Chương 1174: Quá Thuận Lợi
Xuất thế đã được một thời gian, nhưng y cần cơ hội để người trong thiên hạ biết đến thanh danh của mình. Trước tiên định Đông Hải, lại nuốt Nhung Tộc, thì tên tuổi của mình sẽ trở thành sự tồn tại chói lọi nhất trong đế quốc.
Chỉ bất quá, nhớ tới người lên kế hoạch này thì trong lòng y vẫn có chút tiếc nuối. Cho dù như thế nào thì chuyện này cũng phải thương lượng lại với Hòa Thân, nhưng bởi vì nội tâm có một khúc mắc nho nhỏ, mà y cũng không muốn nói rõ, chẳng qua chỉ thuận miệng nói vài câu mà thôi.
Hòa Thân là nhân vật dụng tâm, nên sao có thể đoán không được tâm ý của Hồng. Có mấy lời hắn muốn nói nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn không nói ra.
Nhiệm vụ hiện tại của mình là phụ trách lương thảo của tam quân, chỉ cần làm tốt chuyện của mình là được. Sau khi điều động binh mã, sắp xếp mọi thứ thì Hồng chưa qua thương lượng với Hòa Thân mà Hòa Thân cũng chưa từng hỏi tới.
Lần này phái người đi đưa tin đến Ngư Đài Thành, Hồng không có phân phó Quỷ Đầu Giao mà là chọn người đáng tin dưới trướng của mình.
Quỷ Đầu Giao đã đi qua một chuyến cho nên mọi chuyện cũng trở nên dễ dàng. Người phái ra ngoài cũng đã an toàn trở về đại doanh, nhân mã của Tôn Mục Giang cũng bắt đầu điều động đến Lạc Phượng thành.
Tôn Mục Giang không thể sang sông, trước mắt chỉ có thể tạo uy hiếp đối với Lạc Phượng thành. Mục tiêu thứ nhất của Hồng chính là Lạc Phượng thành. Nơi này là đất khởi nghiệp của Lý Hành Tai, cũng là căn cơ của hắn.
Một khi Lạc Phượng thành bị công phá, thì hai thành Long Khê, Chung Ly cũng không đáng lo lắng. Việc đánh tan hai thành đơn giản giống như lấy đồ ở trong túi.
Khi ba vạn đại quân của Tôn Mục Giang lập doanh trại ở phía bắc Lạc Phượng thành thì Nam Giang binh dưới quyền Hồng cũng đã tập kết hoàn tất.
Bây giờ khoảng cách giữa hai quân rất gần, những nhân vật quan trọng của hai bên đã âm thầm gặp mặt.
Tôn Mục Giang phái đại tướng Liên Hà Sơn, còn bên Giang Nam thì có Hồng, Hòa Thân, Quỷ Đầu Giao và mấy viên võ tướng trong quân.
Hai bên tổ chức tiệc tối trong đại trướng, lời qua tiếng lại toàn là mấy câu khách sáo.
Liên Hà Sơn có dáng người khôi ngô, tướng mạo uy nghiêm, xem ra cũng là sát tinh trên chiến trường. Liên Hà Sơn cũng bày tỏ sự kính trọng của mình đối với Lý Tinh, nói Lý Tinh mới là người thừa kế chính thống của đế quốc, còn Lý Hành Tai chỉ là một thằng nhãi con mà thôi.
Hiện tại Giang Nam phải dựa vào nhân mã của Ngư Đài Thành để phá vỡ cục diện. Còn Ngư Đài Thành thì muốn qua sông, đến Giang Nam phồn hoa, tránh thoát tai họa Nhung tộc.
Cả hai đều đang cố hết sức thúc đẩy chuyện này, đương nhiên là ăn nhịp với nhau, đem hết toàn lực nịnh nọt đối phương.
Sau phần dạ tiệc, rượu lui xuống, thay đổi thành nước trà. Những người không liên quan đều đã đi hết, chỉ còn lại một số người quan trọng cùng nhau bàn chuyện chính sự.
“Hồng Nguyên soái dự định lúc nào thì động binh?” Liên Hà Sơn hỏi.
“Chỉ còn vài ngày nữa, đến lúc đó còn cần Liên tướng quân phối hợp.”
“Đây là điều hiển nhiên, Hồng Nguyên soái vừa ra binh thì chúng ra cũng lập tức phối hợp xuất binh. Song phương hợp lực, nhất định có thể đánh hạ Lạc Phượng thành.”
