Chương 1178: Không Thể Cứu Vã
Chiến tranh kéo dài đến bây giờ, đã không có quá nhiều quỷ kế mánh khóe, chỉ có dùng máu tươi cùng nhân mạng liều chết, dùng thi cốt chồng chất để tạo ra thắng lợi.
Lý Hành Tai xông tới trước đội ngũ, trường thương trong tay vung đến đây là thu đầu người đến đó.
Từ Vấn Thiên đi sát đằng sau, giúp hắn chặn đánh kẻ địch ở xung quanh.
Hồng không hiểu Lý Hành Tai, hắn làm sao có thể là một tên kê tặc nham hiểm mưu mẹo chỉ biết cướp gà trộm chó. Trong cơ thể hắn chạy dòng máu của Lý thị hoàng tộc, hắn sinh ra đã hơn người khác một bậc.
Ngoài Vong Xuyên Khẩu, Hồng đứng ở giữa chỉ huy, trống trận sau lưng vang dội, y mặc một thân áo tím, bây giờ đã bị mưa xối ướt, tóc dài xõa vai, rất có khí phách tiên nhân.
Lý Hành Tai bị buộc đến tuyệt lộ, chỉ có thể tử chiến đến cùng. Mà Hồng là lòng cầu thắng, chiến ý dạt dào.
Không có bên nào may mắn hơn bên nào, ai ai cũng đều nắm chắc thắng lợi, cho nên chỉ cần tiến tới, tiến tới, tiến tới….
Nhưng dần dần, Hồng nhíu mày, tâm tình cũng càng ngày càng nặng nề.
Có một số việc, không giống với trong suy nghĩ của y. Do hạn chế về địa hình, Giang Nam Binh không cách nào di chuyển toàn bộ vào chiến trường, mà chỉ có một số ít binh sĩ phải đối mặt với số lượng quân địch gấp đôi.
Binh lực mạnh yếu bỗng nhiên bị đảo ngược.
Trước mắt không còn cách nào khác, chỉ có thể xông lên trước, một khi đột phá miệng khẩu, thì quân mình nắm chắc thắng lợi.
“Thông báo tam quân, cho phép vào, không cho phép lui, ai lui lại, tiền đội trảm hậu đội, binh lui, trảm binh, tướng lui, trảm tướng.”
Hồng ra nghiêm lệnh, một mặt khác, phân ra một đội nhân mã, vòng tới phía sau Vong Xuyên Khẩu, để cho kẻ địch một đao ở sau lưng.
Bất quá, từ phía sau Vong Xuyên khẩu lại không có con đường nào, địa hình gập ghềnh khó đi, ít nhất cần ba ngày thời gian.
Chỉ hi vọng còn kịp.
Nghĩ tới câu này, trái tim của Hồng hẵng đi một nhịp. Có ý nghĩ này, là bởi vì trong tiềm thức đã thầm thừa nhận, trận chiến này mình không có khả năng chiến thắng.
Không, không có khả năng. Trong lòng y buộc mình không nên nghĩ như vậy, bởi vì mình có quân số đông, lương thực nhiều. Ba ngày hạ ba thành, dương danh khắp thiên hạ, Lý Hành Tai bị chính mình đuổi tới mất sạch áo giáp, giống như chó nhà có tang.
Rõ ràng là thành quả của chiến thắng đã nằm trong tầm tay, tại sao Lý Hành Tai lại lắc mình biến hoá và trở thành người chiến thắng cuối cùng?
Nhất định phải vây giết Lý Hành Tai trước khi hắn tiến vào Vong Xuyên khẩu, một khi hắn tiến vào nơi này thì tuyệt đối không thể hành động thiếu suy nghĩ
Lời nói của Hòa Thân văng vẳng bên tai, ngay từ đầu Hồng còn khinh thường những lời này, nhưng bây giờ đã kinh tâm động phách.
Vì sao Lý Hành Tai lại mang quân đi vào Vong Xuyên khẩu?
Hồng nhất thiết phải bình tĩnh lại, nghiêm túc suy xét hành động lần này.
Y thực sự thiếu cân nhắc về địa hình của Vong Xuyên Khẩu. Đây là cái lồng giam giữ rồng, tuy nhiên nó cũng là tấm khiêng rắn chắc bảo vệ cho hắn.
Dựa vào lợi thế địa lý của Vong Xuyên khẩu, mười vạn đại quân quả thực có thể tàn sát toàn bộ Giang Nam binh.
