Chương 1166: Cháu Trai Đến Tìm

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1166: Cháu Trai Đến Tìm

Đối với chiến lược của Hồng, Hòa Thân rõ ràng có ý kiến, nhưng hắn không nói với bất kỳ người nào. Mấu chốt là chuyện này cũng không dễ nói.

Tình hình ở Giang Nam phức tạp hơn tưởng tượng, dưới trướng của Lý Tinh có ba đại doanh, một nhóm người là lão thần ủng hộ Lý Tinh xưng đế, một nhóm người là hậu duệ trẻ tuổi vừa mới hưng khởi, nhóm người này lấy Hồng cầm đầu. Hòa Thân mới tới không lâu, theo đạo lý còn chưa có dòng chính của riêng mình, mặt khác những người không được hai nhóm này thích thì sẽ gia nhập dưới quyền của hắn.

Vô luận như thế nào, Hòa Thân chưa đứng vững gót chân ở nơi này, cho nên nếu hắn có ý kiến với chiến lược của Hồng thì người hữu tâm sẽ cảm thấy, hắn đang khiêu chiến với địa vị của Hồng.

Đã có không thiếu lão thần giật dây Hòa Thân ra mặt, nhưng hắn sao có thể ngu đến mức để người ta sử dụng như vũ khí.

Mặc dù Lương Châu cũng có phe phái, nhưng cảm giác không có nghiêm trọng như vậy. Trình Đại Lôi ở giữa, những người khác cũng không thể tự chia bè kết phái. Có đôi khi, Hòa Thân sẽ hoài niệm về quảng thời gian còn sống tại Lương Châu.

May mắn, Lý Tinh cũng không tệ với hắn, nếu Trình Đại Lôi còn làm chủ việc nội chính thì Lý Tinh lại hoàn toàn ủng hộ hắn.

Bây giờ đã phân công rõ ràng với Hồng, Hòa Thân cũng không muốn nhúng tay với chuyện mà người khác đang làm. Hắn nên xử lý tốt chuyện của mình, chuyện có thể làm là vô sự ở nhà uống trà, không phụ họa ở trên quan trường, không phát triển dòng chính.

Một ngày hôm nay, Hòa Thân trở về phủ, vừa mới vào cửa liền có người để bẩm báo.

“Lão gia, có người đến tìm ngài, nói là cháu trai từ phương xa, hiện tại đang chờ ở đại sảnh.”

“Cháu trai ở phương xa?” Hòa Thân nhíu mày, nói: “Kêu hắn chờ, ta đi đổi một bộ quần áo mới.”

“Vâng.”

Hòa Thân thay đổi triều phục, mặc vào y phục hàng ngày, nghĩ nghĩ, lại mang theo một thanh đoản đao giấu trong tay áo.

Đi tới tiền phòng, nhìn thấy một người trẻ tuổi mặc vải thô áo gai đứng ở đó. Lúc nhìn thấy bộ dáng của đối phương thì Hòa Thân lập tức ngẩn người.

“Tam cữu, có thể thấy ngài thật tốt.”

Hòa Thân dừng một chút sau đó lập tức cười nói: “Cháu ngoại ngoan, nhiều năm không gặp, ta kém chút nữa không nhận ra ngươi.”

Nói xong, Hòa Thân phất tay để quản gia lui ra: “Các ngươi lui xuống trước đi, ta có mấy lời muốn nói với cháu ngoại.”

Nha hoàn, người hầu đều lui ra, trong sảnh chỉ còn lại hai người bọn họ.

Nụ cười trên mặt Hòa Thân “Tống công tử, chúng ta nhiều năm không gặp, chỉ nghe nói ngươi làm việc cho Đông Hải, chứ không biết ngươi là cháu ngoại của ta.”

Người trẻ tuổi kia chính là Tống Du Cừ, y cười cười, khom người thi lễ với Hòa Thân.

“Hòa đại nhân, ngươi ta đều từng làm việc dưới trướng của Đại đương gia, vô luận như thế nào cũng coi như cố nhân. Lần này mạo muội đến nhà, tại hạ thực sự có chuyện quan trọng muốn nói.”

“Không có việc gì thì không đến tòa tam bảo, nghĩ Tống công tử cũng sẽ không vô duyên vô cớ đến tìm ta?”

Tống Du Cừ nói: “Chỗ này của ta còn có một phong mật tín do bệ hạ viết, muốn gửi cho Hòa đại nhân xem qua.”

Hòa Thân nhận thư, mượn ánh nến nhìn, khuôn mặt càng lúc càng khó coi, sau đó lập tức đốt thư dưới ánh nén.

