Chương 1181: Chiếm Cổng Thành

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1181: Chiếm Cổng Thành

Trên đại địa này, Hồng không phải là kẻ địch duy nhất của Lý Hành Tai, cùng không phải là kẻ khó giải quyết nhất.

Sau khi Hồng bại trận, sĩ khí của Giang Nam binh đã bị hạ thấp, ai cũng chỉ nghĩ đén việc chạy trốn, hoàn toàn không thể tạo được sự phản kháng.

Quân chủ lực đã bị đánh, binh lính tan rã. Vô tình, Hòa Thân vốn đang ngồi ở hàng ghế dự bị lại trở thành nhân vật chính của cuộc chiến này.

Hòa Thân quá hiểu rõ Lý Hành Tai, đều là những người cả ngày sống bên cạnh Trình Đại Lôi thì làm gì có ai tốt lành. Ai ai cũng lòng lang dạ thú, toan tính tự nhiên không nhỏ, mà một tên Hồng nho nhỏ sao có thể thỏa mãn khẩu vị của hắn ta.

Mục tiêu kế tiếp của Lý Hành Tai tất nhiên chính là thành Dương Châu.

Hòa Thân đứng thẳng trên đài cao, nhìn mây bay trên bầu trời, trong lòng hào hùng không thôi.

Thủ hạ đã tập kết xong binh lính, tất cả đều đang đứng trước mặt Hòa Thân chờ hắn ra lệnh.

Hòa Thân khoát tay, phun ra một câu: “Đốt hết đi.”

Vương Đại Trùng dẫn người nhóm lửa, đổ dầu hỏa lên kho lúa. Nghe theo tiếng lệnh liền bắt đầu nhen lửa, khói lên như mây, lửa như ác long.

“Cái này, cái này......” Chu Thất lắp bắp: “Tại sao lại đốt hết vậy?”

“Không đốt thì làm gì, để lại nuôi quân cho Lý Hành Tai sao, đi thôi, chúng ta cũng nên ra tay rồi.”

Hòa Thân vỗ vỗ bả vai Chu Thất, sau đó trở mình lên ngựa, binh sĩ đi sát theo phía sau hắn, từng bước lên đường.

Chu Thất có xuất thân là nông dân, coi trọng lương thực nhất. Chỉ cần nhìn thấy một hạt gạo rơi trên mặt đất, y cũng đau lòng mất nửa ngày. Thế nhưng bây giờ lại đốt 10 vạn gánh lương thực, Chu Thất đau đến tân can đều đang run rẩy.

Y mới ra đời cho nên còn chưa hiểu được dụng ý của chiến này.

Hồng thống lĩnh 20 vạn quân, Lý Hành Tai thống quân 10 vạn, dọc theo đường đi đã hao tổn một nhóm, bất quá tăng thêm số lượng tù binh thì bây giờ cũng còn gần 10 vạn.

Mà binh lực của Hòa Thân….tính đâu ra đấy cũng chỉ hơn năm ngàn người.

Dưới trạng thái hiện tại của Giang Nam thì năm ngàn người giống như ném một hòn đá xuống hồ nước, không khuấy động nổi sóng.

Tuy nhiên, ngay cả một viên đá nhỏ cũng phụ thuộc vào nơi nó được đặt. Ném nó xuống hồ tự nhiên sẽ không thể khuấy động sóng to gió lớn, nhưng nếu nó lăn xuống từ những ngọn núi phủ đầy tuyết, một viên sỏi nhỏ cũng có thể phát triển thành quái vật khổng lồ.

Sau khi Hòa Thân bắt đầu hành động, hắn liền thu thập tàn binh bại tướng bị đánh bại ở ven đường, đội ngũ giống như quả cầu tuyết đang dần dần phát triển. Lúc đầu chỉ có năm ngàn người, nhưng từ từ khuếch trương…rất nhanh, thủ hạ dưới trướng Hòa Thân đã đạt được một con số đủ để tham gia trận chiến này.

Nhưng như thế cũng làm kéo chậm tốc độ hành quân của phe mình. Trước mặt, Hòa Thân chỉ mong mình có thể trở về thành Dương Châu càng nhanh càng tốt.

Cao thủ so chiêu chính là có thể đoán ra mưu đồ của nhau, thận trọng từng bước, lại tùy cơ ứng biến. Mặt khác cũng phải nhìn xem, lão thiên đang ủng hộ ai.

Nhìn từ góc độ này, Hòa Thân có đủ tư cách trở thành đối thủ của Lý Hành Tai.

Tuy nhiên, Hòa Thân là người tỉ mỉ, tuyệt đối không thể đem chuyện thắng bại ký thác lên vận số.

