhưng hôm nay Lý Tinh đã cho mình đủ mặt mũi. So sánh với Lý Hành Tai lạnh nhạt, thì Lý Tinh càng coi trọng mình hơn. Không chỉ có tự mình xuất hiện ở chỗ này, hơn nữa còn bày ra tư thái đủ thấp.
Người không thể không biết điều, cũng không thể cho thể diện mà không cần.
Hòa Thân nghĩ nghĩ, đáy lòng đã có quyết đoán. Thôi thôi thôi, sự do người làm, Lý Tinh bây giờ binh cường mã tráng, nếu có mình phụ tá thì chưa hẳn không thể tranh bá thiên hạ.
Nghĩ đến đây, Hòa Thân vươn người đứng dậy, quỳ gối xuống trước mặt Lý Tinh.
“Thuộc hạ nguyện vì bệ hạ làm việc, cúc cung tận tụy chết mới dừng.”
Lý Tinh vội vàng đỡ Hòa Thân dậy, vuốt râu cười nói: “Tốt tốt tốt, có Hòa tiên sinh phụ tá, ta giốnh như hổ thêm cánh. Ta cam đoan với Hòa tiên sinh, tại Giang Nam này, tiên sinh có thể thoải mái thi triển tài năng của mình. Hòa tiên sinh không phụ Giang Nam, Giang Nam nhất định không phụ Hòa tiên sinh.”
Hòa Thân thi lễ với Lý Tinh, hai người quyết định quan hệ quân thần. Trong lòng Hòa Thân có chút im lặng, chính mình vốn là hướng về phía Đông Hải, nhưng cuối cùng lại gia nhập trận doanh của Lý Tinh.
Hòa Thân theo Lý Tinh đi tới thành Dương Châu, không chỉ là hắn, còn có đám người Quỷ Đầu Giao, Vương Đại Trùng ở trại Cá Sấu và huynh đệ Chu gia, toàn bộ đều đi vào thành Dương Châu.
Lý Tinh coi như đủ coi trọng Hòa Thân, tự mình chuẩn bị phủ đệ, bao quát tất cả phục vụ nha hoàn người hầu. Sau đó, lại cử hành yến hội long trọng, giới thiệu Hòa Thân với văn võ bá quan.
So với áp lực mà Trình Đại Lôi mang lại, thì Lý Tinh đã dành cho hắn sự tôn trọng đủ lớn. Hắn thế chỗ của Hồng ngay khi vừa đến Giang Nam, bây giờ hắn là quân sư đệ nhất dưới trường Lý Tinh.
Sự do dự ban đầu đã dần dần phai nhạt. Lý Tinh đối xử với hắn như vậy, hắn cũng không thể không có một điểm cảm kích. Bây giờ, hắn đã hạ quyết tâm, nguyện làm việc cho Lý Tinh.
Mà Lưu Phát Tài cùng Bạch Nguyên Phi sau khi nhìn thấy Hòa Thân gia nhập trận doanh của Giang Nam Lý Tinh thì bọn hắn cũng không làm được gì mà gấp gáp trở về Lương Châu, muốn đem tin tức này bẩm báo Trình Đại Lôi.