Chương 1173: Không Muốn Mạo Hiểm
Ánh mắt của Quỷ Đầu Giao lấp lóe, vốn nghĩ rơi vào tay Đông Hải thì chắc chắn phải chết, ai ngờ không chỉ không chết mà còn có cơ hội làm đại sự.
Sở Vân Sinh giải thích việc lần này cho gã, để Quỷ Đầu Giao ghi tạc trong lòng, cuối cùng nói: “Chuyện này nếu có thể thành công, vị trí tướng quân Đông Hải sẽ có chỗ cho ngươi.”
Trong lòng Quỷ Đầu Giao có chút thấp thỏm, Sở Vân Sinh chịu tin tưởng gã, những đã chưa hẳn tin được chính mình.
“Làm việc thật tốt, nghĩ biện pháp sống sót, sống sót mới có cơ hội lĩnh công.”
Quỷ Đầu Giao cảm thấy ấm áp trong lòng, cung kính cúi đầu trên mặt đất.
Mọi người đều coi thường Quỷ Đầu Giao, nhưng Sở Vân Sinh lại không nghĩ vậy. Khi y đang lang thang ở Lang Gia thành thì ai sẽ là người cho y một cơ hội.
Vì cái gì không thể cho Quỷ Đầu Giao một cơ hội, đánh cược để kéo thiên mệnh.
Lạc Phượng thành khua chiêng gõ trống bố trí, chuẩn bị cho trận đại cục này. Thích Kế Quang, Mã Siêu, Hoa Mộc Lan đều trở lại vị trí của mình, bí mật điều động binh mã.
Ngay tại lúc đó, Quỷ Đầu Giao được thả ra, gã vốn cho rằng lần này mình chết chắc nhưng ai ngờ còn có người cho hắn cơ hội chạy thoát.
Cuối cùng khôi phục sự tự do, bây giờ gã có thể lựa chọn tiếp tục đi về hướng bắc, một lần nữa thi hành nhiệm vụ của mình, hoặc có lẽ trở lại đại doanh phe mình, làm việc dựa theo Sở Vân Sinh phân phó.
Sau một hồi suy nghĩ, Quỷ Đầu Giao quyết định tiếp tục đi về phía bắc và vẫn hoàn thành nhiệm vụ của mình. Chẳng lẽ tên họ Sở đầu óc có vấn đề, chính mình có thể bị hắn dăm ba câu lừa gạt, bỏ lại Giang Nam mà đi nương nhờ Đông Hải.
Đối với lời nói của Sở Vân Sinh, gã thực sự cảm động. Ở đời ai chẳng muốn làm một vài việc lớn, nhất là nghề sơn tặc này, sinh ra là để phá phách. Nếu như Giang Nam, bởi vì chính mình mà đổi chủ, suy nghĩ một chút đúng là có chút cảm giác thành tựu.
Bất quá, chuyện này thực sự quá mức mạo hiểm, Lý Hành Tai có thể liều mạng, nhưng mình không cần thiết phải điên cùng bọn họ.
Lại qua một đoạn thời gian, Quỷ Đầu Giao từ bắc địa trở về đại doanh Giang Nam.
Hồng nhìn thấy Quỷ Đầu Giao trong đại trướng, thấy đối phương phong trần, hình dáng tiều tụy, mấy ngày không gặp giống như đã già đi mấy tuổi.
“Tô tướng quân một đường khổ cực, đoạn đường này không có đụng phải phiền toái gì chứ, nhất là người của Đông Hải?”
Quỷ Đầu Giao cũng hơi giật mình nhưng gã không dám tự cho là thông minh mà nói chuyện Sở Vân Sinh đã giao cho mình. Chỉ cần để người ta biết chính mình từng bị giam tại Đông Hải, vậy mọi chuyện về sau đều trở thành vô nghĩa.
Hai tay nâng trà, ừng ực uống một hớp, nói: “Cũng không thể coi là phiền toái gì, tiểu nhân cho tới bây giờ toàn đi đường nhỏ, nơi nào vắng vẻ thì đi, cũng không có gặp phải người của Đông Hải.”
“Vậy thì tốt rồi.” Trong lòng Hồng âm thầm gật đầu, Hòa Thân rất biết lựa nhân thủ.
Y lại hỏi: “Mọi chuyện thế nào rồi?"
“Khởi bẩm nguyên soái, thuộc hạ đến bắc địa, Giang Bắc quả nhiên đã trở thành một đống hỗn loạn. Gót sắt Nhung tộc đi qua chỗ nào thì nơi đó liền thành phế tích. Đào binh và dân thường trôi dạt khắp nơi.”
