Chương 1170: Bắt Được Người Đưa Ti
Sau đó, Lý Hành Tai rời khỏi phòng trà, đi tới một gian phòng nhỏ khác, vừa mới đẩy cửa ra thì liền bị cảnh tượng bên trong dọa cho hết hồn.
Chỉ thấy Sở Vân Sinh ngồi ở trong đống sách, tô tô vẽ vẽ trên giấy, hình dung tiều tụy, tóc tai bù xù, ngay cả Lý Hành Tai đi tới cũng không phát hiện.
Sở Vân Sinh am hiểu mưu tính, cho nên lần này đối phó với Giang Nam Binh, Lý Hành Tai liền ký thác hy vọng lớn nhất trên người y.
Nhưng thực lực của hai nhà quá chênh lệch, mà việc Sở Vân Sinh có thể làm lại không nhiều. Hắn tự nhốt mình ở trong phòng, suy nghĩ cả ngày, cố gắng tìm ra phương pháp phá địch.
Lần lượt suy tính, lần lượt đẩy ngã làm lại, muốn tìm ra chút hy vọng sống ở trong tuyệt cảnh.
Mấy ngày không thấy, y đã trở thành bộ dáng như vậy, trên đầu tóc đen đã xen lẫn mấy cọng tóc bạc.
Lý Hành Tai có mấy phần chua xót trong lòng, mở miệng nói: “Sở tiên sinh, Sở tiên sinh......”
Gọi mấy tiếng thì đối phương mới ngẩng đầu lên, ánh mắt có chút ngốc trệ, thật lâu mới hồi phục tinh thần.
Lý Hành Tai thở dài: “Sở tiên sinh không cần như thế, cũng nên nghỉ ngơi một chút, việc không thể vội vàng được.”
“Đông Hải lâm nguy, cho dù như thế nào, tại hạ cũng muốn thay bệ hạ giữ vững cơ nghiệp lần này.”
Lý Hành Tai lắc đầu: “Cơ thể quan trọng, nếu ngươi bị gì thì ai sẽ san sẻ công việc với ta.”
Nói xong, sai người đi vào đỡ Sở Vân Sinh ra, nhất định phải để y nghỉ ngơi thật tốt, bảo dưỡng lại cơ thể.
Nhưng Sở Vân Sinh trời sinh là người dụng tâm, cho dù nằm ở trên giường, có người hầu hạ thì tâm cũng không hề rảnh rỗi.
Nhìn bộ dáng Sở Vân Sinh như vậy, tâm tình của Lý Hành Tai cũng có chút nặng nề. Không duyên cớ nhưng lại có mấy phần hào khí: Ở Đông Hải, tất cả mọi người đều dụng tâm dùng sức, lo gì không phá được Giang Nam.
Trong lòng suy nghĩ chính sự, nhưng bước chân lại vô tình đi đến chỗ Vương Tôn Lập Sơn.
Lý Hành Tai khác với Trình Đại Lôi, từ nhỏ hắn đã có danh là phong lưu. Bây giờ bên cạnh đã có Ngọc Tước cùng Vương Tôn Lập Sơn, nhưng dưới tình thế khẩn cấp thì hắn cũng nhàn rỗi mà thu thêm vài nữ nhân khác.
Dù sao là hạng người ăn qua thấy qua, lấy lên được cũng thả xuống được, bên cạnh có nhiều nữ nhân đã tình như vậy nhưng lại không ai có thể chân chính đi vào trong lòng của hắn.
Dù sao cũng là ăn qua thấy qua hạng người, lấy lên được cũng thả xuống được, bên cạnh như vậy đa tình nữ nhân, không có mấy cái có thể chân chính đi vào trong lòng của hắn
Vương Tôn Lập Sơn là người trải qua nhiều sóng gió, lúc đến chỗ Lý Hành Tai thì mới coi như an ổn. Lúc này, thấy hắn thít chặt lông mày, trên mặt tràn đầy vẻ u sầu thì liền biết trong lòng hắn không vui vẻ.
Vội vàng để hắn ngồi xuống ghế, vẫy tay để nha hoàn đi ra ngoài, còn tự mình pha trà rót nước, ngồi sát bên cạn hắn.
“Vẫn chưa có biện pháp sao?” Vương Tôn Lập Sơn nhẹ giọng hỏi, nàng không phải là không có kiến thức, cũng biết được tình thế nguy cấp trước mặt, chỉ vì không muốn tăng thêm áp lực cho Lý Hành Tai cho nên mới không hỏi mà thôi.
Lý Hành Tai đưa tay đặt trên đùi của nàng, thở dài nói: “Nếu có thể có biện pháp thì cũng không đến nỗi như thế.”
