Chương 1165: Suýt Nữa Trầm Mê Vào Tửu Sắc
Dương Tiểu Muội vừa mới trổ mã, còn không biết chuyện giữa nam nữ. Mấy ngày trước, Tô Anh đã truyền thụ cho nàng một chút, chỉ vì sợ rằng bị hắn chê cười vào đêm động phòng. Đối mặt Trình Đại Lôi, Đối mặt Trình Đại Lôi phụ họa bằng một cách, dần dần đã có khuynh hướng trò giỏi hơn thầy.
Ngày hôm sau, nàng còn đi dâng trà cho Tô Anh cùng Phiền Lê Hoa, xem như vào cửa Trình gia.
Hơn một tháng trôi qua, thời gian vô cùng nhàn hạ, Trình Đại Lôi thường xuyên đến phòng Dương Tiểu Muội để vui đùa. Nữ nhân này quả nhiên có thân thể thiên kiều bá mị, khiến cho Trình Đại Lôi rất có bộ dáng của quân vương từ đây không tảo triều.
Thẳng đến một ngày, Trình Đại Lôi tự nhìn vào gương thì bỗng nhiên trong lòng giật mình. Chỉ thấy người trong gương hốc mắt thân hãm, trên mặt không có tinh thần, lại không duyên cớ già mấy tuổi.
Trình Đại Lôi sợ hết hồn, cả ngày trầm mê vui đùa, suýt nữa quên chính sự. Nếu cứ tiếp như thế, chính mình sợ sẽ không thể nhấc nổi quỷ mặt búa một trăm lẻ tám cân, chứ đứng nói lên trận giết địch.
Ôn nhu hương quả nhiên là mộ anh hùng, Trình Đại Lôi chỉ là kiêu hùng một phương, lại suýt nữa trầm mê ở trong đó. Nếu trở thành vua của một nước, xưng đế nam bắc thì có thể sẽ trở thành một hôn quân.
Trình Đại Lôi rửa mặt một phen, khôi phục mấy phần khí thần. Xem ra bản thân nên giảm số lần chung đụng với Dương Tiểu Muội, nữ nhân này thật đáng sợ.
Khi bước đến thư phòng, mấy người Thôi Bạch Ngọc đang xử lý công vụ. Vừa qua cửa, Thôi Bạch Ngọc ngẩng đầu mắt nhìn không chớp, Trình Đại Lôi lúc này mới chợt nhớ tới, chính mình cũng không biết đã bao lâu chưa ghé qua nơi này.
Hắn ho nhẹ một hồi, che giấu vẻ lúng túng trên mặt, sau đó ngồi xuống vị trí của mình, nói: “Gần đây có chuyện gì xảy ra hay không?”
Tiểu Đao đưa tới một chồng lớn tư liệu, đây là tình báo của thời gian gần đây, cùng với chuyện lớn nhỏ xảy ra trong cảnh nội Lương Châu.
Thôi Bạch Ngọc cùng Lưu Bi đều đã xử lý xong, Trình Đại Lôi chỉ nhìn qua một lần sau đó bắt đầu xem xét những tin tức gần đây nhất.
Nam bắc đại giang, đao binh nổi lên bốn phía, Dã Nguyên Hỏa vẫn duy trì bước tấn công. Giang Nam Lý Hành Tai cùng Lý Tinh thì đang giằng co với nhau.
Còn đang giằng co? Trình Đại Lôi nhíu mày, lấy Giang Nam cường đại, thì việc đánh xuống Đông Hải cũng sẽ không mất nhiều thời gian, nhưng tại sao đã một tháng trôi qua mà tình hình vẫn chưa có nhiều thay đổi.
“Lý Tinh gần đây đang làm cái gì? Hắn không có ý định cầm xuống Đông Hải sao?” Trình Đại Lôi hỏi.
Thôi Bạch Ngọc nói: “Song phương đánh qua mấy trận chiến, nhưng cũng không có khai chiến quy mô lớn. Đại quân của Lý Tinh chỉ đè lên biên giới rồi án binh bất động, không biết trong lòng bọn hắn đang nghĩ cái gì.”
Tình báo từ Giang Nam truyền về Lương Châu, cần thời gian nhất định. Lại thêm binh hoang mã loạn gần đây, cho nên tình báo truyền về càng thêm khó khăn.
Tin tức hiện tại mà Trình Đại Lôi bắt được, sợ đã là tin tức của mấy ngày trước.
“Theo ý ngươi, Lý Hành Tai còn phòng thủ được sao.”
“Khó khăn.” Trình Đại Lôi nghĩ nghĩ, chậm rãi phun ra hai chữ, sau đó lại lắc đầu, nói: “Tuy nhiên chiến trường thay đổi trong nháy mắt, có rất nhiều yếu tố quyết định đến thắng bại, cuối cùng ai thắng ai bại, bây giờ cũng không nói được.”
