Chương 1172: Đánh Cược
Bởi vì là chuyện trọng đại, cho nên Lý Hành Tai vội vàng điều đám người thân cận trở về, tất cả tụ tập lại cùng một chỗ để bắt đầu luận bàn chuyện quân sự khẩn cấp.
Đây là mưu đồ bí mật, chỉ giới hạn Lý Hành Tai , Sở Vân Sinh, Thích Kế Quang, Mã Siêu. Còn bọn người Tống Du Cừ, Từ Vấn Thiên, Hoa Mộc Lan thì không có tư cách tham dự.
Hồng phạm qua sai lầm, Lý Hành Tai tuyệt sẽ không tái phạm. Ngay cả hạng người như Quỷ Đầu Giao cũng có thể biết, vậy thì sao được gọi là bí mật.
Hai quân giằng co, phải nhìn chỗ lớn nhưng cũng không được bỏ qua chỗ nhỏ. Lý Hành Tai mặc dù thế yếu, nhưng một ngọn cây cọng cỏ cũng là tự mình lớn lên, nhất định phải hiểu rõ thủ hạ của mình. Lý Tinh tuy mạnh, nhưng chỗ nhỏ của ông ta chưa hẳn kiên cố, nếu có quá nhiều người như Quỷ Đầu Giao trà trộn vào thì căn phòng lớn đến mấy cũng khó có thể tiếp tục chống đỡ nỗi.
Nghĩ đến đây, Lý Hành Tai khôi phục mấy phần hùng tâm tráng chí, thiên hạ này chưa chắc không phải là của nhà mình.
Đám người tụ tập một chỗ, nói chuyện trắng đêm, người người vành mắt phiếm hồng, đã định từng chi tiết.
Sau khi tất cả các kế hoạch, đám người đều cảm giác trong lòng run sợ. Sở Vân Sinh từng bước từng bước, an bài chuyện kinh thiên động địa, cực kỳ hung hiểm.
Nếu là một bước đạp sai, chính là cảnh giới vạn kiếp bất phục. Y đã đánh cược toàn bộ tài sản của Lý Hành Tai. Đây là một việc khó có thể tin, kế hoạch này lại từ trong miệng của một thư sinh yếu đuối nói ra.
Tại Đông Hải, rất ít người thực sự hiểu rõ Sở Vân Sinh. Cho dù Lý Hành Tai, cũng không cách nào xác nhận Sở Vân Sinh đến tột cùng là một người thế nào.
Y đã từng sống ba năm nghèo túng tại Lang Gia thành, người có học thức xem trọng 3 năm không bay, nhưng một khi bay phải là bay thẳng lên trời.
Kể từ sau trận hỏa hoạn tại Thư Viện, Sở Vân Sinh đã không còn là một thư sinh yếu đuối mà y chân chính là một kẻ hung ác.
Trải qua đêm dài, mọi người đã quyết định toàn bộ đại cục. Nhưng cần phải có một quân cờ nhỏ không quan trọng, mọi người lại không biết sắp xếp thế nào cho phải. Con cờ này mặc dù không có ý nghĩa nhưng lại bắt đầu cho đại cục này.
“Quỷ Đầu Giao đó thực sự không phải là một người có thể dùng, nếu để hắn làm việc cho chúng ta, sợ không quá dễ dàng.” Lý Hành Tai nói.
Loại người như Quỷ Đầu Giao, không cha không mẹ, không có người quen, tự mình tạo ra lãnh thổ của riêng mình. Người này mất hết tính người, thấy lợi quên nghĩa, căn bản không có khả năng trung thành. Hồng sử dụng loại người này đúng là dùng sai người. Nhưng nếu Lý Hành Tai phải dùng gã thì sợ cũng sẽ phạm sai lầm giống vậy.
“Nghe đồn trong tay Đông Hải Vương có loại độc dược, tên là tuyệt mệnh đan, một khi đã trúng loại độc này, cứ nửa năm nhất định phải uống một loại giải dược, bằng không ruột xuyên bụng nát vụn, đau đớn khó nhịn.” Thích Kế Quang nói: “Không bằng dùng thuốc này khống chế Quỷ Đầu Giao.”
Lý Hành Tai lắc đầu: “Nếu như người nọ không thật tâm làm việc cho chúng ta, sợ là dăm ba câu liền lộ sơ hở, một khi bị tra tấn, hắn sẽ không thể che giấu cái gì."
Đám người nghĩ nghĩ, đều cảm giác lời này của Lý Hành Tai có lý. Loại người như Quỷ Đầu Giao đúng là khó tin tưởng.
