Chương 1176: Hy Vọng Còn Kị
Lạc Phượng, Long Khê, Chung Ly ba tòa thành trì đều từ bỏ, Lý Hành Tai dựa vào cái gì để đánh cược vợi Giang Nam.
“Tiên sinh......”
Hòa Thân đang ở đình hóng mát, mặt ủ mày chau, suy nghĩ chuyện trước mắt. Lúc này, Chu Thất đi tới, đưa tin tức mới nhất đến cho hắn.
Hòa Thân mở ra xem, căn cứ vào nội dung tình báo thì Hồng đã đẩy Lý Hành Tai vào tuyệt địa, cho nên nhu cầu lương thảo gần đây mới đặc biệt nhiều hơn một chút.
Hồng đã chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng, mà bây giờ Lý Hành Tai không thể tổ chức lực lượng tương ứng. Hồng chỉ cần đánh bại chủ lực của quân địch, còn lại một chút tàn binh bại tướng cũng không gây nổi sóng gió gì, cho dù như thế nào thì chuyện này coi như kết thúc .
Chẳng lẽ là do hắn nghĩ quá nhiều, Lý Hành Tai thật sự lâm vào tình thế cùng đường mạt lộ, chỉ cần một đòn cuối cùng thì liền có thể hoàn toàn bị đánh bại.
Dù cho nghĩ như vậy, nhưng nỗi lòng lo lắng trong lòng vẫn không thể bỏ xuống được. Bởi vì hắn hiểu Lý Hành Tai, cho nên biết đây là một người không dễ đối phó.
“Bây giờ quân Đông Hải đang ở vị trí nào?”
“Gần khu vực Lâm Xuyên Thành.”
“Lâm Xuyên Thành?” Hòa Thân nhíu mày, hắn mới đến, cho nên chưa hiểu rõ địa lý thủy văn ở Giang Nam, mặc dù gần đây hắn có tốn thời gian nghiên cứu qua nhưng việc nhiều quấn thân, biết vẫn không rõ.
Hắn lệnh cho Chu Thất lấy bản đồ của Lâm Xuyên Thành tới, việc này tốn rất nhiều công sức. Hắn chỉ là một quan áp lương, nhưng lại muốn lấy bản đồ trận chiến. Cuối cùng cũng tìm được một phần nhưng nét vẽ lại vô cùng thô ráp. Bất đắc dĩ, cùng không thể làm gì khác hơn là tìm mấy binh sĩ ở gần Lâm Xuyên, căn cứ vào miêu tả của bọn hắn để bổ sung thêm vào bản đồ.
Hòa Thân nhìn chằm chằm vào bản đồ Lâm Xuyên thành, cuối cùng ánh mắt rơi vào một vị trí Vong Xuyên Khẩu.
Theo mô tả của binh lính, Vong Xuyên Khẩu là nơi băng qua sông Đại Giang, sau này Đại Giang thay đổi dòng chảy khiến nơi đây trở thành ruộng cạn.
Hai ngọn núi cắt ngang một con đường, qua Vong Xuyên Khẩu chính là một con dốc rộng mở.
Hòa Thân từ từ suy nghĩ về nơi này, bỗng nhiên trong lòng cả kinh, mí mắt nhảy không ngừng.
Hắn vẫn không dám tin của việc mình mới suy nghĩ, mà cận thẩn nhìn lại một lần nữa, sau đó mới thở thật dài.
“Lý Hành Tai a Lý Hành Tai , cần chơi lớn như vậy sao?”
Chu Thất đứng ở bên cạnh, nói: “Tiên sinh, ngài nói cái gì?”
Hòa Thân đột nhiên mở to hai mắt, nhìn thẳng vào mắt Chu Thất, khiến cho đối phương bị dọa đến nhảy dựng.
“Ngươi cưỡi một thớt khoái mã, phi tốc đuổi tới chỗ của Hồng, nói với hắn, nhất định phải chặn đánh quân địch trước Vong Xuyên Khẩu, mà một khi Lý Hành Tai tiến vào nơi này thì tuyệt đối không thể hành động thiếu suy nghĩ.”
“Tiên sinh, chẳng lẽ trong này có gì đó cổ quái?”
“Nói ngươi ngươi cũng không hiểu, ngươi nhanh chóng đi làm, hy vọng mọi chuyện vẫn còn kịp.”
Chu Thất lĩnh mệnh rời đi, hắn lấy một thớt khoái mã, ngựa không dừng vó đuổi theo Hồng.
Sau khi Chu Thất rời đi, Hòa Thân đi đi lại lại trong phòng. Để Chu Thất đuổi tới thì liệu Hồng có nghe theo lời mình không? Hay là chỉ cười khẩy và xem đó là trò đùa.