“Nhưng ít ra hiện tại Lý Hành Tai khả năng sẽ thua.”
Trình Đại Lôi không thể làm gì gật gật đầu.
“Nếu như hắn bại thì sao?”
Trình Đại Lôi suy nghĩ một chút nói: “Lý Tinh sẽ trở thành chủ nhân của Giang Nam, bắt đầu giằng co với Nhung Tộc. Nhung tộc không rành thủy chiến, mà sức chiến đầu của binh sĩ Dương Châu lại yếu, cuối cùng ai thắng ai bại cũng là chuyện khó nói.”
“Vậy chúng ta đình làm gì?”
“Chờ.”
Trình Đại Lôi thốt ra một chữ. Trên mặt chiếc lược, hắn đã sớm có chủ ý, mặc kệ ai nói cái gì, hắn cũng không dao động. Bây giờ thế cục không rõ, không phải thời cơ để Lương Châu xuất thủ. Đến cuối cùng, một khi xuất thủ thì nhất định phải thắng cuộc.
Chỉ bất quá, giằng co một tháng thời gian, tình hình chiến đấu ở Giang Nam còn chưa có thay đổi quá lớn. Chuyện này vô luận như thế nào đều có chút kỳ quái.
Trình Đại Lôi gõ gõ đầu, cũng không biết Lý Tinh có chủ ý gì.
......
Lúc Trình Đại Lôi đang vắt hết óc, thì Giang Nam vẫn đang ở trong thế nước sôi lửa bỏng. Mặc kệ Lý Hành Tai hay là Lý Tinh thì đều như thế.
Lý Tinh mang 20 vạn đại quân, tới gần địa bàn của Lý Hành Tai. Lý Hành Tai không có đoán sai, kế hoạch này là do Hòa Thân là chủ.
Sau khi Hòa Thân gia nhập trận doanh của Lý Tinh, hắn liền bắt đầu trù tính tiêu diệt Lý Hành Tai, quả thật là chút tình cảm cũng không hề để ý.
Hắn duyệt binh mã dưới quyền của Lý Tinh, khó có thể tin, Giang Nam có thể gom góp được hơn 50 vạn đại quân.
Giang Nam là nơi đất đai màu mỡ, mà Lương Châu của Trình Đại Lôi chỉ mới bất quá trăm vạn nhân khẩu. Thế nhưng một tòa thành trì ở Dương Châu liền có bảy, tám mươi vạn nhân khẩu. Lý Tinh tọa trấn nơi đây, kiếm ra mấy chục vạn đại quân là chuyện dễ như trở bàn tay.
Hòa Thân có cảm giác như người nghèo mới phất lên giàu có, nhiều binh như vậy, chẳng lẽ giữ lại ăn tết làm sủi cảo sao.
Thế là hắn hiến kế cho Lý Tinh, hưng binh tiến đánh Lý Hành Tai. Nhanh chóng tiêu diệt Đông Hải, sau đó chỉnh đốn tốt binh mã, chuẩn bị quyết chiến với Dã Nguyên Hỏa.
Lý Tinh quả nhiên làm theo kế sách của hắn, trù tập 20 vạn đại quân, lấy thế mãnh hổ săn mồi nhào về phía Đông Hải, nhưng khi giáp giới với thế lực Đông Hải, hắn lại đột nhiên dừng bước.
Hòa Thân phụ trách tình hình nội chính Giang Nam, mà chuyện chân chính lãnh binh, hắn cũng không hiểu, cho nên không cần hắn phụ trách. Loại chuyện chinh phạt chiến đấu này sẽ do Hồng chủ quản.
Hòa Thân hoàn toàn không hiểu dụng ý động binh bây giờ. Theo lời của Hồng, binh lực của Đông Hải Lý Hành Tai không yếu, cho dù có chiếm được thì Giang Nam cũng sẽ tổn binh hao tướng nghiêm trọng.
Chẳng bằng vây mà bất công, lấy trọng binh uy hiếp. Nếu có một ngày Dã Nguyên Hỏa tiến đánh Giang Nam thì cũng có thể lấy Lý Hành Tai làm tấm chắn, trước tiên hao tổn một nhóm nhân mã Nhung Tộc.
Đối với chiến lược lần này, Hòa Thân cũng không thể phản đổi. Nhưng dù sao hắn cũng là người đi ra từ Lương Châu, mà Lương Châu là nơi nào, đó là hang ổ của một nhóm sơn tặc, trong mười người thì có hết 9 người là sơn tặc.
Sơn tặc làm việc, thường thường sẽ không suy nghĩ quá nhiều, nếu là lo trước lo sau, cũng không thể làm sơn tặc.