“Đưa hắn đến đây, để ta xử lý hắn.”
Trầm mặc sau một lúc, Sở Vân Sinh mở miệng quẳng xuống một câu nói.
Lý Hành Tai nhìn về phía Sở Vân Sinh, thân thể y vẫn không quá tốt, nhưng một câu nói ra lại rất mạnh mẽ. Trong lòng Lý Hành Tai hiểu rõ, đã đến lúc phải đánh cược.
Đánh cược thắng, liền có thể tranh thiên hạ với Nhung tộc, đánh cược không thắng, chính là chết không có chỗ chôn.
......
Khi Quỷ Đầu Giao bị đưa ra khỏi nhà tù thì kém chút nữa đã sợ tè ra quần. Gã chỉ cảm thấy chính mình còn không bằng làm sơn đại vương tại trại Cá Sấu, ở nơi đó gã sao thể có thể sống qua những ngày đau khổ như thế này.
Bất quá, gã đã gặp các đại nhân vật mà ngày trước chưa từng dám nghĩ tới, Giang Nam Lý Tinh, sau đó lại là Đông Hải Lý Hành Tai.
Ba hoàng đế của đế quốc, Quỷ Đầu Giao đã gặp mặt hai người trong đó, nếu như gặp thêm Dã Nguyên Hỏa vậy nhân sinh coi như viên mãn.
Lần này bị đưa ra ngoài, không biết lại muốn gặp ai.
Quỷ Đầu Giao bị binh sĩ ném vào trong phòng, sau đó đóng cửa phòng lại, tia sáng lập tức tối xuống.
Quỷ Đầu Giao ngẩng đầu, nhìn thấy trên giường có một người tóc dài xõa vai, khuôn mặt tái nhợt, nhưng đôi mắt lại tỏa sáng.
Quỷ Đầu Giao xém nữa là bị hù ngất, không biết đối phương là người hay quỷ, không khí trong phòng thực sự rất kinh khủng.
“Tô đương gia......”
Quỷ Đầu Giao giật mình, nói: “Mời ngài nói.”
“Hồng Nguyên soái phái ngươi sang sông, tự nhiên là để mắt Tô đương gia, cũng là coi trọng năng lực của Tô đương gia.”
Lời này của Sở Vân Sinh không tính nói bậy, nếu không có năng lực nhất định, Quỷ Đầu Giao cũng không tiếp nổi lá gan này. Chỉ bất quá, Hồng không tính tới, nhân phẩm của gã rất có vấn đề.
Lúc này, Quỷ Đầu Giao cũng không dám mạnh miệng, nói: Tiểu nhân bất quá là một kẻ thảo mãng, sao dám nói năng lực trước mặt tiên sinh.”
Lúc này, Quỷ Đầu Giao cũng nhận ra Sở Vân Sinh, hai người từng gặp một lần ở trại Cá Sấu. Chỉ bất quá khi đó, y chỉ là một thư sinh yếu đuối, nhưng bây giờ lại bừng tỉnh biến thành người khác nhất cử nhất động, đều ép người ta thở không nổi.
“Sai .” Sở Vân Sinh bỗng nhiên quát to một tiếng: “Vương hầu tướng lĩnh, chả lẽ không cùng loại sao. Nhóm các người cũng có cao nhân, Lương Châu Trình đương gia, chẳng lẽ không phải có xuất thân từ sơn tặc.”
Quỷ Đầu Giao có chút cảm kích, sơn tặc thường bị người xem thường, nhưng không ai muốn mình bị người khác xem thường. Thành thật mà nói, chính Trình Đại Lôi là người giành được khẩu khí cho nghề nghiệp này.
“Ta sao có thể đánh đồng với Trình đương gia.”
“Cũng là nương sinh cha dưỡng, hắn cũng không phải ba đầu sáu tay......”
“Truyền thuyết Trình Đại Lôi có tiên nhân truyền nghề, có sức mạnh của quỷ thần.”
Sở Vân Sinh cảm thấy đầu đau, thật sự rất khó giao tiếp với người ngu.
“Ta đã từng gặp Trình đương gia, nói thật là hai ngươi các ngươi chí ít có năm sáu phần giống nhau.” Sở Vân Sinh nói: “Ta cảm thấy chuyện hắn có thể làm được, thì ngươi cũng có thể làm được.”
“Thật sự?” Quỷ Đầu Giao hai mắt tỏa sáng.
“Ta có thể gạt người sao. Trước mắt có một đại sự, cần người đi làm, nếu như ngươi chịu làm việc cho Đông Hải thì không chừng thành tựu ngày sau còn có thể vượt qua Trình Đại Lôi.”