Chương 1164: Tam Phu Nhân Vào Cửa

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1164: Tam Phu Nhân Vào Cửa

Đang lúc Trình Đại Lôi mãi suy nghĩ thì đụng phải Thôi Bạch Ngọc. Lại nói, Thôi Bạch Ngọc cũng có một thân mỹ mạo, nhưng nếu so sánh với Dương Tiểu Muội thì cũng chỉ tính là hạng người qua loa.

Thôi Bạch Ngọc nhướng mày, hỏi: “Ngươi đứng đây thở ngắn thở dài làm gì?”

“Không có việc gì, không có việc gì.” Trình Đại Lôi đứng trước mặt Thôi Bạch Ngọc, cảm giác áp lực liền biến mất: “Đứng chung với người bình thường như ngươi, đúng là khiến ta tâm thần thanh thản a.”

Khuôn mặt Thôi Bạch Ngọc trong nháy mắt đen tới cực điểm, tức giận bất bình đeo lên hắc sa, cùng Tiểu Đao, Tiểu Nai rời đi.

Trình Đại Lôi sờ sờ đầu, không biết mình đã nói sai cái gì hay không.

Nhìn trái nhìn phải cũng không phải chuyện quá lớn, Trình Đại Lôi liền đi dạo một vòng trong thành, nói chuyện phiếm với đám người Lưu Bi, một hồi trời liền tối xuống.

Tối nay, Trình Đại Lôi nghỉ ngơi trong phòng Tô Anh, hai người đã là vợ chồng nhiều năm với nhau, cũng không đến mức có nhiều nồng tình mật ý như vậy. Nhưng tối hôm nay, Trình Đại Lôi lại có hứng thú, đùa giỡn Tô Anh đến mức nàng phải ai oán.

Sau xuân phong, Tô Anh nằm ở trong lồng ngực của Trình Đại Lôi, nói: “Không bằng để ta nói với Dương Tiểu Muội, kêu nàng về làm thiếp cho ngươi.”

Trong lòng Trình Đại Lôi giật mình, như thế nào, chẳng lẽ tâm tư nhỏ của mình đã bị nhìn thấu. Vừa rồi, trong đầu của mình đích thật có nghĩ đến dáng vẻ của Dương Tiểu Muội.

“Cái này không tốt lắm đâu, tuổi của nàng cũng còn nhỏ.”

“Không nhỏ, đã đến tuổi lập gia đình. Thật ra cũng không phải ý ta, là Dương Quốc Trung sai người nói với ta mấy lần. Dương Tiểu Muội thường xuyên chạy đến phủ thành chủ, tin đồn cũng không dễ nghe. Không bằng ngươi muốn thân thể của nàng, cũng miễn cho ngoại nhân nói này nói kia.”

Trình Đại Lôi vốn là do dự, ai ngờ tối nay Tô Anh nói ra mấy câu như vậy. Thịt tươi non ngon miệng đưa đến bên miệng, nếu không há miệng, sợ sẽ bị trời trách.

“Nàng ta đồng ý sao?”

“Sợ là cầu còn không được, huống hồ, huynh trưởng như cha, ca ca đã nguyện ý, chuyện này nàng ta cũng không thể từ chối.”

“Cầu còn không được?” Trình Đại Lôi sờ đầu một cái: “Ta có quý hiếm như vậy sao.”

Tô Anh đứng lên, nhìn chằm chằm ánh mắt Trình Đại Lôi, nói: “Mấu chốt là...... Ngươi có vui lòng hay không?”

Trình Đại Lôi giật mình, ngửi được sát khí nhàn nhạt. Hắn không biết nên nói như thế nào mới tốt, ôn hương nhuyễn ngọc đang ở trước mắt, mà mệnh căn tử còn nằm trong tay đối phương.

Trình Đại Lôi vốn còn do dự, nhưng khi có Tô Anh trợ giúp, hắn liền thuận nước đẩy thuyền.

Trình Đại Lôi ỡm ờ, xem như gật đầu một cái. Có Tô Anh từ trong tác hợp, rất nhanh liền quyết định chuyện này.

Tô Anh lựa chọn một ngày hoàng đạo, tu sửa một viện trong phủ thành chủ để làm nơi cư trú cho Dương Tiểu Muội. Cũng không thổi sáo đánh trống bái đường, lại nói Trình Đại Lôi đã có hai phu nhân, nhưng không có người nào được cưới hỏi đàng hoàng vào cửa.

Viện tử được thu thập xong, trên cửa ra vào treo đèn lồng đỏ chót. Đến tối, Trình Đại Lôi làm xong mấy chuyện vụn vặt liền giống như vô tình mà đi qua nơi này, hắn nhìn sang hai bên, thấy bốn bề yên lặng thì mới cất bước đi vào.