Hắn nghĩ nghĩ, rồi gọi Chu Thất đến, nói: “Ngươi đi trước, nhanh chóng trở về thành Dương Châu, nhắc nhở bệ hạ chuẩn bị phòng thủ, cận thận Lý Hành Tai đánh đến cửa thành.”

“Vâng.” Chu Thất đáp ứng một tiếng, muốn lập tức rời đi.

“Tiên sinh.” Chu lão đại bây giờ đột nhiên mở miệng, nói: “Tiên sinh, từ lúc đi theo tiên sinh, thuộc hạ vẫn chưa làm được gì, cho nên chuyện này tiên sinh cứ để thuộc hạ đi làm.”

Hòa Thân nghĩ nghĩ, đáp: “Cũng tốt, trước đó Chu Thất đã khổ cực một chuyến, bây giờ ngươi đi đi, dọc đường phải cẩn thận, tuyệt đối không thể phạm sai lầm.”

Chu lão đại đáp ứng một tiếng, cưỡi khoái mã, nhanh chóng đí về phía thành Dương Châu.

......

Lý Hành Tai cũng đang gấp rút lên đường, hắn không hổ là người có gan điên. Biết rõ đại quân tới gần, tốc độ hành quân tất nhiên sẽ bị kéo chậm. Cho nên hắn để Thích Kế Quang dẫn dắt đại quân, còn mình và Mã Siêu dẫn theo ba ngàn người, chạy đến thành Dương Châu.

Lấy ba ngàn người đi đánh thành Dương Châu, Lý Hành Tai đại khái là ăn tim hùng gan báo, cũng không hổ là con cháu Lý gia.

Ba ngàn người mặc quần áo của Giang Nam binh, hóa trang thành bộ dáng binh sĩ Giang Nam, mục đích chính là lừa dối Dương Châu mở cửa thành.

Ba ngàn người này giống như một thanh chủy thủ sắc bén, với mình thì hung hiểm mà đối với kẻ địch thì nguy hiểm.

Mất một ngày một đêm, đến lúc hoàng hôn thì đuổi tới dưới chân thành Dương Châu.

Binh sĩ đầu tường thành lập tức giương cung, hô to: “Người đến là ai, các ngươi thuộc đội ngũ nào?”

Lý Hành Tai kêu lên: “Chúng ta là đội ngũ của Hồng nguyên soái, mau mau mở cửa để chúng ta vào thành, chúng ta có chuyện quan trọng cần bẩm báo.”

“Đội ngũ của nguyên soái?”

Tướng thủ đầu tường thành tên là Mộ Dung Thần, cũng là tướng tài đắc lực của Lý Tinh. Mặc dù Lý Hành Tai đã đẩy nhanh tốc độ hành quân, nhưng tin chiến bại cũng đã truyền về nơi này, cho nên thành Dương Châu đã tăng cường cảnh giới.

“Để thủ lĩnh của các ngươi vào thành, những người khác tạm thời đợi ở bên ngoài, sau khi xác nhận thân phận mới có thể vào thành.” Mộ Dung Thần quát.

Lý Hành Tai đẩy một tên tù binh lên, người này lớn tiếng hô to: “Mộ Dung Thần, ta mẹ ngươi chứ, ngay cả lão tử ngươi cũng dám ngăn cản.”

Mộ Dung Thần dừng một chút, kinh ngạc nói: “Ngươi là...... Tôn Hổ Tử......”

“Phế mẹ nó lời gì, phía trước nếm mùi thất bại, chúng ta đều bị đánh tan, mau mau mở cửa, để chúng ta đi vào.”

Tôn Hổ là huynh đệ ngồi cùng chiến hào với Mộ Dung Thần, giao tình tự nhiên không phải bình thường, cho nên Lý Hành Tai mới mang đối phương đi theo, nhằm lừa gạt Dương Châu mở cửa thành.

“Lão ca chớ lo, không phải chúng ta đang đề phòng địch sao, hơn nữa, các ngươi nhiều người như vậy nhưng tại sao lại thất bại.”

Gã đi xuống cửa thành, tự mình mở cửa, vừa mở cửa Mộ Dung Thần vừa nói.

“Lúc này, bọn hắn còn có thể đánh tới sao…”

Cửa thành vừa mới mở ra một cái kẽ hở, liền bị đẩy mạnh ra, Lý Hành Tai ngẩng đầu nở nụ cười, trường thương thọc ra ngoài.

“Huynh đệ, đi mau!” Tôn Hổ hô to.

Nhưng đã không kịp, trường thương của Lý Hành Tai đâm vào trái tim Mộ Dung Thần. Ba ngàn hổ lang binh tràn vào cửa thành, bày ra một trận chém giết với quân thủ thành.