Chương 1177: Vong Xuyên Khẩu
“Hòa tiên sinh không có ở đây cho nên đương nhiên không thể biết được tình huống nơi này, nhưng chúng ta lúc nào cũng phải cẩn thận.” Đây là một kẻ lọc lõi, lời nói được kín không kẽ hở, ai cũng không muốn đắc tội.
“Hừ, ta chỉ thấy hắn nói nhảm, khoa tay múa chân can dự vào chuyện tiền tuyến, một khi dây dưa, để cho Lý Hành Tai chuồn đi, người nào chịu trách nhiệm?” Đây là dòng chính của Hồng, sớm đã không vừa mặt Hòa Thân.
“Bệ hạ đã ủy thác cho hắn nhiệm vụ quan trọng, thậm chí còn vượt trên nguyên soái, nói thực ra, trong lòng chúng ta đều không vừa mắt hắn.” Đây là phái lão thần Giang Nam, rất muốn châm ngòi ly gián quan hệ giữa Hòa Thân và Hồng.
Đám người lời lẽ nhao nhao, Hồng cười không nói, rất lâu cũng không có nói gì.
Tại Giang Nam, không phải là không có người nghi ngờ y, dù sao tuổi còn trẻ nhưng đã có thể trở thành trợ thủ đắc lực của Lý Tinh. Cũng có người so sánh y với Hòa Thân, lời trong lời ngoài chính là Hồng mới ra đời không thể so được với người trải qua trăm trận chiến.
Y vỗ vỗ tay, áp xuống mấy lời nghị luận trong đại trướng, sai người đưa rượu ngon lên, rót đầy vào ly cho từng người.
“Trước đại chiến, chúng ta không thể uống quá chén, chỉ chờ sau trận chiến này, lại lấy máu tươi nhắm rượu, ta với chư vị cùng nhau say mèm.”
Nói xong liền bưng chén lên, uống một hơi cạn sạch.
Ngay tại lúc đó, trong Vong Xuyên Khẩu cũng đang tiến hành một cuộc nghị luận.
Mười vạn đại quân tập kết thành trận, ở giữa xây dựng đài cao. Lý Hành Tai đứng ở trên đài cao, tay trái là Thích Kế Quang, tay phải là Sở Vân Sinh.
Lặng ngắt như tờ, mười vạn người tụ tập cùng một chỗ, hoàn toàn không có phát ra âm thanh gì, tất cả mọi người đều đang đợi Lý Hành Tai mở miệng nói chuyện.
Mười vạn người đều có xuất thân khác nhau, có người đến từ Tào bang, có người là hải tặc tại Đông Hải, còn có người là do Lý Hành Tai lừa gạt từ Giang Bắc tới.
Nhưng bây giờ, đám người này tụ tập cùng một chỗ, lại giống như một chỉnh thể.
Không thể không nói, bản sự luyện binh của Thích Kế Quang là vô song trên thiên hạ, một tay gã xây dựng nên đại đội hùng mạnh, dĩ nhiên bên trong cũng có nhiều tinh binh ít có trên thế gian. Trải qua mấy trận chiến bại nhưng sĩ khí không giảm đi mà còn giữ được tinh thần chiến đấu cao.
Lý Hành Tai hắng giọng một cái, cuối cùng phun ra bốn chữ: “Ngày mai tử chiến.”
Sau mấy phút trầm mặc, Lý Hành Tai tiếp tục mở miệng nói: “Chư vị cùng ta một đường chạy trốn tới nơi đây, phía sau chúng ta đã không còn đường lui, mà chúng ta cũng không cần chạy trốn nữa. Ngày mai tại nơi đây, chính là trận tử chiến đồng thời cũng là chiến trường chiến thắng của chúng ta.”
“Tử chiến, tử chiến, tử chiến”
Mười vạn người giận dữ hét lên, thanh chấn thương khung, ngay cả Hồng đứng bên ngoài Vong Xuyên Khẩu cũng có thể nghe thấy.
Trong lòng của y có chút kỳ quái, giữa đêm lại hô cái gì, chẳng lẽ là biết chắc chắn phải chết cho nên đều nổi điên rồi sao.
