Chương 1179: Bại Trậ
Một khi thất bại đã mở ra thì sẽ rất khó để đóng lại.
Binh sĩ kẻ trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên, cũng không phải tấn công, mà là chạy trốn. Trong tất cả chư hầu trên đế quốc, Giang Nam binh giàu nhất, tuy nhiên ý chí chiến đấu cũng là yếu ớt nhất.
Lúc chiến thắng, bọn hắn có thể thừa thắng xông lên, chỉ khi nào thất bại thì lại không vượt khó tiến lên.
Đối diện với cục diện này, Lý Hành Tai, Thích Kế Quang, Sở Vân Sinh...... Rất nhiều người đều đồng loạt nhẹ nhàng thở ra. Trận chiến kéo dài cho đến bây giờ, cuối cùng cũng thấy được một hai tia hy vọng chiến thắng.
Tất nhiên, bây giờ không phải là lúc để nếm thành quả của chiến thắng, chúng ta phải thừa thắng xông lên, đánh chó mù đường.
Thích Kế Quang chỉ huy đại quân, huyết kỳ trong tay không ngừng vung xuống, biểu đạt hàm nghĩa chỉ có hai chữ: Tấn công, tấn công, tấn công….
Đại quân thể hiện ra tinh thần chiến đầu mạnh mẽ. Bọn hắn lao về phía trước, dùng binh khí trong tay cùng với tính mạng của đồng đội để mở đường, áp về phía quân chủ lực của Giang Nam.
Binh sĩ bên phía Giang Nam đã bắt đầu hỗn loạn, Hồng không ngừng ra lệnh, muốn ngăn cản tình thể, lệnh chém giết những binh sĩ quay đầu bỏ chạy.
Trước mắt, Giang Nam binh không phải không chiếm ưu thế, binh lực của bọn họ vẫn vượt qua quân Đông Hải. Chỉ cần có trận pháp vững chắc thì trận đấu này vẫn có thể thắng.
Nhưng Hồng làm không được.
Việc hun đúc ý chí chiến đấu của một đội quân không phải là việc có thể làm trong một sớm một chiều, và việc hô to hai câu khẩu hiệu trước khi xung trận để khiến mọi người liều mạng cũng không phải là chuyện có thể làm được. Chiến đấu là đặt tính mạng vào tay mình, dùng máu xương từ khi còn trong bụng mẹ để hoàn thành chiến công của chính mình.
Đây là một công việc khó khăn, để thực sự hiểu rõ những binh sĩ dưới quyền mình thì phải biết họ không phải là những con số đơn giản, cũng không phải là những cỗ máy chiến đấu chỉ biết mặc áo giáp và cầm giáo. Mà họ là con người bằng xương bằng thịt, biết khóc, biết cười.
Hồng thực sự không hiểu rõ bọn hắn.
Binh sĩ Giang Nam đã quen với việc chạy trốn, chuyện này đối với bọn hắn cũng không phải là lần đầu tiên, cũng không phải là lần cuối cùng.
Tất cả mọi người đều có mẹ sinh cha dưỡng, tại sao lại muốn liều mạng cho ngươi.
Thời khắc này Hồng đã là vô lực hồi thiên.
Quân Đông Hải như lang như hổ, tấn công ra ngoài, gặp người liền chém. Dưới thế tấn công như vậy, binh sĩ Giang Nam rất nhanh liền tan rã.
Hồng kêu khàn cả giọng, nhưng không thay đổi được gì, hiện tại hai mắt y đã đỏ bừng, hận đến mức muốn phun ra huyết.
Thủ hạ ôm y lại, nói: “Nguyên soái, quân địch đang dũng, trước hết hãy né tránh mũi nhọn, sau đó lại tính toán tiếp.”
Hồng đẩy bọn hắn ra, bên trong thân thể yếu gầy phát ra một sức mạnh mạnh mẽ.
Bang bang một tiếng, y rút bội kiếm bên hông, mắt sáng như đuốc.
Chiến đấu còn chưa kết thúc, Hồng cũng không phải là không thể thay đổi cái gì.
Ánh mắt của y đảo qua đám binh sĩ, gần như ngay cái nhìn đầu tiến, y đã nhận ra Lý Hành Tai.
Ngoài trừ là nguyên soái bày mưu lập kế, y còn là một cao thủ kiếm đạo hiếm thấy, hiện tại chuyện mà y cần làm chính là lấy đầu của thượng tướng từ trong vạn quân.
Cơ thể y lách vào trong đại quân, giống như cá bơi trong biển, đám người đang hỗn loạn chém giết tơi bời cũng không cách nào ngăn cản được bước chân của y.