Nghĩ tới đây, trên trán của Hồng bốc lên mồ hôi lạnh, y càng nghĩ càng sợ, rất nhiều chuyện có lẽ ngay từ đầu đã bị Hòa Thân đoán đúng.
Sâu trong nội tâm, y có suy nghĩ so sánh với Hòa Thân, tuy nhiên đối phương lại không có suy nghĩ này, chỉ vẻn vẹn nhìn từ một điểm này liền chứng mình y có chênh lệch nhất định với Hòa Thân.
Đến bây giờ, Hồng cũng phải thừa nhận điểm này.
Nhưng, không đến mức không thể vãn hồi.
Chỉ cần rút lui, ẩn nhẫn không tấn công thì chính mình vẫn có thể giành được thắng cuộc.
Rốt cuộc, sau khi mất ba thành, Lý Hành Tai đã trở thành một con chó không nhà, cứ kéo dài thời gian thì quân tâm nhất định sẽ tiêu tan.
Nói đến đây, mình đã rơi vào bẫy của đối phương.
Sai, sai, rất nhiều chuyện đều sai, ngay từ lúc bắt đầu đã sai….
Hồng chỉ cảm thấy choáng đầu hoa mắt, mưa to xối trên thân, mang đến từng đợt hàn ý. Bây giờ, chính mình nhất thiết phải rút lui chiến trường, bằng không sẽ phải bại trận.
Tuy nhiên có một chuyện hơi lúng túng là y vừa mới thông báo tam quân, cho phép vào không cho phép lui. Bây giờ lại truyền lệnh rút lui, thủ hạ binh lính sẽ nghĩ như thế nào. Thay đổi xoành xoạch, chính là điều tối kỵ của binh gia.
Nhất thiết phải chống đỡ tiếp, dùng vô số tính mệnh đi lên chiến đấu. Tuy hàng rào của Đông Hải mạnh nhưng chưa hẳn không đánh tan được. Chỉ cần đánh vỡ được trận thứ nhất, để cho đại quân bên mình tràn vào, như vậy mình vẫn có thể chiến thắng.
Dưới mắt, Hồng giống như dân cờ bạc mù quáng, trong tay không nắm nhiều thẻ bạc nhưng vẫn nghiến răng nghiến lợi tìm một trận thắng.
Nhưng ngay tại lúc đó, nữ thần thắng lợi đã vứt bỏ y, mặc cho y đã cuồng loạn trên bàn đánh cược.
Y đã tính sai một chuyện, đó chính là ý chí chiến đấu của binh sĩ Giang Nam.
Giang Nam là đất lành, nơi giàu có nhất thiên hạ, lại hiếm khi bị chiến tranh xâm lược. Mặc dù những người này không đến mức cẩm y ngọc thực, nhưng đích thật là áo cơm không lo.
Bọn hắn không quen thuộc chiến tranh, cũng không quen chết chóc.
Nhưng Đông Hải Quân là do Thích Kế Quang huấn luyện ra, bọn hắn đã quen chịu khổ, cũng không sợ chết.
Trải qua một hồi quyết chiến, hai bên đều có thiệt hại về mặt quân số. Đông Hải quân lau máu tươi tiếp tục chiến đấu còn Giang Nam binh lại khó tránh khỏi suy nghĩ, người chết tiếp theo có phải là mình hay không…
Chết chóc khắp nơi, đâu đâu cũng toàn là tử thi, ý chí chiến đấu của Giang Nam binh đã bị đánh tan.
Mệnh lệnh của Hồng đã sớm bị vứt lên chín tầng mây, suy nghĩ của bọn hắn bây giờ không phải là giết càng nhiều quân địch mà là làm như thế nào để bảo vệ tính mạng của bản thân.
Đã bắt đầu có người quay lại phía sau, đem phía sau lưng ném cho quân địch. Một truyền mười, mười truyền trăm, trong quá trình chạy tán loạn đã tạo ra một lỗ hổng, kết quả không cách nào vãn hồi.
Giang Nam binh chắn đầy trước cửa khẩu đã trở thành phòng tuyến cho Lý Hành Tai.
Từ giờ phút này trở đi, quân Đông Hải sẽ phát huy tinh thần đánh chó mù đường đến mức cao nhất, đối mặt với quân địch quay người chạy trốn, thì giết một vạn người thậm chí còn dễ hơn giết một vạn con heo.
Thất bại bắt đầu từ đây, Hồng cũng đã vô lực cứu vãn.