Trong nội viện đèn đuốc sáng trưng, cách cửa sổ liền có thể trông thấy một đoàn nến đỏ.

Trình Đại Lôi ngơ ngác nhìn chăm chú rất lâu, chuyện cho tới bây giờ vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng. Nử tử khuynh quốc khuynh thành hại nước hại dân, qua tối hôm nay sẽ trở thành người của mình?

Nhắc tới cũng làm cho người khó có thể tin. Nếu vẫn còn là tiểu sơn tặc ở núi Thanh Ngưu, sợ nghĩ cũng không dám nghĩ đến chuyện này. Dù sao sau lưng có mười vạn đại quân chống đỡ, mới có thể một lời định được phúc an, từng nghĩ đến cao không thể chạm, bây giờ lại dễ như trở bàn tay.

Chẳng thể trách các lộ chư hầu vắt hết óc, cũng quyết phải đi tranh đoạt chiếc ghế duy nhất trong thiên hạ.

Dụ hoặc chí cao vô thượng, thế gian lại có mấy người có thể cự tuyệt.

“Là đại đương gia sao?”

Trong phòng vang lên giọng nói nhẹ nhàng của Dương Tiểu Muội, Trình Đại Lôi chấn động trong lòng, dạo bước đi vào trong phòng.

Dương Tiểu Muội mặc một thân áo đỏ, nổi bật dưới ánh nến, lộ ra vẻ mỏng manh. Nghe thấy Trình Đại Lôi đi vào, nàng lặng lẽ ngẩng đầu dò xét rồi lại vội vàng cúi đầu xuống.

Trình Đại Lôi có chút câu nệ, Dương Tiểu Muội càng thêm không được tự nhiên. Tuy nàng có được mỹ mạo, nhưng sinh ra trong thời đại này, cũng là gả cho gà thì theo gà gả cho chó thì theo chó. Tô Anh có ý định thúc đẩy chuyện này, nàng tự nhiên không dám có nửa phần không vui. Thậm chí có thể nói đây là phúc khí từ trên trời giáng xuống.

Nàng chỉ lo lắng mình sẽ không làm được chuyện, không thể thuận theo ý Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi ho nhẹ một tiếng, khôi phục mấy phần khí thần. Cuối cùng là thiên quân vạn mã đều không hù sợ hắn, cho nên lúc này Trình Đại Lôi cũng không đến mức bị một nữ nhân hù sợ.

Trình Đại Lôi vừa cầm bầu rượu lên, Dương Tiểu Muội liền vội vàng tới, dọn xong hai ly đựng rượu. Trình Đại Lôi cũng không có biện pháp, thuận tay đem bầu rượu đưa cho nàng, mắt thấy rượu mát lạnh rót tràn đầy.

“Lương Châu gió lớn, không giống như Trung Nguyên, nàng có quen với nơi này không?”

Dương Tiểu Muội gật gật đầu, mở miệng nói: “Ta coi như có một nửa lớn lên tại Lương Châu, cũng không có gì quen hay không quen.”

“Nàng xem đây là nhà thi tốt, Lương Châu tuy lớn, lại không có nhiều quy củ. Tô Anh cùng Phiền Lê Hoa cũng là người dễ nói chuyện, sẽ không làm khó dễ ngươi.”

Dương Tiểu Muội yên lặng cúi thấp đầu: “Đại phu nhân cùng Nhị phu nhân đều rất tốt với ta.”

Trình Đại Lôi gật gật đầu, cầm lấy ly rượu trước mặt, ánh mắt nhìn về phía Dương Tiểu Muội.

“Uống rượu hợp cẩn, ngươi từ đây chính là Tam phu nhân của ta, bản đương gia hỏi ngươi, ngươi có sợ hay không?”

Bị Trình Đại Lôi nhìn chằm chằm, Dương Tiểu Muội chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, trong lòng run sợ. Không biết lấy dũng khí từ đâu, nàng cầm lấy ly rượu trước mặt, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

“Không sợ.”

Nói chung không uống quen rượu, liệt tửu đốt hầu, vừa phun ra hai chữ, liền ho kịch liệt.

Trình Đại Lôi cười cười, cũng đem rượu trong chén uống cạn, sau đó giang hai tay, đẩy ngã Dương Tiểu Muội ở trên giường êm ái. Nàng hô một tiếng, trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực, Trình Đại Lôi hất tay áo lên, thổi tắt nến, trong phòng chỉ một thoáng một màu đen kịt.