Cuối cùng Hòa Thân thở dài một tiếng, trên mặt chỉ còn lại nụ cười khổ.
Không thể làm gì khác là nghe theo thiên mệnh, Giang Nam Binh liều chết một trận chiến, chưa hẳn đánh không thắng trận chiến này.
Chưa hẳn...... Dùng đến từ này, chứng minh khoảng cách Giang Nam Binh thất bại đã không còn xa.
Cũng không trách được người khác, chỉ trách tất cả mọi người nhìn lầm người Lý gia.
Lý gia có một tính một, đều là hạng người dám liệu mạng.
Chu Thất ngựa không dừng vó, liều lĩnh gấp rút lên đường. Hắn là người tri ân báo đáp, mà bản thân có thể đi đến vị trí ngày hôm nay, người người nhìn thấy đều kính trọng ba phần. Tất cả những điều này là nhờ Hòa Thân ban tặng, cho nên đối với chuyện đối phương giao phó, hắn tự nhiên không dám nửa điểm trì hoãn.
Không tiếc tính mệnh mà gấp rút lên đường, do đó chỉ mất hai ngày hắn đã có thể đuổi tới đại doanh của Giang Nam. Vừa trông thấy viên môn, hắn liền lao xuống lưng ngựa, trong miệng hô to hai chữ:
“Cấp báo!”
Cuối cùng, hắn được người mang tới đại doanh, sau khi uống mấy ngụm nước hắn mới miễn cưỡng khôi phục được chút tinh thần.
“Là Hòa tiên sinh phải ngươi tới đưa tin?” Hồng hỏi.
Nhìn thấy Hồng, Chu Thất muốn đứng lên hành lễ, nhưng hắn thực sự đã kiệt sức đến mức không thể đứng dậy.
Hồng sai người đỡ hắn dậy, nói: “Không cần giữ lễ tiết, Hòa tiên sinh muốn ngươi báo tin gì?”
Chu Thất nhìn sang hai bên, thấy trong đại trướng còn có không ít người, cho nên hơi ngập ngừng.
Hồng khoát tay chặn lại: “Không sao, ở đây đều là người mình, không có gì không thể nói.”
Chu Thất chỉ là một tiểu nhân vật bừa bãi vô danh, dựa vào Hòa Thân dìu dặt mới có thể đi vào đại trướng. Trong trường hợp này, hắn tự nhiên không có quyền gì lên tiếng, Hồng để cho hắn nói cái gì, hắn nhất định phải nói cái đó.
Dừng một chút, Chu Thất nói: “Hòa tiên sinh để cho ta chuyển lời đến nguyên soái, nhất định phải chặn đánh quân Đông Hải trước khi bọn họ đến Vong Xuyên khẩu, một khi quân địch tiến vào trong khẩu thì tuyệt đối không thể hành động thiếu suy nghĩ.”
Hồng sau khi nghe xong thì hơi nhíu mày, sau đó lập tức mặt giãn ra mỉm cười, nói: “Ta đã biết, ngươi một đường khổ cực, tối nay nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai liền có thể trở về, sau khi trở về chuyển lời cho Hòa tiên sinh, chuyện tiền tuyến ta tự mình cân nhắc, không cần Hòa tiên sinh hao tâm tổn trí.”
Chu Thất miễn cưỡng đứng dậy, nói: “Nguyên soái, Hòa tiên sinh lệnh cho ta chạy tới, ngài nhất định muốn......”
“Biết rồi, tiễn hắn xuống nghỉ ngơi.” Hồng khoát tay chặn lại, cắt đứt lời nói của Chu Thất.
Lời của Chu Thất bị xem nhẹ, mà hắn cũng không có quyền phát ngôn gì cho nên liền bị người kéo ra khỏi đại trướng.
Sau đó, Hồng nhìn về phía chư tướng ở trong trướng, mặt mỉm cười: “Ý của chư vị như thế nào?”
Hòa Thân không ở tiền tuyến cho nên không có khả năng biết nơi này xảy ra chuyện gì. Mấy ngày trước, quân Đông Hải đã bị Hồng chặn đánh lui vào trong Vong Xuyên Khẩu. Trước mắt Hồng hạ trại ở chỗ này chính là vì chuẩn bị cho lần quyết chiến cuối cùng.
Sáng hôm sau, y sẽ cho toàn quân tấn công, một mẻ hốt gọn quân Đông Hải.
Lý Hành Tai đã giày vò y quá lâu, cho nên đã đến lúc vở kịch này hạ màn xuống.