Chương 1182: Tỉnh Mộng Đẹ
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, Lý Hành Tai đã chiếm được cửa thành.
Sau khi biết được tin này, Lý Tinh kém chút nữa là rơi khỏi long sàn.
Cái gì, xuất động 20 vạn binh mã tiến đánh Lý Hành Tai, vốn cho rằng nắm chắc phần thắng. Ai ngờ lại nếm mùi thất bại. Bại liền bại a, nhưng tại sao Lý Hành Tai lại đột nhiên xuất hiện tại thành Dương Châu.
Lý Tinh vội vàng ra lệnh cho quân bảo vệ thành đi ra tấn công cửa thành mà Lý Hàng Tai vừa chiếm giữ. Bằng ba ngàn người đúng là có chút giật gấu vá vai.
Nhưng Lý Hành Tai liều chết phòng thủ, kéo thời thời gian để chờ đợi đại quân của Thích Kế Quang.
“Chúng ta phòng thủ được sao?” Lý Hành Tai hỏi Mã Siêu.
“Bệ hạ yên tâm.” Mã Siêu mở miệng chém đinh chặt sắt: “Phòng thủ được.”
Ba ngàn tử sĩ Đông Hải tràn vào tây môn, dùng cửa thành là nơi tử thủ.
Mặc dù đại quân bị điều đi đánh Đông Hải, phòng thủ ở thành Dương Châu lỏng lẻo nhưng nếu so sánh với ba ngàn tử sĩ của Lý Hành Tai thì Dương Châu binh vẫn nắm được ưu thế.
Lần này, Lý Tinh tự mình khoác giáp ra trận.
Ông ta ra lệnh quân thủ thành tấn công mạnh mẽ, không tiếc đại giới, nhất định phải đuổi tận giết tuyệt Lý Hành Tai.
Song phương đánh một trận kịch chiến trong đêm, mỗi lần Dương Châu binh tấn công lên thì lập tức bị cản về.
Mã Siêu tấn công ở phía trước, Lý Hành Tai chỉ huy ở giữa, hai người toàn lực phối hợp, thủ hạ binh lính liều chết huyết chiến, chặn một vòng lại một vòng cường công.
Nhưng huyết chiến như thế, dĩ nhiên sẽ gây ra thương vong thảm liệt. Mặc dù quân Đông Hải người người giành trước nhưng lại là người trước ngã xuống người sau tiến lên chạy về phía cái chết.
Lý Hành Tai nhíu chặt lông mày, tâm tình càng trầm trọng. Lấy ba ngàn người hành quân gấp, mặc dù tranh đoạt từng giây đuổi tới thành Dương Châu, cũng thành công lừa dối mở cửa thành, thế nhưng dùng ba ngàn người để giữ lỗ hổng này thì thật sự có chút mạo hiểm.
Tình huống trước mắt, chính mình cũng khó kiên trì được bao lâu, không biết Thích Kế Quang có thể đuổi tới kịp hay không. Nếu như trước khi đối phương đuổi tới, mình lại ném cửa thành vậy thì một trận dốc hết tâm huyết, vắt hết óc, cuối cùng chỉ là một trận đại bại, giỏ trúc múc nước, công dã tràng.
Chẳng qua trước mắt nghĩ những thứ này cũng là vô dụng, đi đến một bước này, ngoại trừ tử thủ thì cũng không còn biện pháp nào khác.
Lý Hành Tai từ bỏ chỉ huy, tự mình gia nhập vào chiến đấu. Đã như thế, sĩ khí của quân Đông Hải còn thêm mạnh mẽ, lại một lần nữa lao đầu vào quân địch.
Lý Tinh liếc mắt liền phát hiện Lý Hành Tai, ông ta đã bị chọc giận, cho nên vừa nhìn thấy đối phương thì hai mắt đã muốn phun ra lửa.
“Bắn tên, bắn tên, một người cũng không được thả đi.”
Bằng ba ngàn người mà dám đánh thành Dương Châu, đây chính là không xem ta ra gì. Đáy lòng Lý Tinh phát ra một trận hung ác, muốn để Lý Hành Tai tới như thế nào thì sẽ chết như thế đó.
Phi tiễn như mưa, đổ ập xuống quân Đông Hải, bọn hắn lấy cửa thành làm tấm chắn ngăn cản, dù vậy cũng vẫn tử thương vô số.
Không ngừng có người ngã xuống trước mặt Lý Hành Tai, thậm chí có người trước khi chết còn không kịp hô lên một tiếng.