Nói đến đây, Quỷ Đầu Giao cũng có chút phẫn nộ, nói: “Nhung tộc thật sự đáng hận, nghĩ tới đế quốc rộng lớn lại không thể ngăn được một đám man di.”
Cho dù Quỷ Đầu Giao là sơn tặc, nhưng gã vẫn là con dân của đế quốc. Nhắc đến những chuyện Nhung Tộc làm ở đế quốc, gã cũng hận đến cắn răng nghiến lợi. Không thể không nói, Trình Đại Lôi chính là tấm gương của đám sơn tặc, bởi vì hắn ít nhất dám khiếu chiếu với Nhung tộc.
Hồng nói: “Ngươi đi liên lạc với chư hầu bắc địa, có tiến triển gì không?”
“Binh hoang mã loạn, thuộc hạ cũng tìm không thấy ai làm chủ. Cuối cùng may mắn tìm được một nhà, chính là Duyện Châu, thành chủ Ngư Đài Thành, tên gọi Tôn Mục Giang. Trước mắt hắn đã bị Nhung tộc dọa cho sợ vỡ mật, chỉ cầu sang sông tự vệ. Sau khi nhận được tin, hắn liền đáp ứng. Chỉ cần nguyên soái chịu thả một con đường, hắn lập tức đuổi tới Giang Nam, làm việc cho bệ hạ.”
Nghe đến đây, Hồng hơi nhíu mày. Y đã từng nghe nói đến Tôn Mục Giang của Ngư Đài Thành. Bởi vì đối phương ở giang bắc, cách ra xa Giang Nam.
Ai cũng không ngờ tới, Nhung Tộc lại càn rỡ như vậy, không cần tới một năm liền có thể thống nhất bắc địa. Sau đó, chính là lúc gót sắt xuôi nam, dù cho mình có thể đánh tan Lý Hành Tai, nhưng chỉ bằng một dòng sông lớn, thật sự có thể chống đỡ thiết kỵ của Nhung tộc sao.
Y lắc đầu, khẽ thở dài, nói: “Tôn Mục Giang có bao nhiêu nhân mã?”
“Không đủ 3 vạn.” Quỷ Đầu Giao bẩm báo nói: “Hắn có viết một phong thư, để cho thuộc hạ chuyển giao cho nguyên soái.”
Quỷ Đầu Giao lấy phong thư trong ngực ra đưa cho Hồng, vừa mở ra thì liền thấy đại ấn của Tôn Mục Giang. Trong thư càng nói kỹ càng hơn Quỷ Đầu Giao, Tôn Mục Giang thật sự rất muốn đi xuống phía nam, ngóng trông bằng chuyện này có thể lập công cho Giang Nam.
Hồng đóng thư lại, trầm tư chốc lát mới nói: “Chúng ta phải gặp được đối phương thì chuyện này mới có bảy tám phần chính xác.”
"Nguyên soái, chuyện này không có khó khăn gì. Chỉ cần nguyên soái viết một bức thư khác, hạ lệnh cho quân của bọn họ đến Lạc Phượng thành, khi hai đội quân đến gần, thì việc gặp mặt sẽ thuận lợi hơn.”
Hồng nghĩ nghĩ, chậm rãi gật gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Quỷ Đầu Giao, trên mặt đổi một bộ mặt khác: “Tô tướng quân khổ cực, vừa mới trở về, còn chưa gặp mặt Hòa tiên sinh.”
“Còn chưa gặp, ta có nên thương lượng lại chuyện này với Hòa tiên sinh hay không?”
“Đây là tự nhiên.” Hồng nói: “Tô tướng quân lui xuống nghỉ ngơi thật tốt, bản nguyên soái ở đây, nhất định sẽ nhớ công của ngươi.”
Quỷ Đầu Giao đứng dậy, cung cung kính kính thi lễ một cái, chậm rãi ra khỏi đại trướng.
Sau khi Quỷ Đầu Giao rời đi, Hồng lập tức nhanh chóng suy tư chuyện này. May mắn, Quỷ Đầu Giao có thể liên lạc được với chư hầu bắc địa. Mặc dù ba vạn nhân mã không nhiều, nhưng đủ để tạo thành uy hiếp đối với Lý Hành Tai, hai mặt giáp công, Lý Hành Tai nhất định thua không nghi ngờ.
Bây giờ 20 vạn đại quân Giang Nam đã giăng ra trận thế, bên Đông Hải thì được cao thủ bày trận, tam thành một thể, Hồng sợ ném chuột vỡ bình, cho nên chưa bày ra tổng tiến công.
Nhưng một khi nhân mã của Tôn Mục Giang đến, thì chuyện này liền thay đổi. Nghĩ đến đây, trái tim của Hồng nhịn không được mà đập bịch bịch.