Chương 1180: Còn Quá Trẻ Tuổi

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1180: Còn Quá Trẻ Tuổi

Đại chiến hết hai ngày hai đêm, đến giờ phút này mới kết thúc. Chỉ với một trận chiến mà 20 vạn đại quân Giang Nam đã bị đánh tan, quân Đông Hải hoàn toàn giành được thắng lợi.

Tuy nhiên đó cũng là một chiến thắng bi thảm, đại quân của Lý Hành Tao cũng thương vong nặng nề. Nếu Hồng cầm cự thêm một chút nữa, chỉ cần sống sót qua vòng đầu tiên của trận chiến ác liệt, thì cán cân chiến thắng sẽ nghiêng về y.

Nhưng không có nếu như, trận đọ sức này, y đã là kẻ thất bại.

Lý Hành Tai cũng không có thời gian thương tiếc binh sĩ hy sinh, hắn còn có rất nhiều chuyện muốn làm. Một trận mưu đồ này hao tổn quá nhiều tâm huyết, mà mục đích đương nhiên không chỉ vì đánh bại Hồng.

Trận huyết chiến này chỉ là bắt đầu, còn lâu mới có thể kết thúc.

Bởi vì mục đích tiếp theo của Lý Hành Tai chính là Dương Châu.

Thắng, thì phải thừa thắng xông lên.

Ngoài lợi thế về địa hình thì Vong Xuyên khẩu còn có một ưu điểm khác, đó chính là nó đủ gần với thành Dương Châu.

Hành quân khẩn cấp, một đường áp sát thành Dương Châu, thừa dịp thành Dương Châu chưa phòng thủ tốt thì tấn công bất ngờ và đoạt thành.

Lý Hành Tai còn có một ưu thế, đó chính là họ của hắn, hắn và Lý Tinh đều có chung họ Lý, nói tới nói lui, cũng là người một nhà. Nếu như Lý Hành Tai có thể đánh bại Lý Tinh thì đó chỉ là cuộc chiến giữa thúc cháu, người ngoài không nhúng tay vào.

Định được Dương Châu thì định được Giang Nam, một khi nắm giữ Giang Nam thì liền có thể đánh một trận với Dã Nguyên Hỏa.

Đây mới thật sự là quyết chiến.

Một khi đã quyết định ngồi trên bàn đánh cược này thì Lý Hành Tai không có ý định dễ dàng bước xuống. Nếu thắng thì sẽ lấy được toàn bộ thẻ đánh bạc còn nếu thua thì chính là thua không còn một mảnh.

Ở Giang Nam, Lý Hành Tai đã chuẩn bị liều mạng, nhưng bây giờ đối thủ của hắn, còn đang ở trong mộng đẹp, hoàn toàn không biết gì về chuyện đã xảy ra.

......

Chu Thất ra roi thúc ngựa trở lại doanh địa, mắt thấy đám người đang thu thập hành lý, đây là chuẩn bị nhổ trại.

Y đảo mắt nhìn quanh thì liền thấy Hòa Thân đang ngồi trên sân thượng, trong tay nâng một cốc trà xanh, thảnh thơi thưởng thức trà.

Tung người xuống ngựa, đem dây cương giao cho thủ hạ, sau đó y bước nhanh đi tới bên cạnh Hòa Thân.

“Tiên sinh......”

Hòa Thân khoát tay, ra hiệu y an tâm chớ vội, sau đó mới chậm rãi hỏi: “Về rồi sao, mọi chuyện như thế nào rồi?”

“Khởi bẩm tiên sinh, thuộc hạ vội vàng đuổi tới Vong Xuyên Khẩu, quả nhiên đúng theo dự đoán của tiên sinh, quân Đông Hải đã trốn vào cốc khẩu, đồng thời thuộc hạ cũng đã chuyển lời của tiên sinh đến Hồng nguyên soái.”

“Sau đó thì sao?”

“Tiếp đó......” Chu Thất dừng một chút, nói: “Nguyên soái để ta chuyển lời cho tiên sinh, chuyện tiền tuyện hắn tự mình cân nhắc, không cần Hòa tiên sinh hao tâm.”

Nói xong, y lặng lẽ quan sát biểu hiện trên mặt Hòa Thân, nhưng phát hiện hắn gần như không biểu lộ gì. Sau một lúc trầm mặc, hắn mới khe khẽ thở dài.

“Sau khi ngươi đi, ta cũng đã nghĩ thà không để ngươi đi còn tốt hơn, một khi đưa tin đến trước mặt Hồng, sợ hắn sẽ càng khư khư cố chấp.” Hòa Thân nói tiếp: “Người trẻ tuổi quá nóng lòng chứng minh chính mình, thường thường sẽ khiếm khuyết cân nhắc.”

Chu Thất cũng không phải đồ ngốc, vừa nghe liền hiểu được ý của Hòa Thân, y ngẩn người, nói: “Binh lực của chúng ta mạnh hơn quân Đông Hải rất nhiều, hiện tại bọn hắn bị vây trong Vong Xuyên Khẩu, chẳng lẽ thật sự còn có thể trở mình sao?”

Hòa Thân lắc đầu, nói: “Chiến tranh chính là nhờ vào thiên thời địa lợi nhân hòa. Vong Xuyên khẩu dễ thủ khó công, như vậy quân Đông Hải đã chiếm được ưu điểm về mặt địa hình. Cùng đường mạt lộ, tử chiến đến cùng, chỉ điều này đã đủ thắng được ý chí bạc nhược của Giang Nam binh. Huống hồ Hồng còn quá trẻ, cho nên trận này…”

Chu Thất nhất sửng sốt, ý thức được Hòa Thân đang dạy bảo mình, y vội vàng ghi nhớ trong lòng. Chu Thất là người cầu tiến mà Hòa Thân mở đường cho y, cho nên y cũng muốn mở ra một vùng trời cho mình.

