Chương 1171: Liều Mạng Mới Có Cơ Hội

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 1171: Liều Mạng Mới Có Cơ Hội

Lý Hành Tai nhẹ nhàng nói một tiếng, Quỷ Đầu Giao cũng không hiểu ý tứ trong lòng của Lý Hành Tai. Lý Hành Tai lại hỏi: “Vậy tại sao bây giờ ngươi lại làm việc cho Lý Tinh?”

“Vốn dĩ tại hạ làm việc ở trại Cá Sấu, ngoạm miếng thịt lớn, uống từng ngụm rượu ngon, ngày ngày tiêu dao tự tại. Nhưng về sau Hòa tiên sinh đi đến sơn trại, tiểu nhân liền theo Hòa tiên sinh đến Giang Nam.”

Lý Hành Tai gật gật đầu, hóa ra là người đi cùng Hòa Thân, vậy thì càng không thể coi thường.

Lý Hành Tai nói tiếp: “Lần này người sang sông là muốn làm gì?”

Quỷ Đầu Giao nói: “Khởi bẩm bệ hạ, tiểu nhân phụng mệnh lệnh của Hồng Nguyên soái, sang sông liên lạc chư hầu bắc địa, hai bên hợp tác, tiến đánh Đông Hải.”

“Này.” Lý Hành Tai đột nhiên quát to một tiếng, nói: “Ngươi ăn nói bậy bạ, cho là trẫm dễ bị gạt sao.”

Quỷ Đầu Giao sợ hết hồn, không biết tại sao Lý Hành Tai lại đột nhiên nổi giận, gã cúi đầu, vội vội vã vã nói: “Bệ hạ tha mạng, lời của thuộc hạ là thật, không dám có nửa câu lừa gạt.”

Lý Hành Tai lạnh lùng nói: “Ngươi nghĩ mình có thân phận gì, vừa mới gia nhập Giang Nam không lâu, nhưng lại giao chức trách lớn như vậy cho ngươi?”

“Bệ hạ có chỗ không biết, là Hòa tiên sinh muốn liên lạc với chư hầu bắc địa, Hồng Nguyên soái muốn mượn người của Hòa tiên sinh, mà trên tay Hòa tiên sinh lại không có người cho nên mới để tiểu nhân đi ra ngoài.”

“Hóa ra là Hòa Thân…” Trong lòng Lý Hành Tai hận đến cắn răng nghiến lợi, người này quả nhiên muốn diệt Đông Hải đến cùng.

“Sau khi ngươi sang sông thì dựa vào cái gì để liên lạc với chư hầu bắc địa?”

“Khởi bẩm bệ hạ, trên người tiểu nhân có thuyết thư của Hồng nguyên soái, phía trên có vương ấn của Giang Nam. Đương nhiên, bây giờ những thứ này đã bị người của bệ hạ tịch thu.”

Liên quan tới những thứ này, Lý Hành Tai đã nhìn qua, lần này hắn muốn gặp Quỷ Đầu Giao là để xác định một số chuyện và xem đối phương là người như thế nào.

Sau khi hỏi xem một số chi tiết, xác định gã không có nói dối, Lý Hành Tai phất phất tay, để cho người dắt gã ra ngoài.

Quỷ Đầu Giao cho là mình bị dẫn đi chặt đầu cho nên hô to cầu xin tha thứ, có thể nói bị dọa đến tè ra quần.

Lý Hành Tai không còn gì để nói, một người lanh lợi như Hòa Thân thì tại sao lại có thủ hạ như vậy.

Hắn có chỗ không biết, thời gian quen biết của Hòa Thân và Quỷ Đầu Giao không dài, mà hai bên cũng chỉ là đang lợi dụng lẫn nhau.

Sau khi lấy được tin tức, Lý Hành Tai âm thầm suy nghĩ. Không thể không nói, Hòa Thân vừa đến Giang Nam liền hiến ra độc kế, nếu kế hoạch này thành công thì Đông Hải khẳng định lâm ngụy

May mắn, người của đối phương đã bị hắn cản lại, nguy cơ cũng đồng nghĩa với cơ hội. Trước mắt quan trọng hơn là tìm người thương nghị chuyện này. Hiện tại Lạc Phượng thành cũng không có nhiều người, Thích Kế Quang ở tiền tuyến đốc chiến, Mã Siêu trấn thủ Long Khê thành, cho nên người có thể thương nghị với Lý Hành Tai cũng chỉ có Sở Vân Sinh.