Y khẽ thở dài, nghĩ đến chút chuyện mà trước đó không để ý đến: Hòa Thân không ở tiền tuyến, tin tức cũng không được rõ ràng nhưng tại sao hắn lại biết Lý Hành Tai sẽ đi vào Vong Xuyên Khẩu.
Thật sự bị hắn đoán đúng, sau lưng chuyện này đang cất giấu điều gì.
Hồng không muốn thừa nhận điểm này, cùng không muốn thừa nhận Hòa Thân mạnh hơn mình. Nhưng chuyện này đã chôn xuống một mầm cây ở trong lòng y, khiến tâm không thể nào yên ổn.
Thời tiết Giang Nam, thay đổi bất thường, đợi đến sáng hôm sau, bầu trời mây mù dày đặc, sấm sét nổ tung, trời bắt đầu mưa lớn.
Quân Giang Nam mở một cuộc tấn công lớn trong mưa, xông vào Vong Xuyên khẩu.
Nhưng chuyện đã không còn dễ dàng như trước đây, lần này quân Đông hải không còn bỏ chạy mà là nắm chặt binh khí, sẵn sàng nghênh đón.
Thích Kế Quang đứng ở trên đài cao, lấy quân kỳ làm hiệu lệnh, chỉ huy bộ đội tiến thối. Lý Hành Tai xung phong đi đầu, xông ở phía trước đội ngũ.
Ngay cả hắn cũng liều mình xông lên thì thủ hạ binh lính dĩ nhiên mỗi người đều anh dũng, người người giành trước. Bọn hắn là binh do Thích Kế Quang dạy dỗ nên, sức chiến đấu tự nhiên không phải là thứ mà Giang Nam Binh có thể đánh đồng.
Giang Nam Binh xông vào đều bị hung hăng ngăn chặn, song phương dao sắc thấy máu, chém giết liều mạng, máu me đầm đìa tung ra, nhuộm đỏ một mảnh.
Đây quả nhiên là một trận tử chiến, quan chỉ huy của hai bên đều có chuẩn bị, dùng vô số tính mạng để lập nên trận chiến thắng.
Dần dần, lợi thế địa hình của Vong Xuyên Khẩu trở nên rõ ràng. Ở khe hở giữa hai ngọn núi, nói không rộng cũng không hẹp, nhưng 20 vạn đại quân Giang Nam cũng không thể dùng hết tốc lực vượt qua.
Tức là chỉ có hai, ba vạn người chen vào bên trong lỗ hổng mà Đông Hải lại có mười vạn người.
Xét về thực lực của đôi bên, thực lực của Giang Nam có phần chiếm thượng phong, nhưng chỉ xét về khu vực giao tranh, thì Lý Hành Tai mới là kẻ lấy nhiều khi ít.
Trận chiến bắt đầu vào lúc bình minh và tiếp tục cho đến trưa, mưa như trút nước trên đỉnh đầu, dưới chân thì máu chảy thành sông. Vong Xuyên khẩu đã khô hạn trong một thời gian dài, bây giờ lại nghênh đón một trận mưa lớn thất thường.
Trong và ngoại miệng khẩu thi cốt chồng chất như núi. Cái gọi là núi thây biển máu, không gì hơn cái này. Người bình thường dù cho chỉ nhìn thoáng qua cũng sẽ sợ đến mức phun hết mật đắng ra ngoài.
Chiến trường, quả không phải là chuyện mà người thường có thể tưởng tượng.
Thích Kế Quang đứng trên đài cao, lấy huyết kỳ trong tay làm hiệu, đi tới, lui lại, cánh trái trùng sát, cánh phải yểm hộ...... Các tướng lĩnh của mỗi đội nhận lệnh, rồi truyền đạt cho tiểu đội, tiểu đội trưởng truyền cho từng binh sĩ.
Đây là một đội ngũ trải qua thiên chuy bách luyện, bọn hắn đã chiến đấu chống lại Nhung tộc ở phía bắc, họ đã chiến đấu với đám hải tặc trên biển, tương tự, họ cũng đã chiến đấu với binh sĩ Giang Nam. Dưới sự huấn luyện của Thích Kế Quang, tuy có vạn người, nghìn mắt, nhưng tim thì chỉ có một.
Bây giờ Thích Kế Quang, vạn mắt vạn tay một đấu một vạn.