“Tiêu Dao vương làm việc vẫn trực tiếp như vậy. Hắn phải biết chỉ với phong thư này đã có thể lấy đầu trên cổ ta.”

Tống Du Cừ nói: “Trên thư đã nói rõ ràng, không cần tại hạ phải nói thêm. Thế cục bây giờ có lẽ Hòa đại nhân đã biết tinh tường, Lý Tinh không phải là minh chủ, sớm muộn phải bại vong. Bệ hạ nhà ta chính là con trời, mà bây giờ Hòa đại nhân thân cư yếu chức, nếu có thể ở giữa phối hợp tác chiến, Giang Nam tất bại.”

Hòa Thân thoáng ngừng lại, sau đó dập tan trò tàn, cười đáp: “Tiêu Dao vương quả nhiên để mặt đến Hòa Thân.”

Tống Du Cừ có thể xuất hiện ở chỗ này, đương nhiên sẽ không phải không có chuẩn bị. Bây giờ y hắng giọng một cái, mở miệng nói:

“Hòa đại nhân, chúng ta đều đã từng làm việc dưới một người, hơn nữa bệ hạ nhà ta vĩnh viễn là bằng hữu của Cáp Mô trại, tình nghĩa trong đó dĩ nhiên không cần phải nhiều lời. Liên quan tới bản sự của Hòa đại nhân, bệ hạ vô cùng khâm phục. Lần này thỉnh Hòa tiên sinh làm việc cho Đông Hải, nhất định có thể để Hòa đại nhân thi triển sở học, tài hoa, có đất dụng võ.”

Hòa Thân nhìn đối phương, vẻ mặt không thay đổi: “Nghe nói ngươi đang giữ chức vụ quan trọng ở Đông hải, một khi dám đến nơi đây, liền không sợ ta nhốt ngươi vào đại lao sao.”

“Tất nhiên tại hạ dám đến đây thì đã không sợ chết. So với Hòa đại nhân, tài hạ còn kém xa vạn dặm, nếu có thể dùng mạng của ta đổi lấy Hòa tiên sinh thì tại hạ chết cũng không tiếc. Bệ hạ phải ta đến nơi đây, chính là để chứng minh thành ý của Đông Hải.”

Hòa Thân khẽ nhíu mày, giống như là suy tư điều gì.

Tống Du Cừ tiếp tục nói: “Bệ hạ nhà ta chính là Lục hoàng tử của đế quốc, về tình về lý cũng nên là người thừa kế đế quốc. Kể từ khi đặt chân đến Đông Hải, đối nội trấn an dân nghèo, đối ngoại càn quét hải tặc trên biển. Ngắn ngủi thời gian mấy năm, liền tạo dựng nên cơ nghiệp. Lập chí chính là bảo vệ xã tắc, đánh đuổi Nhung tặc, tái chỉnh giang sơn. Làm việc dưới người như vậy, là phúc phận của thần tử chúng ta, cũng không bôi nhọ tài năng của Hòa đại nhân.”

Tống Du Cừ hai tay ôm quyền: “Thỉnh chỉ thị của Hòa đại nhân?”

“Ngươi mau đi đi, ta cho ngươi hai canh giờ, ngươi có thể đi bao xa thì đi bao xa, sau hai canh giờ liền có quan binh đuổi bắt, có thể trốn được hay không cũng phải xem vận mệnh của ngươi.”

“Cái này......” Tống Du Cừ khẽ giật mình.

Hòa Thân nhìn y, nói: “Ta mới vừa đến Dương Châu không lâu, ngay cả ta cũng không tin ở đây sẽ hoàn toàn tín nhiệm ta. Nô bộc nha hoàn trong phủ đều là tai mắt được cử đến để giám sát ta. Qua không được bao lâu, chuyện ngươi đến sẽ truyền lên bề trên. Sau khi ngươi đi, ta còn phải nghĩ biện pháp ứng phó với nghi vấn của người khác. Ta nghĩ nghĩ, hay là chủ động báo thân phận của ngươi lên, như vậy mới có thể trách được tai họa này.”

Hắn nói thêm lời cuối cùng: “Hai canh giờ này là ta nể mặt tình cảm với Tiêu Dao Vương.”

“Đa tạ Hòa đại nhân nhắc nhở, tại hạ liền rời đi.” Tống Du Cừ đáp: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó hai nhà chúng ta chính là địch nhân , trên chiến trường có cơ hội gặp phải, ta cũng sẽ không thủ hạ lưu tình.”

Tống Du Cừ lần này mới thật sự là nghẹn họng nhìn trân trối.