Vương Tôn Lập Sơn nắm chặt bàn tay của hắn, nói: “Nếu thật không chịu đựng nổi, chúng ta liền thối lui về đảo, không màng đến trời đất, vương triều thay đổi.”
Lý Hành Tai lắc đầu cười: “Ta là con cháu Lý thị, thiên hạ này là của Lý thị ta, ta có thể chết, có thể bại, nhưng ta sẽ không rời khỏi nơi này.”
Vương Tôn Lập Sơn sợ hết hồn, trong lòng càng thêm thấp thỏm, nói: “Ta cũng chỉ sợ trọng trách trên vai ngài quá nặng, làm hại thân thể mình, nếu ngài muốn chết ở chỗ này thì ta liền ở bên cạnh bồi táng.”
Lý Hành Tai cảm thấy một cỗ ấm áp trong lòng, mệt mỏi mấy ngày qua cũng tản đi một ít. Hắn nghĩ nghĩ, bỗng nhiên cười nói: “Ta sợ cái gì, thế gian này còn khổ gì mà ta chưa ăn qua, người nào mà ta chưa gặp qua, hôm nay chỉ có một Lý Tinh, chẳng lẽ lại bị dọa sợ. Ta muốn xem xem, tương lai thiên hạ này sẽ rơi vào tay ai.”
Hắn là hạng người từng lăn lộn qua biết bao nhiêu khó khăn, chuyện vong nhà diệt quốc, hắn cũng từng gặp một lần.
Có thể đi đến hôm nay, thật không có nửa phần may mắn, hoàn toàn là một bước một nấc thang, đâm đến đầu rơi máu chảy xông tới.
….
Hôm nay Lý Hành Tai vẫn làm việc như thường ngày, chỉnh đốn quân phòng, nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của quân địch, tìm kiếm thời cơ lợi dụng.
“Bệ hạ, tạo hóa, tạo hóa......” Tống Du Cừ đột ngột đi vào phòng, trên mặt không che giấu được nụ cười.
Lý Hành Tai nhíu mày, nói: “Xảy ra chuyện gì?”
“Tin tức vô cùng tốt, chúng ta bắt được người của Giang Nam.”
“Đây là tin tức tốt sao, tù binh chúng ta bắt được cũng không thiếu, nhưng toàn là thứ vô dụng.”
“Bệ hạ, lần này khác biệt, đối phương mang theo nhiệm vụ quan trọng, chính là đi liên lạc với chư hầu bắc địa.”
Trong lòng Lý Hành Tai cả kinh: Quân địch đã đi tới bước này vậy mọi chuyện càng thêm không ổn.
“Bệ hạ, quân địch động thì chúng ta liền có cơ hội.”
Cao thủ quyết đấu, thường thường giằng co rất lâu, ai cũng sẽ không hành động thiếu suy nghĩ. Một khi có hành động, liền mang ý nghĩa tiến công, đồng thời cũng mang ý nghĩa sơ hở.
Giang Nam cùng Đông Hải giằng co đã lâu. Xem ra Giang Nam đã không đủ kiên nhẫn để chờ đợi, quyết định có hành động.
Dù sao bọn hắn làm việc không bí mật, người phái đi ra ngoài liền bị Lý Hành Tai chặn lại.
Sau khi lấy được tin tức này, Lý Hành Tai lập tức sai người dẫn tù binh tới, hắn muốn đích thân thẩm vấn.
Tô Phấn mang theo gông xiềng, được đưa tới phủ thành chủ, vừa nhìn thấy Lý Hành Tai thì lập tức quỳ gối, miệng hô tha mạng.
Lý Hành Tai không nhịn được khoát khoát tay.
“Này, phía trên chính là bệ hạ của Đông Hải, bây giờ bệ hạ có chuyện hỏi ngươi, biết thì nói, nếu dám có chỗ giấu diếm thì liền cho ngươi nếm thử mùi vị sống không bằng chết.” Từ Vấn Thiên đứng ở phía sau Lý Hành Tai, quát lên.
“Vâng, bệ hạ khai ân, chỉ cần chuyện tiểu nhân biết thì tuyệt không dám giấu diếm.”
Lý Hành Tai hắng giọng một cái, nhìn chằm chằm Tô Phấn như có điều suy nghĩ, nói: “Ta có phải đã từng gặp ngươi ở đâu không.”
“Tiểu nhân tên là Tô Phấn, lúc trước vào rừng làm cướp ở trại Cá Sấu, biệt hiệu gọi là Quỷ Đầu Giao.”
“Hóa ra là sơn tặc, chẳng thể trách có chút quen thuộc."