May mà Thích Kế Quang luyện được binh tốt, coi như đã đến mức độ này, nhưng bọn hắn vẫn tử thủ không lùi. Đạp lên thi thể đồng đội, dùng máu tươi của mình hòa vào máu của quân địch.
Lý Hành Tai bỗng nhiên hét lớn một tiếng, nói:
“Các huynh đệ, theo ta chém giết, coi như làm quỷ, ta cũng mang các ngươi chém giết 10 vạn tên quỷ khác.”
“Rống.”
Tử sĩ Đông Hải gào thét hô ứng, sĩ khí tăng cao, thậm chí ngay cả quân thủ thành Dương Châu cũng bị lấn át.
Mã Siêu cảm thấy mình nên làm một số việc. Gã rút cung tiễn, nhắm vào Lý Tinh, mũi tiễn truy tinh cản nguyệt, bay về phía Lý Tinh.
Lý Tinh giật mình, kém chút bị dọa ngã xuống mặt đất, cũng may là có đội thân vệ xả thân bảo hộ, dùng cơ thể chặn mũi tiễn này.
Vẻ mặt của Mã Siêu không thay đổi, lần nữa kéo cung, lại là một tiễn bay về phía Lý Tinh.
Ngắn ngủi trong nháy mắt, gã liên tục phóng bảy mũi tên, giết chết bảy người. Nếu không phải bả vai chịu không nổi trọng lực thì bằng một mình gã cũng có thể giết sạch đội thân vệ của Lý Tinh.
Lý Tinh hít vào một ngụm khí lạnh, thủ hạ của Lý Hành Tai đúng là mãnh nhân.
Đối mặt với quân Đông Hải hung mãnh, Lý Tinh bày ra thế tiến công mãnh liệt, coi như dùng thi thể chồng chất thi thể thì ông ta cũng phải tiêu diệt Lý Hành Tai.
Sức người có hạn, đối mặt với quân địch gấp mấy lần phe mình, hy sinh là điều không thể tránh khỏi. Từng lớp, từng lớp người tử vong, đồng đội huynh đệ ngã ở trước mặt mình. Trận chiến đấu này kéo dài từ đêm tối đến bình minh, khi phương đông lộ ra ngân bạch sắc, bên cạnh Lý Hành Tai đã không đủ trăm người.
Từ ba ngàn đấu còn trăm người, trên thân Lý Hành Tai, Mã Siêu, Từ Vấn Thiên đều đã bị thương.
Đến lúc này, Lý Tinh thả chậm tốc độ tấn công, thực sự là không còn gì để đánh, chỉ cần thêm một đợt tấn công mạnh nữa thì ông ta sẽ tiêu diệt được toàn bộ kẻ địch.
Lý Hành Tai chống Kim Thương xuống đất, đưa mắt nhìn bốn phía, bên cạnh là huynh đệ đã chết, nếu sống thì diện mục cũng tiều tụy. Đám người bọn họ một đường đánh từ Lạc Phượng thành đến đây, tinh thần đã mệt không chịu nỗi, sống đến bây giờ, hoàn toàn là dựa vào ý chí trong lòng.
Tuy nhiên vẫn có một thứ không đổi, chính là ánh mắt nóng bỏng của bọn hắn, đây là muốn nói với kẻ địch, chúng ta còn muốn chiến đấu, vẫn không cam tâm chịu thua.
Đối mặt một màn này, Lý Hành Tai đột nhiên bộc phát ra một trận cười điên cuồng, dùng mũi thương chỉ về phía Lý Tinh, nói:
“Có dám phóng ngựa chiến với ta một trận?”
Tất cả mọi người đều là con cháu Lý gia, trong thân thể đều chảy chung một dòng máu. Nói thực qua, đế quốc biến thành cục diện ngày hôm nay cũng là thứ mà Lý Tinh và Lý Hành Tai đều không muốn thấy.
Đối mặt với ánh mắt dữ tợn của Lý Hành Tai, Lý Tinh khe khẽ thở dài, nói: “Cháu ngoan, ngươi yên tâm lên đường, sơn hà cứ để ta thu thập.”
Đế quốc bị hủy trong tay Lý gia, cho nên con cháu Lý gia phải đứng ra thu thập một lần nữa.
Nghĩ tới đây, Lý Hành Tai hạ thương xuống, đáy lòng toát ra một cỗ mệt mỏi.
“Ta có một lời, xin ngài lắng nghe.” Lý Hành Tai mở miệng nói.
Lý Tinh chậm rãi gật gật đầu, gã cũng muốn nghe di ngôn của Lý Hành Tai.