Đại ca nhà mình thì đứng sau lưng Hòa Thân, mắt nhìn tâm, tâm nhìn miệng, không nói một lời.

“Ý của tiên sinh là, quân ta khó mà chiến thắng.”

“Đâu chỉ khó mà gần như chắc chắn thua.” Hòa Thân thở dài, “Lý Hành Tai thắng ba trận này, quân ta liền thua ba trận, huống hồ nguyên soái dẫn quân lại là Hồng…”

Nhắc đến tên Hồng, Hòa Thân không biết nói gì mà chỉ lắc lắc đầu.

Vốn dĩ, Hòa Thân rất có hảo cảm với Hồng. Tuổi còn trẻ, liền có địa vị cao, nhưng không kiêu không gấp, đối xử mọi người nho nhã lễ độ, là người kế tục làm nên đại sự. Nhưng đó chỉ là ấn tượng đầu tiên mà thôi, mà ấn tượng đầu tiên thì thường không thể tin được.

Dưới vẻ ngoài nhân hậu, phóng khoán thì bên trong chính là bụng dạ hẹp hòi. Bản sự không có bao nhiêu, tính khí lại rất lớn, hơn nữa còn có nhiều khuyết điểm mà tuổi trẻ hay mắc phải.

Một người như vậy, sao có thể là đối thủ của Lý Hành Tai. Liên quan tới Lý Hành Tai, Hòa Thân đã quá hiểu, nhìn qua cẩu thả nhưng bên trong lại là lòng lang dạ thú. Ngoài ra những đau khổ lận đận mà hắn ta đã trải qua, chính là thứ Hồng thiếu hụt nhất.

“Quên đi, lúc ngươi trở về thì chiến đấu đã bắt đầu, không bao lâu quân ta liền rơi vào cảnh đổ nát.”

Chu Thất sợ hết hồn, lời của Hòa Thân quá mức dọa người.

Thắng bại trên chiến trường lại nhanh đến vậy sao?

“Tiên sinh, vậy chúng ta nên làm cái gì?” Chu Thất hỏi.

Hòa Thân phủi tay, có binh sĩ dẫn người tới, khuôn mặt máu thịt be bét, đã thấy không rõ bộ dáng trước kia. Lúc đầu Chu Thất còn không nhận ra nhưng khi nhìn kỹ thì phát hiện người này chính là thủ lĩnh của trại Cá Sấu, ngoại hiệu Quỷ Đầu Giao.

Quỷ đầu giao vừa xuất hiện, liền kêu la om sòm, luôn mồm nói: “Đại nhân tha mạng, tha mạng, ta thật sự không có bán đứng qua ngài.”

Chu Thất không đành lòng nhìn thẳng, Chu lão đại cũng quay đầu nhìn sang nơi khác.

Hòa Thân cười lạnh: “Người này từng bị Lý Hành Tai bắt, sau lại vô duyên vô cớ bị phóng ra, hắn không biết chính mình đã trúng gian kế của Sở Vân Sinh, cho nên mới không đề cập đến chuyện này.”

“Đại nhân, thuộc hạ đúng là bị bắt, nhưng thật sự không bán đứng Giang Nam.”

“Ngươi hữu tâm giấu diếm, mục đích là tự vệ, ta không phải là không hiểu được. Ta vốn là người khoan hậu, nếu như ngươi ăn ngay nói thật, ta chưa chắc sẽ bắt ngươi, nhưng ngươi không nên giấu diếm......”

Nhìn thấy khuôn mặt của Quỷ Đầu Giao, lại liên tưởng tới hai chữ khoan hậu hắn vừa nói, đúng là khiến người ta không rét mà run.

“Sở Vân Sinh nói cho ngươi một vị trí tướng quân, Hồng lại muốn ban thưởng cho ngươi. Đáng tiếc ngươi không nên tự cho bản thân là thông minh. Bởi vì từ trước đến nay chưa có người nào giấu diếm được dưới con mắt của ta.” Hòa Thân nhìn vào hai mắt Quỷ Đầu Giao, chậm rãi nói: “Đôi mắt này của ta có thể nhìn thấu nhân tâm.”

Chu lão đại sau lưng Hòa Thân đã cúi đầu xuống.

Hòa Thân tùy ý phất phất tay, binh sĩ liền lôi Quỷ Đầu Giao xuống, tiếng hô to gọi nhỏ kêu cứu của gã đã dần dần không còn nghe thấy.

Chu Thất bây giờ mới phát hiện, binh sĩ áp giải Quỷ Đầu Giao chính là Vương Đại Trùng của trại Cá Sấu.

Cách dùng người mạnh mẽ của Hòa Thân thật sự khiến người không rét mà run.

“Tiên sinh, ta vừa mới nhìn thấy, các binh sĩ đều đang chuẩn bị nhổ trại?” Chu Thất muốn quên chuyện này đi, cho nên đổi sang đề tài khác.

Hòa Thân gật gật đầu: “Sau khi Hồng bại trận, chúng ta đã không còn việc làm ở đây, bây giờ cũng nên rời đi.”

“Xin hỏi tiên sinh, chúng ta muốn đi nơi nào.”

“Đã đến lúc đấu một trận với Lý Hành Tai.” Hòa Thân vươn người đứng dậy, ngẩng đầu nhìn về phía phương xa.