Lý Hành Tai đi tới gian phòng của Sở Vân Sinh, thấy y ngồi trên giường, vẫn không chịu nghỉ ngơi, trước giường bày ra tính báo mới nhận được từ tiền tuyến.

Nhìn thấy Lý Hành Tai đi vào, đứng dậy liền muốn xuống giường hành lễ. Lý Hành Tai ngồi ở bên giường, đưa tay cản lại.

“Không phải đã dặn dò ngươi nghỉ ngơi sao, cần gì lao lực như vậy, thân thể của ngươi sao chịu đựng được.”

Sở Vân Sinh vẫn tiều tụy như cũ, nhưng ánh mắt lại sáng như tuyết, trong con mắt lập loè tia sáng mê người.

“Bệ hạ sang đây xem thần, là vì có chuyện thay đổi?” Sở Vân Sinh hỏi.

Lý Hành Tai nhìn thấy bộ dáng như vậy của Sở Vân Sinh thì vốn không đành lòng nói với y cái gì, sợ y cực khổ. Tình huống trước mắt đúng là bất lợi cho Đông Hải, cho nên cuối cùng Lý Hành Tai không thể làm gì mà gật đầu một cái.

“Giang Nam muốn liên lạc với chư hầu bắc địa, may mắn bị chúng ta bắt được ngươi đưa tin của đối phương, bây giờ còn đang bị nhốt trong đại lao. Một khi bọn hắn thành công thì Đông Hải sợ sẽ không chịu đựng nổi.”

Sau khi Sở Vân Sinh nghe xong thì nheo mắt lại nghĩ nghĩ, chậm rãi nói: “Tình hình ở Bắc địa, thuộc hạ còn chưa cân nhắc qua. Bây giờ bọn hắn đã bị Nhung tộc giết bể mật, cho dù cấu kết với Giang Nam thì cũng khó có thể tạo ra uy hiếp với chúng ta. Quân địch của chúng ta cũng chỉ có một, chính là Giang Nam Lý Tinh.”

Không nghĩ tới Sở Văn Sinh đã tính tới điểm này, lao tâm lao lực lâu như vậy, cũng không phải là không có thu hoạch gì.

“Trước mắt bắt được người của bọn hắn, chính là một cơ hội tốt đối với chúng ta, nếu như có thể nắm cơ hội này, chúng ta liền có thể lật bàn, đánh tan Giang Nam.”

Lý Hành Tai gật gật đầu: “Ta cũng muốn như vậy, mấu chốt là phá cục như thế nào.”

“Cái này còn cần thuộc hạ suy nghĩ thật kỹ.” Sở Vân Sinh híp mắt lại, nói: “Dưới mắt chúng ta cần nhất, là một cơ hội quyết chiến.”

Lý Hành Tai không tiếp tục hỏi tiếp, nếu so tâm lực, thì không ai trong Đông Hải có thể so qua Sở Vân Sinh. Phóng nhãn toàn bộ đế quốc, nếu có người trên y thì cũng chỉ có thể là Từ Thần Cơ ở trại Cáp Mô.

Dưới khốn cảnh, lại ngẫu nhiên bắt được Quỷ Đầu Giao, điều này đã giúp mọi người nhìn thấy một khe hở.

Tất nhiên Sở Vân Sinh có thể nói là bắt được cơ hội thì tất nhiên y liền có thể lấy tiểu phá lớn, để cho khe hở khuếch trương, cuối cùng chọc ra một lỗ thủng lớn.

Chỉ cần, thân thể của y tiếp tục chống đỡ được.

Bế quan suy nghĩ ba ngày, trong lòng Sở Vân Sinh đã có ý, chỉ là đại khái còn cụ thể thì cần phải bổ sung. Trước tiên, hắn nói suy nghĩ trong lòng cho Lý Hành Tai biết, hỏi thăm hắn có được hay không.

Lý Hành Tai sau khi nghe xong sửng sốt nửa ngày, cuối cùng lắp bắp nói: “Kế hoạch này quá mạo hiểm, một khi thất bại, chúng ta liền triệt để thua không còn một mảnh.”

“Đã đến lúc này......” Sở Vân Sinh ho khan một hồi, nói: “Chúng ta cũng không thể không liều mạng, nếu không liều mạng thì thật sự sẽ không có cơ hội nào.”

Lý Hành Tai nghĩ nghĩ, cuối cùng cắn răng nói: “Thôi thôi thôi, người chết chim chỉ lên trời, lần này liều mạng một hồi cùng bọn hắn, ta muốn nhìn xem ông trời chiếu cố ta hay là chiếu cố Giang Nam.”