Đây là chuyện duy nhất Hồng có thể làm, chém tướng đoạt cờ, đề chấn sĩ khí phe mình.
Trong lúc Lý Hành Tai đang chém giết, bỗng nhiên trong lòng chấn động, chỉ thấy kiếm quang lóe lên, một thanh trường kiếm muốn đâm vào mi tâm của mình.
Đây là đường kiếm của cao thủ, khi sương đè tuyết, truy tinh cản nguyệt, trong tích tắc, Lý Hành Tai lại không thể động đậy.
Keng.
Tiếng vang dòn giã, một cây búa to đánh vào trên thân kiếm, bức Hồng phải lui lại.
Ngẩng đầu, chỉ thấy một hán tử lưng hùm vai gấu, ngăn ở trước mặt Lý Hành Tai.
Hồng xuất thân giang hồ, sở học là võ nghệ giang hồ, không phải phương pháp chém giết trên chiến trường. Nếu là giao đấu thì võ tướng bình thường không phải là đối thủ của y.
Tuy nhiên, Từ Vấn Thiên đã trải qua nửa đời người trên giang hồ, thậm chí còn có thể dạy ra một cao thủ như Trần Mộng, chứng tỏ bản sự không hề đơn giản.
Đây là một cơ hội để Từ Vấn Thiên lập công.
Hồng muốn ám sát, vốn nghĩ sẽ nắm chắc phần thắng, kết quả lại bị Từ Vấn Thiên ngăn chặn.
Đối mặt với một màn này, Lý Hành Tai đầu tiên là ngẩn người, sau đó lập tức cười ha ha.
Hồng là một thiếu niên, mặc dù có chút dáng dấp của ông cụ non nhưng y vẫn là một người trẻ tuổi, huyết khí phương cương. Cho nên làm sao y có thể nhẫn nhục để người khác coi thường mình như vậy được.
“Có gan, thì đi chết.”
Xách theo kiếm, muốn trảm đầu Lý Hành Tai. Đại phủ từ trong tay Từ Vấn Thiên lập tức nghênh đón, trực tiếp dùng công kích thay thế phòng thủ, một mực cường công.
Sau mười ba búa, Mã Mạnh Khởi đuổi tới, dùng trường thương bức lui Hồng.
Hồng đã giết đỏ cả mắt, đang muốn liều mạng tiến lên nhưng kết quả lại bị bọn thủ hạ kéo xuống.
Binh sĩ che chở để y rút lui, có hộ vệ tử trung nói: “Nguyên soái, chúng ta bại, lưu được núi xanh, không sợ không có củi đốt.”
“Chúng ta...... Bại sao?”
Hồng phun ra một chữ, y quay đầu nhìn lại, chỉ thấy binh sĩ tan tác như lúa mì, mặc cho kẻ địch chặt đầu. Những người may mắn thoát được thì chạy trốn bốn phương tám hướng, không còn quan tâm đến đội hình.
Quả nhiên đã bại.
Hai mắt Hồng tối sầm, hôn mê bất tỉnh.
Thủ hạ vội vàng đỡ lấy, hộ vệ tử trung cõng y trên vai, binh sĩ tụ cùng một chỗ, cõng y chạy trốn.
Trong mơ mơ màng màng, Hồng quay đầu nhìn về phía sau, trong lòng âm thầm nghĩ: cho ta thêm một cái cơ hội, có lẽ ta sẽ giành được chiến thắng.
Thành thật mà nói, y không thiếu thiếu thiên phú, cũng không thiếu khuyết trí tuệ, trước sau được hai vị danh sư dạy bảo, cho nên y có cơ hội trở thành mưu sĩ đứng đầu thế gian.
Nhưng đó là về sau, mà không phải bây giờ. Hiện tại y còn rất trẻ lại chưa trải qua nhiều trận khổ chiến, cũng chưa từng ném được bao nhiêu thất bại. Một khi y có nhiều kinh nghiệm thật bại, biết được chuyện mặt mũi vốn không quan trọng, lòng đen tối và ra tay hung ác để hoàn thành một số chuyện thì lúc đó y đã cách cảnh giới tuyệt thế không còn xa.
Nhưng có lẽ y sẽ không bao giờ có cơ hội này.
Thế gian không hề thiếu thiên tài, lại càng không thiếu thiên tài sớm chết yểu. Bọn hắn còn chưa kịp trưởng thành thì đã mất, mà Hồng hay Hồng Trần chưa chắc đã có được may mắn như vậy.