“Có lẽ, đến lúc đó phải để cho Liên tướng quân xuất binh trước, sau đó nhân mã của chúng ta sẽ đuổi tới, phối hợp với Liên tướng quana, để cho Lạc Phượng thành lâm vào hai mặt thụ địch.”
“Cái này......” Liên Hà Sơn dừng một chút, đây là lần đầu tiên hắn biết chuyện này.
Đây không phải muốn để chúng ta là pháo hôi đúng không…
Liên Hà Sơn nhấp một ngụm trà, nói: “Chuyện này phải để chúng ta thương lượng với thành chủ nhà mình.”
Hồng cười cười, nói: “Nhất định phải sớm ra quyết định, một khi trận chiến ở Lạc Phượng thành bắt đầu thì nhân mã bên ra cũng sẽ tấn công hai thành Long Khê và Chung Ly. Mục tiêu là giải quyết trận chiến trong vòng ba ngày.”
Y nói tiếp: “Kế hoạch tổng thể có tầm quan trọng lớn. Để cho tướng quân tiến công trước. Chúng ta cũng đã cân nhắc. Quân ta muốn vượt sông chiến đấu, tự nhiên không tiện cho tướng quân."
Liên Hà Sơn vẫn không dám quyết định, nói: “Hay là để ta bẩm báo với thành chủ.”
Hồng gật đầu: “Nên sớm không được chậm trễ.”
Đoàn người Liên Hà Sơn trở về trong đêm, nhanh chóng đem chuyển này thương nghị với Tôn Mục Giang.
Sau khi xong, Tôn Mục Giang cũng giật nảy cả mình, do dự nửa ngày, nói: “Đây chẳng lẽ là sử dụng chúng ta như vũ khí.”
“Thuộc hạ cũng là lo nghĩ điểm này, mới không có lập tức đáp ứng bọn hắn.”
Tôn Mục Giang nghĩ nghĩ, thở dài: “Thôi thôi thôi, bây giờ chúng ta đã đến tuyệt cảnh, không đáp ứng bọn hắn cũng không có biện pháp. Chờ đến một lúc nào đó xuất công không xuất lực, thấy tình hình không xong, chúng ta lại rút về.”
Liên Hà Sơn nhãn tình sáng lên: “Thuộc hạ cũng nghĩ như vậy.”
Tình hình bên phía Giang Bắc đã không còn lạc quan, mắt thấy một tòa một tòa thành trì bị Nhung Tộc công phá, Tôn Mục Giang giống như kiến bò trên chảo nóng, vội vàng xoay người.
Sau khi Nhung tộc phá thành, thì ngoại trừ đồ thành chính là đồ thành, đến lúc đó thiên kim tiểu thư trong thành, thê nữ của quan to đều trở thành đồ chơi của Nhung tộc. Về phần thành chủ thì không bị chặt đầu cũng bị lột da… Nghe nói có vị thành chủ, bị bọn hắn chặt thành thịt viên, lăn lộn trên mặt đất, máu tươi chảy mọt ngày mới chết.
Tôn Mục Giang thực sự không muốn một màn này xảy ra trên người mình, cho nên ông ta mới không kịp chờ đợi mà hợp tác với Giang Nam.
Trước mắt Giang Nam đã mở ra điều kiện, ông ta cũng không có tư cách cự tuyệt. Đợi hai ba ngày, liền hồi âm cho Hồng: Hết thảy nghe hắn phân phó làm việc.
......
Một ngày kia, đột nhiên gió nổi lên, mùa hè cuối cùng cũng kết thúc, gió bấc thổi qua cuốn đi sinh cơ chói chang trên mặt đất, màn tới sự lạnh lẽo tiêu điều.
Thừa dịp sát ý trong cơn gió lạnh, Tôn Mục Giang dẫn binh đánh về phía bắc Lạc Phượng Thành.
Lạc Phượng thành cực nhỏ, điều này đại biểu nó cực không dễ dàng đánh, có mấy vạn nhân mã liền có thể bảo vệ vững chắc tường thành.
Tôn Mục Giang cũng không nghĩ mình có thể dễ như trở bàn tay cầm xuống Lạc Phượng thành, đến bây giờ ông ta còn chưa chuẩn bị tâm lý chết vì Giang Nam.
Dù sao thì cũng phải thử xem, Hồng lúc này đang qua sông, quân của y tới nơi sẽ là thời khắc cuối cùng của trận quyết chiến.